Sau khi Công chúa Chiêu Dương đập vỡ đồ Quý phi đưa tới, Hoàng hậu muốn chọn một người trong đám cung nữ chúng ta sang đó hầu nàng trong thời gian bị cấm túc.
A Hành lập tức lùi ra sau lưng ta, còn thuận tay đẩy ta một cái.
Ta dứt khoát quỳ xuống.
“Nương nương, nô tỳ nguyện ý đi, chỉ xin người ghi ân điển cho nô tỳ xuất cung vào cuối thu vào sổ.”
Hoàng hậu vốn đang xoa trán, nghe vậy liền khựng tay.
Sắc mặt A Hành cũng đổi hẳn.
Nàng đâu ngờ ta lại nhận thẳng việc này.
Hoàng hậu hỏi ta.
“Chiêu Dương tính tình không tốt, mấy hôm trước còn đuổi mấy người bên cạnh đi, ngươi cầu gì?”
Ta đáp rất dứt khoát.
“Nô tỳ cầu bạc, cũng cầu được xuất cung.”
“Nương nương đã mở lời ban ân, nô tỳ muốn thật sự nhận được nó.”
“Được, ngươi đã thích tính toán như vậy, bổn cung cũng tính rõ với ngươi.”
“Chỉ cần ngươi an phận ở bên nàng đến cuối thu, văn thư xuất cung và bạc thưởng đều sẽ cho ngươi.”
Hoàng hậu trái lại còn bật cười.
Ta dập đầu, lập tức tạ ơn.
A Hành đứng bên cạnh, khóe môi cứng đờ.
Ra khỏi điện, nàng kéo mạnh tay áo ta, hạ giọng nói.
“Ngươi thật sự điên rồi sao?”
“Chiêu Dương công chúa đến cả người Quý phi đưa sang cũng dám đuổi, ngươi qua đó chỉ vì chút bạc ấy, bị mắng vài trận rồi sẽ biết sợ.”
Ta giật tay áo lại.
“Đó cũng là chuyện mấy tháng sau.”
“Bạc phải được ghi vào sổ trước thì mới tính là chắc chắn.”
A Hành tức đến bật cười.
“Trong đầu ngươi sao lúc nào cũng chỉ có mấy thứ trước mắt thế?”
“Gần đây Cảnh vương thường đến bên này, mấy hôm trước ngài ấy còn hỏi ta thích ăn gì.”
“Ta ở lại đây mới gọi là có hi vọng.”
Nhắc tới Cảnh vương, giọng nàng lập tức mềm đi, ngay cả chút bực tức vừa rồi cũng tan mất vài phần.
Ta và A Hành cùng vào cung đã nhiều năm, chút tâm tư ấy của nàng, ta sớm nhìn ra rồi.
Cảnh vương dung mạo tuấn tú, đối với cung nhân cũng ôn hòa, tiện tay đưa một đĩa điểm tâm thôi cũng đủ khiến tiểu cô nương nhớ mấy ngày.
A Hành vốn nổi bật, lại thích nói thích cười, Cảnh vương đi ngang vài lần liền nhớ mặt nàng.
Nàng tin chắc trong sự ghi nhớ ấy có tình ý.
Ta thấy có lẽ cũng có.
Dù sao thì liên quan gì đến ta.
Ta chỉ muốn xuất cung.
Ngày đầu gặp ta, Công chúa Chiêu Dương đã cho người dẹp hết bữa trưa ta vừa bày xong.
Nàng ngồi xếp bằng trên giường, vẻ mặt bực bội.
“Ai bảo ngươi mang những thứ này tới?”
“Bổn cung đang phiền muốn c.h.ế.t, ngửi thấy mùi thôi cũng nghẹn trong lòng.”
Ta đứng tại chỗ, bụng lại kêu lên trước.
Mấy cung nhân bên cạnh lập tức nín thở nhịn cười.
Ánh mắt Chiêu Dương rơi xuống mặt ta.
“Ngươi đói à?”
Ta thành thật đáp.
“Bẩm điện hạ, buổi trưa nô tỳ mới ăn được mấy miếng thì bị gọi sang chỗ Hoàng hậu, lúc này quả thật đói rồi.”
Nàng tiện tay ném chiếc gối mềm sang bên cạnh.
“Mang xuống đi, ngươi ăn.”
Ta lập tức tạ ơn.
Chiêu Dương lại nổi nóng.
“Bổn cung bảo ngươi ăn, ngươi thật sự ăn luôn sao?”
“Ngươi lười đến mức chẳng buồn khuyên bổn cung vài câu à?”
Ta ôm hộp thức ăn dừng ở cửa, nghĩ một lát rồi quay lại.
“Điện hạ muốn nghe kiểu khuyên nào, nô tỳ có thể nghĩ ngay một đoạn.”
“Nhưng nghe xong người vẫn phiền, vậy chẳng phải phí lời sao?”
Chiêu Dương nghẹn lại.
Bên cạnh có người hít mạnh một hơi.
Ta cũng cảm thấy cái miệng này của mình có lẽ sắp gây họa.
Nào ngờ nàng lại giơ tay chỉ ta.
“Rốt cuộc ngươi tên gì?”
“Nô tỳ tên A Đường.”
“A Đường, gan ngươi lớn thật đấy.”
“Bẩm điện hạ, chủ yếu là nô tỳ đói quá, lúc đói đầu óc xoay chậm.”
Chiêu Dương nhìn ta một lúc lâu, bỗng bật cười thành tiếng.
Lúc ấy ta mới ôm đồ ăn lui ra.
Tối hôm đó, nàng còn sai người đưa thêm cho ta một đĩa điểm tâm.
Ăn được nửa đĩa, chút thấp thỏm trong lòng ta mới hoàn toàn lắng xuống.
Vị công chúa này quả thật tính tình nóng nảy.
Nhưng nàng mắng thì mắng, người dưới tay nàng ai nấy đều lành lặn sạch sẽ, chẳng ai từng chịu trọng phạt.
Bên ngoài đồn đáng sợ đến thế, thật sự vào đây rồi, ngày tháng lại thuận lợi hơn ta tưởng.
Khi ấy ta còn khá đắc ý.
Việc A Hành chê không muốn nhận, đến tay ta vậy mà lại thành chuyện có lợi.
Mấy ngày sau, Túc vương đến thăm Chiêu Dương.
Lúc hắn vào điện, Chiêu Dương đang chê màu y phục mới đưa tới quá tục, ngoài miệng soi mói nửa ngày, cuối cùng vẫn cho người cất đi.
Túc vương dựa bên bàn, nghe đến phiền mới lên tiếng.
“Đến y phục hoàng tỷ đưa tới mà tỷ cũng chê, mấy ngày nữa nàng ấy tới hỏi thì tỷ tự trả lời đi.”
Chiêu Dương lập tức xoay người.
“Ta sẽ nói là đệ chê.”
“Tỷ đúng là giỏi kiếm chuyện cho ta.”
Túc vương khẽ hừ một tiếng.
Ta bưng trà tới, vừa đặt xuống, hắn bỗng hỏi.
“Ngươi chính là người vì bạc thưởng mà chủ động xin sang đây?”
Tay ta còn đặt trên khay, trong lòng đã thầm mắng ai đó lắm miệng.
Chuyện mới xảy ra mấy ngày, sao đến hắn cũng biết rồi.
Chiêu Dương ở bên cạnh cười đến rung cả vai.
“Chính là nàng.”
“Nàng dám mặc cả ngay trước mặt mẫu hậu, chỉ sợ mẫu hậu quỵt bạc của nàng.”
Túc vương liếc ta một cái.
“Gan quả thật không nhỏ.”
Ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn mở miệng.
“Nô tỳ chỉ muốn hỏi cho rõ.”
“Ân điển trong cung nhiều lắm, nhưng thứ thật sự vào tay mới thuộc về mình.”
Hắn xoay chén trà, bỗng thuận miệng hỏi.
“Nếu cho ngươi thêm bạc, ngươi có bằng lòng đổi sang chỗ khác hầu hạ không?”