Thì ra, hắn chỉ muốn dùng những chiến công tích lũy được để đổi lấy một chút vốn liếng giúp mình sống sót trong hoàng cung ăn thịt người không nhả xương ấy.

Một người có thể bày mưu tính kế trên sa trường, g.i.ế.c ch.óc quyết đoán như vậy.

Giờ phút này, chỉ để an ủi ta, hắn lại tự tay x.é to.ạc vết sẹo đã khép miệng từ bao năm trước, đem một tấm chân tình đầy thương tích, đẫm m.á.u bày ra trước mặt ta.

Nghĩ đến đây, nơi mềm yếu nhất trong tim ta như bị ai hung hăng chạm vào.

Ta không nhịn được đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng ôm đầu hắn vào lòng.

Cơ thể Chu Dực chợt cứng đờ nhưng hắn không hề phản kháng, cứ ngồi yên trên ghế, mặc cho ta giơ tay lên, hết lần này đến lần khác vuốt ve nhẹ nhàng sau đầu hắn.

Đúng lúc ấy, Trương thần y vén rèm từ nội thất bước ra, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng đó.

Chiếc bát t.h.u.ố.c không trong tay bà rơi "choang" xuống đất.

May mà chiếc bát đủ chắc chắn, lăn mấy vòng cũng không vỡ.

“Ôi chao, vừa rồi ta chẳng nhìn thấy gì cả. Cứ để ta trông nom Lâm phu nhân là được. Hai vị cứ tiếp tục.”

Nói xong, bà nhanh nhẹn nhặt chiếc bát đặt lại lên khay rồi quay người chui tọt vào nội thất.

Chu Dực vội vàng rời khỏi lòng ta, mất tự nhiên nắm tay đặt trước môi, khẽ ho một tiếng, giọng khàn khàn nói:

“Nếu bên Lâm phu nhân đã không còn đáng ngại, vậy bổn vương đi xử lý vị đang gây chuyện ngoài cửa trước.”

Nhưng ngay lúc hắn đứng dậy, ta rõ ràng nhìn thấy đầu tai hắn đang ửng lên một màu đỏ khả nghi.

Hắn đi đến cửa, bỗng dừng bước, quay đầu nhìn ta thật sâu.

“A Nhạn, có trò vui để xem. Nàng có muốn đi cùng không?”

Ta ngẩn người trong giây lát.

Lớn đến từng này, chỉ có Lâm thẩm gọi ta như vậy.

Thế nhưng hai chữ A Nhạn từ đôi môi mỏng của hắn thốt ra vì sao lại mang theo cảm giác thân thuộc khó tả?

Cứ như hắn đã từng gọi cái tên ấy hàng ngàn, hàng vạn lần rồi vậy.

16

Ta còn chưa kịp nghĩ kỹ thì cơ thể đã theo bản năng bước đi, cùng Chu Dực đến chính sảnh phía đông.

Ngay trước khi bước qua ngưỡng cửa chính sảnh, hắn bỗng dừng chân, đưa tay về phía ta.

Khóe mắt ta thoáng thấy Thôi Oanh Ca đang nhìn về phía chúng ta.

Vì thế ta thoải mái đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, để mặc hắn dìu ta bước qua ngưỡng cửa gỗ sơn son đỏ, rồi cùng nhau tiến thẳng lên vị trí chủ tọa.

Thôi Oanh Ca nhìn gương mặt ta mấy lượt, rồi lại nhìn chiếc váy tay rộng màu xanh trúc trên người ta.

Lúc này, chiếc váy đẹp đẽ ấy theo từng bước chân ta khẽ lay động như gợn sóng, tôn lên vóc dáng thướt tha, khiến vẻ thanh lãnh của ta càng thêm phần cao quý.

Lần đầu tiên trong đời ta nhìn thấy trong mắt Thôi Oanh Ca sự kinh diễm và ngưỡng mộ.

Sắc mặt nàng ta thay đổi liên tục, cuối cùng lại giả vờ kinh ngạc:

“Ngươi... ngươi là ai? Sao lại có gương mặt giống hệt ta?”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Ta còn đang thán phục tài nói dối trắng trợn của nàng ta thì Chu Dực đã hừ lạnh một tiếng, lên tiếng trước ta:

“Còn cần phải hỏi sao? Người có tư cách để bổn vương nắm tay, đương nhiên chính là Vương phi của bổn vương.”

Sau đó, hắn hoàn toàn phớt lờ Tiểu Thúy đang quỳ giữa sảnh khóc lóc, nắm tay ta đi đến trước hai chiếc ghế chủ tọa, dịu dàng nói:

“Phu nhân, mời ngồi.”

Thấy Thôi Oanh Ca nghẹn lời, khóe môi ta bất giác cong lên.

Ta chẳng khách sáo, cùng Chu Dực ngồi xuống vị trí cao nhất, nâng chén trà lên, chậm rãi thưởng thức chén Bích Loa Xuân vừa pha.

“Vương gia! Thiếp mới là Vương phi mà ngài cưới hỏi đàng hoàng, vì sao ngài...”

Chu Dực lạnh lùng cắt ngang lời nàng ta:

“Người được bổn vương dùng kiệu tám người khiêng rước vào cửa, bái đường thành thân, động phòng viên mãn, mới là Vương phi của bổn vương.”

Thôi Oanh Ca giơ tay chỉ vào mặt ta.

“Nàng ta giống hệt ta, dựa vào đâu ngài dám khẳng định người này nhất định là nàng ta?”

Ta cũng tò mò chuyện này đã lâu, bèn nghiêng đầu nhìn Chu Dực.

“Ta cũng muốn biết.”

Chu Dực bật cười lớn, hất cằm về phía Khôn Cửu vừa theo ta bước vào.

“Khôn Cửu, ngươi nói đi.”

Khôn Cửu cúi người hành lễ với hai chúng ta, rồi chậm rãi kể từng câu từng chữ.

“Sau buổi tiệc thưởng hoa hôm đó, Vương gia đã lệnh cho thuộc hạ âm thầm đi theo Vương phi.”

“Sau khi Vương phi trở về từ tiệc thưởng hoa, đeo mặt nạ, đến hiệu sách xếp hàng mua quyển 《Mẫu Đơn Đình》 nhưng không mua được, thuộc hạ đều nhìn thấy rõ, đồng thời bẩm báo đầy đủ với Vương gia.”

“Sau khi thánh chỉ ban hôn được truyền xuống, chuyện Thôi cô nương đến tìm người thương lượng việc đổi thân phận để gả thay, chuyện người và Lâm phu nhân bàn bạc sau này sẽ đến Lâm Xuyên định cư, còn cả hôm nay sau khi lại mặt, người mượn cớ đi nhà xí để đổi lại thân phận với Thôi cô nương rồi đeo lại mặt nạ... thuộc hạ đều tận mắt chứng kiến.”

Chén trà trong tay ta khẽ run.

Chẳng trách Chu Dực biết hết mọi chuyện.

Cảm giác mọi việc của mình đều bị người khác theo dõi khiến ta hơi khó chịu.

Nhưng hắn phái Khôn Cửu theo bảo vệ ta, quả thực đã cứu ta khỏi Gia Cát liên nỏ.

Sau đó Khôn Cửu lại đưa Lâm thẩm về vương phủ chữa trị kịp thời, cứu thêm một mạng của bà.

Nhất thời ta chẳng biết nên nói gì.

Nhưng nghĩ lại, hắn trực tiếp đưa cho ta quyển hai của 《Mẫu Đơn Đình》, thực ra đã rất thẳng thắn nói với ta rằng hắn từng cho người theo dõi ta, rằng hắn biết người mình cưới là ta.

Hơn nữa, hắn biết ta muốn đến Lâm Xuyên, cũng bằng lòng để ta rời đi, còn sai Khôn Cửu âm thầm bảo vệ ta suốt đường.

Nghĩ thông những điều đó, khúc mắc trong lòng ta cũng dần vơi đi vài phần.

Thế nhưng ta vẫn còn một điều chưa hiểu, bèn hỏi tiếp:

“Vậy trước đó cũng là ngươi dẫn đường, để Vương gia chặn ta trước cửa tiểu viện sao?”

Khôn Cửu lắc đầu.

“Thuộc hạ phụng mệnh bảo vệ Vương phi chu toàn, không thể tự ý rời khỏi vị trí. Người dẫn Vương gia đến là Càn Thất.”

Thì ra là vậy.

Ta gật đầu nhưng khóe mắt lại thoáng thấy Chu Dực dường như vừa thở phào nhẹ nhõm.

17

Ta vừa quay đầu định nhìn kỹ phản ứng của Chu Dực thì giọng nói the thé của Thôi Oanh Ca đã cắt ngang dòng suy nghĩ của ta: