Khúc mắc trong lòng A Hành quả thật lắng xuống một thời gian.

Chỉ là thứ còn lại sau đó nhiều hơn ta tưởng.

Nàng bắt đầu đặc biệt để ý Túc vương.

Túc vương tới chỗ Chiêu Dương, nàng sẽ hỏi một câu.

Túc vương thưởng bạc cho ta, nàng cũng hỏi một câu.

Có lần nàng ngồi bên cạnh ta, nghe bên ngoài có người nói Túc vương tới, quả trong tay đang bóc dở cũng dừng lại.

“Gần đây sao ngài ấy cứ tới đây mãi vậy?”

Ta còn đang gấp y phục cho Chiêu Dương, thuận miệng đáp.

“Ngài ấy vốn thường tới mà.”

“Chiêu Dương là tỷ tỷ ruột của ngài ấy, có gì lạ đâu.”

A Hành nhìn chỗ y phục ta vừa gấp xong, bỗng cười một tiếng.

“Cũng phải, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Khi ấy ta bận thu dọn, hoàn toàn không nghĩ sâu hơn.

Cho đến ngày Túc vương chặn ta ở bên hành lang.

Hắn nói có chuyện muốn hỏi.

Ta tưởng lại là việc sai chạy, lập tức chìa tay ra trước.

“Điện hạ nói trước xem cho bao nhiêu.”

Túc vương tức đến nhắm mắt lại.

“A Đường, trong đầu ngươi có thể chứa thứ khác không?”

Ta nghiêm túc nghĩ một chút.

“Còn chứa được đồ ăn.”

“Điện hạ muốn hỏi gì thì hỏi nhanh đi, Chiêu Dương còn chờ nô tỳ trở về.”

Hắn sa sầm mặt, rất lâu sau mới nặn ra được một câu.

“Sau cuối thu, ngươi có thể ở lại bên cạnh ta.”

“Nguyệt tiền tăng thêm, bình thường cũng đỡ phải chịu tính khí của Chiêu Dương.”

“Ngươi có bằng lòng không?”

Phản ứng đầu tiên của ta vậy mà là tính nguyệt tiền.

Tính xong thấy cũng khá hời.

Sau đó ta nhớ tới văn thư xuất cung trong sổ của Hoàng hậu, lập tức tỉnh táo lại.

“Hảo ý của điện hạ, nô tỳ xin nhận lòng.”

“Nhưng cuối thu nô tỳ muốn xuất cung.”

Sắc mặt Túc vương hơi trầm xuống.

“Bên ngoài rốt cuộc có gì đáng để ngươi nhớ mong?”

Ta đáp.

“Bên ngoài có thể tự mình sống cuộc đời của mình.”

Hắn nghe ra ý khác, giọng cũng lạnh đi.

“Ở lại bên cạnh ta thì sẽ khiến ngươi chịu thiệt sao?”

Ta bị hỏi đến ngơ ngác.

“Điện hạ cho tiền rất rộng rãi, tính khí ngoài thỉnh thoảng hơi đáng ghét một chút thì cũng khá dễ ở chung.”

“Chỉ là từ ngày vào cung nô tỳ đã mong được ra ngoài.”

“Chuyện này không có bao nhiêu liên quan đến ngài.”

Câu này hiển nhiên khiến hắn càng tức hơn.

Hắn nhìn ta hồi lâu, bỗng bật cười một tiếng.

“Được.”

“Thì ra ở chỗ ngươi, ta cũng chỉ đáng một câu ‘không có bao nhiêu liên quan’.”

Ta còn muốn giải thích, hắn đã quay người bỏ đi.

Ta đứng tại chỗ, càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

Rõ ràng là hắn hỏi ta có bằng lòng hay không.

Ta nói thật, sao hắn lại tức rồi?

Người này ít nhiều cũng có chút tật xấu.

Trở về, Chiêu Dương nghe ta kể xong cả chuyện liền cười gục xuống bàn.

“A Đường, ngươi thật sự ngốc hay giả ngốc vậy?”

“Ý của hắn đâu chỉ là gọi ngươi sang hầu hạ.”

Đầu óc ta khựng lại một lúc.

Chiêu Dương cười đủ rồi mới chống tay lên mép bàn ngồi thẳng lại.

“Hắn để ý ngươi rồi.”

“Chuyện này còn cần bổn cung dịch cho ngươi nữa sao?”

Xấp y phục trong tay ta rơi trở lại giỏ.

Lần này thật sự đến lượt ta ngốc.

Túc vương để ý ta?

Ta nhớ tới những túi bạc hắn cho, lại nhớ bộ dạng mình mỗi lần nhận tiền, vành tai lập tức nóng lên.

Chiêu Dương còn đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa.

“Ngươi nhận bạc của hắn thì nhanh lắm.”

“Đến lúc nhận người lại sợ rồi?”

Ta ôm giỏ quay người bỏ đi.

Chỗ này ta một khắc cũng không muốn ở thêm.

Quả nhiên mấy ngày sau Túc vương không xuất hiện.

Ban đầu ta còn thấy tự tại.

Thiếu một người suốt ngày lấy bạc chọc ta, bên tai yên tĩnh hơn nhiều.

Nhưng qua thêm ít ngày, lúc ăn cơm ta vậy mà vô thức liếc về phía cửa.

Chính ta cũng thấy mình đúng là tự chuốc phiền.

Chiêu Dương còn phiền hơn.

Nàng bắt đầu sai ta mang đủ thứ lặt vặt sang chỗ Túc vương.

Hôm nay đưa mấy quyển sách.

Mấy hôm sau đưa chút đồ ăn.

Ta hỏi vì sao cứ phải là ta.

Nàng chống cằm, vẻ mặt vô tội.

“Người bên cạnh bổn cung đều bận.”

“Chỉ có ngươi rảnh.”

Ta bận đến đau cả gót chân.

Nhưng nàng là chủ t.ử.

Ta chỉ có thể đi.

Túc vương gặp ta, lời cũng ít đi.

Ta đặt đồ xuống, hắn bảo người nhận lấy.

Ta nói Chiêu Dương còn nhắn một câu, hắn nghe xong chỉ đáp biết rồi.

Người trước đây miệng thiếu đòn đến mức khiến người ta nghiến răng, bỗng trở nên lạnh nhạt như thế, trái lại làm ta cả người khó chịu.

Có lần ta quay người định đi, hắn bỗng gọi lại.

“Ngươi thật sự muốn xuất cung đến vậy?”

Ta dừng chân.

“Muốn chứ.”

“Từ nhỏ nô tỳ đã ở trong cung, dáng vẻ bên ngoài thế nào cũng nhớ mơ hồ rồi.”

“Dù sao nô tỳ cũng phải tự mình sống vài năm mới cam lòng.”

Túc vương tựa vào lưng ghế, đầu ngón tay gõ mấy cái trên mặt bàn.

“Dù sau khi ra ngoài, ngày tháng có thể kém hơn?”

“Kém thì kém thôi.”

“Thật sự sống t.h.ả.m quá, nô tỳ lại nghĩ cách.”

Câu này khiến sắc mặt hắn dịu đi.

“Lòng ngươi cũng rộng thật.”

Ta thuận miệng đáp.

“Lòng nhỏ, chứa nhiều bạc thế cũng mệt.”

Cuối cùng Túc vương bật cười một tiếng.

Ta cũng thở phào.

Hôm ấy hắn không nhắc chuyện giữ ta lại nữa.

Trước khi ta đi, hắn còn sai người nhét cho ta một gói điểm tâm.

Ra khỏi cửa ta mới phát hiện bên dưới có giấu bạc.

Ta đứng dưới hành lang, tức đến mức muốn quay lại.

Đi được mấy bước lại dừng.

Thôi vậy.

Đã mang ra rồi.

Đi tới đi lui cũng mệt.

Ta cất bạc đi, tâm trạng không hiểu sao lại tốt lên.

A Hành biết Túc vương có ý với ta là từ miệng Chiêu Dương.

Hôm ấy nàng đang ngồi nói chuyện cùng Chiêu Dương.

Chiêu Dương tâm trạng tốt, thuận miệng cười ta thân với bạc hơn thân với người.

A Hành nghe một lúc lâu, bỗng hỏi.

“Túc vương thật sự muốn giữ A Đường bên cạnh?”

5 - Vương Gia Không Cho Ta Xuất Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia