CHƯƠNG 2: HỒ NƯỚC VƯƠNG PHỦ SÂU LẮM, CÓ CẦN TA ĐÁ THÊM CƯỚC KHÔNG?

Gió lạnh quét qua sân viện, mang theo mùi sương ẩm.

Chu Dực Chi đứng thẳng như một ngọn thương đen, áp lực từ thân hình cao lớn khiến đám hầu gái xung quanh không dám thở mạnh.

Đôi mắt anh lạnh lùng, găm c.h.ặ.t vào người nữ nhân đang thản nhiên nhấp trà.

“Khương Lục Y, nàng lại làm gì Giai Ninh?”

Khương Lục Y khẽ đặt chén trà xuống bàn đá, phát ra một tiếng “cạch” thanh giòn.

Nàng không đứng dậy, chỉ lười biếng ngửa đầu, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy giễu cợt.

“Vương gia vừa về phủ đã vội vàng chạy sang đây hỏi tội, thật khiến Thính Vũ viện này vẻ vang quá.”

“Bản vương hỏi nàng, Giai Ninh khóc lóc chạy về viện, có phải do nàng hạ nhục muội ấy không?”

Chu Dực Chi tiến lên một bước, giọng nói trầm thấp nén cơn giận.

Nàng đứng phắt dậy, vạt váy lụa đỏ rực như một ngọn lửa bùng cháy.

Nàng thẳng lưng, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của vị phu quân hai năm danh nghĩa.

“Hạ nhục? Chu Dực Chi, ngươi bớt dùng cái từ hoa mỹ đó để chụp mũ lên đầu ta đi.”

“Ả ta tự vác cái bản mặt như nhà có tang đến viện của ta châm chọc, nói ngươi ghét bỏ ta, nói vương phủ này không có chỗ cho ta.”

“Ta chỉ là có sao nói vậy, bảo ả cút về mà lo thân mình, thế nào gọi là hạ nhục?”

Chu Dực Chi nhíu mày, sắc mặt càng thêm âm trầm.

“Giai Ninh chỉ là có lòng tốt mang điểm tâm sang, tính muội ấy vốn nhút nhát, nàng cần gì phải mở miệng là cay nghiệt như vậy?”

“Nhút nhát?”

Khương Lục Y cười lớn thành tiếng, tiếng cười tràn ngập sự mỉa mai.

“Đúng là nực cười c.h.ế.t mất! Chu Dực Chi, hai con mắt của ngươi để trưng cho đẹp à, hay bị mỡ lợn làm mờ rồi?”

“Ả ta nhút nhát mà dám bò đến trước mặt chính thất chỉ tay năm ngón? Ả ta nhút nhát mà dám mở miệng ly gián tình cảm phu thê?”

“Ngươi mở to hai con mắt mù của ngươi ra mà nhìn cho rõ, ả là loại trà xanh ngâm nước lâu năm, chỉ có loại đàn ông ngu xuẩn như ngươi mới coi ả là đóa hoa trắng ngây thơ!”

“Khương Lục Y! Nàng càn quấy vừa thôi!”

Chu Dực Chi quát lên, gân xanh trên trán giật mạnh.

Anh chưa từng thấy nữ nhân nào ngang ngược, mỏ hỗn như nàng.

Ỷ vào gia thế Khương gia hiển hách, phụ thân là đại tướng quân, ba ca ca nắm binh quyền, nàng ở vương phủ này trước giờ chưa từng nể mặt anh.

“Ta càn quấy?”

Khương Lục Y tiến sát lại gần anh, hơi thở thơm ngát phả vào cằm anh, nhưng lời nói ra lại sắc bén như đao.

“Chu Dực Chi, ngươi cưới ta hai năm, trong lòng ngươi nghĩ cái gì ta không biết chắc?”

“Ngươi nghĩ Khương gia ta cài gián điệp vào phủ, ngươi đề phòng ta như đề phòng giặc.”

“Ngươi vì muốn chọc tức ta, không tiếc dung túng cho một ả biểu muội họ hàng xa leo lên đầu lên cổ ta ngồi.”

“Ta nói cho ngươi biết, ta là đích nữ Khương gia, ta đứng thẳng đi đứng hiên ngang, không thèm làm ba cái trò bẩn thỉu đó.”

“Còn ngươi, đường đường là Tĩnh Vương chiến thần, lại bị một nữ nhân dắt mũi như bò, thật là mất mặt hoàng gia!”

Chu Dực Chi tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên tục.

Nội tâm anh tràn ngập sự chán ghét và nghi kỵ.

Khương gia quyền cao chức trọng, Khương Lục Y lại đanh đá vô lối, cuộc hôn nhân này chính là cái gai cắm trong lòng anh.

“Nàng lòng dạ hẹp hòi, đố kỵ thành tính, đừng có lôi Khương gia ra đây ép bản vương.”

“Ta lòng dạ hẹp hòi đấy, thì sao nào?”

Khương Lục Y chống nạnh, nghếch cằm nhìn anh.

“Ngươi có giỏi thì viết thư hòa ly đi! Ta lập tức thu dọn đồ đạc dắt theo hộ vệ về Khương gia, nhường cái vương phủ rách này cho ngươi và ả biểu muội báu vật kia tự sinh tự diệt!”

“Nàng nghĩ bản vương không dám?”

Chu Dực Chi siết c.h.ặ.t cán kiếm, giọng nói lạnh đến thấu xương.

“Ngươi dám thì viết ngay đi! Không viết ngươi chính là rùa rút đầu!”

Khương Lục Y không chịu thua dù chỉ một chút nào, trừng mắt nhìn lại.

Hai người đứng đối diện nhau, tia lửa b.ắ.n tung tóe.

Đám hầu gái, thị vệ xung quanh quỳ rạp dưới đất, run rẩy như cầy sấy, hận không thể biến thành không khí.

Không ai chịu nhường ai.

Chu Dực Chi dứt khoát phất tay áo, xoay người bước đi, bỏ lại một câu:

“Bản vương không thèm chấp nhặt với loại nữ nhân thô lỗ như nàng!”

Khương Lục Y ở phía sau nhổ một bãi nước bọt, mắng một câu: “Đồ mù!”

Cùng lúc đó, tại một viện lạc khác của vương phủ.

Cố Giai Ninh đang ngồi trước gương trang điểm, nước mắt đầm đìa, lớp phấn son mỏng bị nước mắt rửa trôi lem nhem.

Nha hoàn thân cận của cô ta là Hồng nhi đang vừa đ.ấ.m lưng vừa thấp giọng hiến kế.

“Tiểu thư, người cứ khóc lóc thế này mãi cũng không phải cách. Vương gia tuy bênh vực người, nhưng Vương phi có Khương gia chống lưng, chúng ta không lay chuyển được địa vị của nàng ta đâu.”

Cố Giai Ninh nghiến răng, chiếc khăn tay trong tay bị cô ta vặn vẹo đến biến dạng.

“Ta đương nhiên biết! Khương Lục Y cái mỏ của ả quá độc, hôm nay ả dám nói thẳng mặt ta là loại ăn nhờ ở đậu, muốn bò lên giường biểu ca.”

“Nếu ta không nhanh ch.óng danh chính ngôn thuận, sớm muộn gì cũng bị ả dùng quyền thế đuổi ra khỏi phủ.”

Đôi mắt cô ta lóe lên một tia độc ác ngầm, hoàn toàn khác hẳn với vẻ đáng thương thường ngày.

“Hồng nhi, ngươi nói xem, nếu ta vì sự trong sạch của bản thân mà phải tự t.ử, biểu ca sẽ thế nào?”

Hồng nhi rùng mình một cái, vội nói: “Tiểu thư, người muốn làm thật sao?”

“Hồ nước phía sau vương phủ mùa này nước rất lạnh. Chỉ cần ta hẹn Khương Lục Y ra đó, sau đó nhảy xuống trước mặt ả...”

Cố Giai Ninh nở một nụ cười quỷ dị qua gương.

“Ngươi đi gửi thư cho Khương Lục Y, nói ta muốn xin lỗi nàng ta lần cuối tại bờ hồ, dặn nàng ta đi một mình.”

“Đồng thời, lén báo tin cho biểu ca, nói ta có ý định quyên sinh vì bị sỉ nhục.”

“Ta muốn xem, lần này Khương Lục Y làm sao rửa sạch tội danh bức t.ử biểu muội vương gia!”

Khoảng một canh giờ sau.

Bờ hồ phía sau vương phủ, liễu rủ rậm rạp, mặt nước phẳng lặng như gương nhưng sâu thẳm đen ngòm.

Khương Lục Y đứng bên bờ hồ, gió thổi bay vạt áo đỏ của nàng.

Nàng nhìn Cố Giai Ninh đang đứng đợi sẵn, trong lòng cười khẩy.

Nàng biết thừa ả trà xanh này hẹn nàng ra đây là có âm mưu, nhưng tính nàng thẳng thắn, không biết hai chữ “né tránh” viết như thế nào.

“Biểu tẩu, người đến rồi.”

Cố Giai Ninh tiến lên một bước, thân hình mảnh mai trong bộ váy trắng run rẩy nhẹ.

“Có gì thì nói nhanh lên, ta không có thời gian đứng đây hít gió độc với ngươi.”

Khương Lục Y khoanh tay, giọng điệu thiếu kiên nhẫn.

Cố Giai Ninh bỗng nhiên cúi đầu, nước mắt lại rơi xuống như mưa.

“Giai Ninh biết mình thân phận thấp kém, ăn nhờ ở đậu, làm phiền đến mắt của biểu tẩu.”

“Nhưng Giai Ninh và biểu ca là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tình cảm bao năm qua không phải nói bỏ là bỏ được.”

Ả vừa nói vừa ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Khương Lục Y, giọng điệu chuyển sang kể khổ, ngầm oán hận.

“Biểu tẩu có gia thế, có phụ thân và ca ca bảo vệ, muốn cái gì có cái đó. Tại sao người lại phải cướp đi hạnh phúc duy nhất của Giai Ninh?”

“Nếu không có cuộc ban hôn của Hoàng thượng, người ngồi ở vị trí Tĩnh Vương phi hôm nay đáng lẽ phải là ta!”

“Người cướp mất biểu ca, lại còn sỉ nhục tôn nghiêm của ta, ép ta vào đường cùng!”

Khương Lục Y nghe mà lỗ tai ngứa ngáy, nàng ngoáy ngoáy tai, khinh bỉ nói:

“Ngừng! Ngươi bớt nhận vơ đi.”

“Chu Dực Chi là cái loại đàn ông vừa mù vừa ngu, ta thèm cướp của ngươi chắc? Là Hoàng thượng ép ta gả, ngươi có giỏi thì lên cung điện mà khóc lóc với Hoàng thượng ấy.”

“Còn nữa, vị trí Vương phi này ngươi thèm khát đến thế cơ à? Muốn làm trắc phi thì cứ việc đi mà quyến rũ huynh ấy, ta còn ước gì các ngươi rước nhau đi cho khuất mắt ta đây này.”

Cố Giai Ninh không ngờ Khương Lục Y lại trơ trẽn đến mức này, hoàn toàn không theo kịch bản cô ta dựng sẵn.

Theo kế hoạch, Khương Lục Y phải tức giận c.h.ử.i bới hoặc ra tay đẩy cô ta chứ.

Ả trà xanh c.ắ.n răng, bắt đầu lùi lại phía sau, từng bước một, gót giày đã chạm sát mép đá ven hồ.

“Biểu tẩu, người ép ta... người độc ác như vậy, ta thà c.h.ế.t để chứng minh sự trong sạch của mình!”

Cố Giai Ninh vừa khóc vừa làm bộ dạng tuyệt vọng, mắt thì dáo dác nhìn về phía đường mòn, chờ đợi bóng dáng của Chu Dực Chi.

Khương Lục Y nhìn ra ý đồ của cô ta, không những không ngăn cản mà còn khoanh tay trước n.g.ự.c, lùi lại hai bước để nhường chỗ trống.

Nàng cười híp mắt, lớn tiếng cổ vũ:

“Nhảy đi! Ngươi nhảy nhanh lên xem nào!”

“Hồ nước vương phủ sâu lắm đấy, ngươi chọn góc nào nhảy cho đẹp một chút, tư thế phải chuẩn vào.”

“Có cần ta đá thêm một cước cho kịp giờ đầu t.h.a.i không? Đứng đấy làm màu mãi, gió thổi lạnh c.h.ế.t ta rồi!”

Cố Giai Ninh tức đến mức suýt chút nữa hộc m.á.u mồm.

Cô ta đứng ở mép hồ, tiến không được mà lùi không xong, chiếc mỏ hỗn của Khương Lục Y trực tiếp dồn cô ta vào thế bí.

Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã từ xa truyền đến.

Bóng dáng Chu Dực Chi xuất hiện ở góc đường.

Cố Giai Ninh mắt sáng lên, không kịp suy nghĩ nhiều nữa, nhắm mắt nhắm mũi nhảy đại xuống hồ.

“Tùm!” một tiếng lớn, nước b.ắ.n tung tóe.

Cố Giai Ninh rơi xuống nước, cái lạnh thấu xương lập tức bủa vây.

Cô ta vốn không biết bơi nhiều, lúc này hoảng loạn thật sự, chìm nổi giữa dòng nước, miệng kêu cứu t.h.ả.m thiết:

“Biểu ca... cứu... cứu Giai Ninh... Vương phi đẩy ta...”

Khương Lục Y đứng trên bờ khoanh tay cười khẩy: “Diễn tốt lắm, cho mười điểm về chỗ.”

“Giai Ninh!”

Chu Dực Chi vừa chạy tới nơi, đập vào mắt anh là cảnh tượng Cố Giai Ninh đang vùng vẫy sắp chìm, còn Khương Lục Y thì đứng trên bờ dửng dưng cười cợt.

Cơn giận dữ tích tụ cả buổi sáng lập tức bùng nổ, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của anh.

Anh cho rằng Khương Lục Y độc ác tột cùng, thật sự ra tay đẩy biểu muội của anh xuống hồ để thỏa mãn lòng đố kỵ.

“Khương Lục Y! Nàng thật là tàn nhẫn!”

Chu Dực Chi gầm lên một tiếng, lao v.út tới bờ hồ.

Trong lúc lướt qua người Khương Lục Y, vì quá tức giận và nôn nóng cứu người, anh đã dùng một lực rất mạnh, đẩy phăng nàng sang một bên.

Cú đẩy của một vị tướng quân có võ công thâm hậu mạnh mẽ đến mức nào?

Khương Lục Y hoàn toàn không phòng bị, cả người bị đẩy văng ra ngoài, mất thăng bằng.

“Chu Dực Chi, tổ tông nhà ngươi...”

Nàng chỉ kịp c.h.ử.i nửa câu, chân đã trượt mạnh trên phiến đá rêu phong ven bờ.

Cả thân hình mảnh mai của nàng ngã ngửa ra phía sau, lao thẳng xuống mặt hồ sâu thẳm.

Chu Dực Chi vừa mới định nhảy xuống cứu Cố Giai Ninh, nghe thấy tiếng động bên cạnh quay đầu lại, kinh hoàng phát hiện Khương Lục Y cũng đã rơi xuống nước.

“Tùm!”

Thêm một tiếng động lớn nữa vang lên.

Mặt nước hồ vốn yên ả nay bị khuấy động dữ dội.

Khương Lục Y rơi xuống nước, cái lạnh ngấm vào da thịt, tà váy đỏ quấn c.h.ặ.t lấy chân nàng khiến nàng không thể vùng vẫy.

Nàng không biết bơi!

Sự ngột ngạt và lạnh lẽo lập tức nhấn chìm nàng vào bóng tối. Trong lòng nàng điên cuồng c.h.ử.i rủa Chu Dực Chi mười vạn lần.

Chu Dực Chi ở trên mặt nước thấy Khương Lục Y chìm xuống rất nhanh, trong lòng bỗng nhói lên một cái kỳ lạ.

Bản năng của một người đàn ông khiến anh không thể trơ mắt nhìn chính thê của mình c.h.ế.t ngạt.

Anh dứt khoát quay người, lao về phía Khương Lục Y đang chìm dần.

Cùng lúc đó, bầu trời vương phủ bỗng nhiên biến sắc, mây đen ùn ùn kéo đến che lấp cả ánh mặt trời buổi sớm.

Một trận cuồng phong nổi lên, sấm sét vang rền trời đất.

Dưới đáy hồ sâu, một luồng nước xoáy kỳ dị bỗng nhiên xuất hiện, quấn lấy cả Chu Dực Chi và Khương Lục Y.

Chu Dực Chi vừa nắm được tay Khương Lục Y, định kéo nàng lên thì cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp hút cả hai xuống đáy sâu.

Ý thức của anh bắt đầu mơ hồ, tầm nhìn nhòe đi.

Khương Lục Y trong vòng tay anh cũng đã hoàn toàn nhắm mắt, bất tỉnh nhân sự.

Chương 2 - Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia