“Dựa vào đâu chứ, A Đường?”
“Ngươi tự nói xem dựa vào đâu?”
“Chúng ta cùng vào cung, cùng chịu đựng từng ấy năm.”
“Ta thứ gì cũng khiến người ta thích hơn ngươi, Cảnh vương cũng là người nhớ tới ta trước.”
“Nhưng bây giờ thì sao?”
“Ngươi tới bên Chiêu Dương, người mà ai cũng chê, quay đầu nàng ấy liền trở mình.”
“Ngươi thành người được nàng ấy coi trọng nhất bên cạnh, đến cả Túc vương cũng đuổi theo ngươi.”
“Còn ta thì sao?”
“Người ta thích đến thừa nhận quen ta cũng ngại phiền, ngày nào ta còn phải nghe người khác nói hắn và vị chính phi tương lai xứng đôi đến mức nào.”
Nàng nói quá nhanh, giữa chừng mấy lần nghẹn lại.
Ta trái lại chỉ có thể im lặng để nàng nói hết.
Đợi nàng dừng lại thở, ta mới phát hiện móng tay mình đã bấm vào lòng bàn tay.
“A Hành, lúc trước Hoàng hậu chọn người, ngươi trốn sau lưng ta, còn đẩy ta một cái.”
Sắc mặt nàng trắng bệch.
Ta nói tiếp.
“Ta chủ động nhận việc là vì ta muốn xuất cung.”
“Sau này Chiêu Dương được sủng ái cũng được, Túc vương thích ta cũng được, những chuyện ấy đều không liên quan đến cú đẩy của ngươi.”
A Hành bỗng cắt ngang.
“Ngươi đừng nói nhẹ tênh như thế.”
“Khi ấy ta còn nhỏ, làm sao biết sau này bên Chiêu Dương lại thành ra thế này?”
“Nếu ngươi không giành nói trước, có khi Hoàng hậu sẽ chọn ta.”
Trong đầu ta trống rỗng một thoáng.
Lời này vô lý đến mức nhất thời ta còn muốn cười.
“Vậy bây giờ đến người lúc trước trốn sau lưng ta cũng biến thành chính ngươi bị ta giành mất cơ hội sao?”
Môi A Hành run lên.
“Ta chỉ đang nói, vốn dĩ xuất phát điểm của chúng ta giống nhau.”
“Dựa vào đâu mà chuyện gì của ngươi cũng thuận lợi?”
Ta bỗng thấy rất mệt.
Tranh với nàng xem ngày trước nửa bước ấy rốt cuộc là ai bước ra, đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Trong lòng nàng sớm đã viết lại một quá khứ khác.
Trong quá khứ ấy, mọi cơ hội nàng bỏ qua đều biến thành bị người khác cướp mất.
Mọi thiệt thòi nàng chịu cũng chỉ có thể trách người khác được lợi.
Ta quay người đi ra ngoài.
A Hành ở sau lưng gọi ta.
“Sau này ngươi cũng đừng giả làm người tốt nữa.”
“Ta ghét nhất là mỗi lần ngươi được lợi còn làm như chẳng có gì.”
Bước chân ta dừng lại một chút.
Lần này ta lười cả quay đầu.
“Sau này ngươi cũng đỡ phải phiền.”
“Đồ tốt của ta từ nay đều không liên quan đến ngươi nữa.”
Nói xong ta đi thẳng.
Khi ấy ta thật sự nghĩ như vậy.
Trước kia nàng đã ăn bao nhiêu điểm tâm của ta, lấy bao nhiêu thứ của ta, đến lúc này ta mới thấy tiếc.
Càng nghĩ càng tức.
Trở lại chỗ Chiêu Dương, việc đầu tiên ta làm là kéo đĩa đồ ngon nhất trên bàn về trước mặt mình.
Chiêu Dương thấy ta đầy mặt lửa giận, vậy mà cũng không cản.
Túc vương vẫn còn ở đó.
Hắn cầm tờ giấy rách của ta, ngồi nghiêm chỉnh ngay ngắn.
Vừa thấy tờ giấy ấy ta lại bực.
“Điện hạ còn giữ làm gì?”
“Định đóng khung treo lên ngày nào cũng ngắm sao?”
Túc vương gấp tờ giấy lại.
“Vốn muốn tính sổ với ngươi.”
“Bây giờ thấy ngươi tức thành thế này, để mấy ngày nữa hẵng tính.”
Ta cầm một miếng điểm tâm lên c.ắ.n.
Chiêu Dương chống cằm hỏi.
“Cãi nhau với A Hành đến mức tuyệt giao rồi?”
Ta ngậm điểm tâm đáp.
“Lần này tuyệt giao thật.”
Túc vương im lặng một lúc, bỗng hỏi.
“Trước đây nàng ta cũng như vậy sao?”
Ta nuốt đồ trong miệng xuống.
“Trước đây có nói vài câu chua chát, nhưng cũng từng thật lòng đối tốt với ta.”
“Những cảm xúc kiểu này vốn có thể trộn lẫn với nhau.”
Chiêu Dương nghe xong chỉ mắng một câu.
“Các ngươi thật phiền phức.”
Ta vậy mà cảm thấy nàng nói đúng.
Người với người quả thật rất phiền phức.
Sau khi ta và A Hành cắt đứt qua lại, nàng thật sự tới bên Cảnh vương.
Đó là do chính nàng cầu được.
Chiêu Dương nghe nói chỉ nói một câu.
“Nàng ta giày vò lâu như vậy, cuối cùng cũng lấy được thứ mình muốn.”
Nhưng cuộc sống của A Hành khó khăn hơn rất nhiều so với điều nàng từng tưởng tượng.
Khi chính phi tương lai của Cảnh vương vào cung, nàng chỉ có thể đi theo bên cạnh làm việc.
Những dịu dàng từng có khi riêng tư, tới trước mặt người khác đều bị Cảnh vương thu lại sạch sẽ.
Có lần A Hành cuối cùng không nhịn nổi nữa, trước mặt mọi người hỏi hắn những lời trước kia rốt cuộc tính thế nào.
Cảnh vương phiền đến mức chỉ đáp.
“Ta từng đối tốt với ngươi, cũng từng thích ngươi.”
“Nhưng là chính ngươi cứ nhất định coi vài câu thích thành sắp xếp cả đời.”
“Chuyện này sao lại tính hết lên đầu ta?”
Câu ấy truyền tới tai ta.
Trong lòng ta đau thay A Hành.
Cũng chỉ đau đến đó thôi.
Sau này nàng lại tới tìm ta.
Nàng gầy đi một chút, dưới mắt cũng thâm xanh, vào cửa đứng rất lâu mới nói.
“A Đường, ngươi giúp ta cầu Chiêu Dương công chúa một câu, để ta quay lại được không?”
Ta nhìn nàng, trong n.g.ự.c hơi nghẹn.
“Ngươi tự đi cầu Chiêu Dương đi.”
“Nàng ấy chịu nhận ngươi, ta không có gì để nói.”
“Nếu nàng ấy từ chối, ta cũng lười mở miệng thay ngươi.”
Sắc mặt A Hành lập tức khó coi.
“Ngươi ghi thù đến vậy sao?”
Ta nghĩ một chút.
“Đúng vậy.”
“Ta chính là người ghi thù.”
Có lẽ nàng đang đợi ta nói vài câu dễ nghe.
Nhưng ta lại lười nói.
A Hành đứng một lúc rồi quay người đi.
Trước khi ra khỏi cửa, nàng còn ném lại một câu.
“Bây giờ đương nhiên ngươi nhẹ nhàng.”
“Ngươi cái gì cũng có rồi.”
Nghe xong ta vậy mà cũng lười tức giận.
Nàng vẫn như cũ.
Trước cuối thu, văn thư cho ta xuất cung được đưa tới sớm.
Ta ôm tờ giấy ấy lật qua lật lại nhìn mấy lượt, phản ứng đầu tiên là Hoàng hậu cuối cùng cũng nhớ lời mình đã hứa.
Chiêu Dương lại cười ta ngốc.
“Mẫu hậu bận thành thế kia, sao tự nhiên lại nhớ chuyện nhỏ của ngươi.”
“Là A Sách đi cầu phụ hoàng cho ngươi ra ngoài.”
Đúng lúc Túc vương từ ngoài bước vào.
Ta cầm văn thư hỏi hắn.
“Điện hạ tốn công lớn như vậy, chỉ để thả nô tỳ đi sao?”
Mặt hắn hơi nóng, giọng vẫn cứng.
“Đỡ cho ngày nào ngươi cũng cảm thấy ta muốn dùng bạc trói ngươi lại.”
“Ngươi cứ ra ngoài sống cuộc đời của mình trước.”
“Sống đủ rồi hẵng nói chuyện khác.”
Ta nhịn nửa ngày, khóe môi vẫn cong lên.
Túc vương lập tức nói thêm.
“Ngươi đừng vội đắc ý.”
“Ta chỉ lười nghe ngươi lải nhải về tự do nữa thôi.”
Chiêu Dương đứng bên cạnh lập tức bóc trần hắn.
“Được rồi.”
“Đệ còn cứng miệng nữa, nàng dâu này thật sự chạy xa mất đấy.”
Ta ôm văn thư, bỗng nhớ tới A Hành.
Sau này ta mới nghe nói, Chiêu Dương cũng từng cho nàng một cơ hội rời đi.
A Hành từ chối.
Nàng nói trong lòng Cảnh vương vẫn có nàng, nàng muốn tiếp tục ở lại.
Sau đó nữa, người bên cạnh Cảnh vương bắt đầu chê nàng vướng víu, nàng lại trở về chỗ cũ.
Còn ta cầm tờ văn thư đã mong suốt bao năm, làm xong thủ tục cuối cùng trước khi cửa cung sắp đóng.
Túc vương phái người chờ bên ngoài.
Ta đứng cách cánh cửa hỏi người tới đón.
“Hắn có mang bạc không?”
Người kia cố nhịn cười.
“Điện hạ nói rồi, bạc bao nhiêu cũng có.”
“Chỉ mong lần này cô nương chịu cho ngài ấy một sắc mặt dễ nhìn.”
Ta cất văn thư vào tay áo.
Lời này nghe cũng được.
Ít nhất lần này, hắn đã để ta có được thứ mình muốn nhất trước.
HẾT