CHƯƠNG 6: ĐẠI ĐIỆN VĂN LỜI, TĨNH VƯƠNG HÔM NAY TRÚNG TÀ?

Trời còn chưa sáng hẳn.

Sương mù bao phủ khắp kinh thành, mang theo cái lạnh thấu xương của tiết trời lập đông.

Tại phòng ngoài của Tĩnh Vương phủ, không khí căng thẳng đến mức đóng băng.

Chu Dực Chi trong thân xác Khương Lục Y đang run rẩy vì cái lạnh, hai tay siết c.h.ặ.t vạt áo lụa đỏ rực.

Anh nhìn “chính mình” đang đứng trước gương, sắc mặt vô cùng khó coi.

Khương Lục Y trong thân xác Tĩnh Vương lúc này đang vô cùng hưng phấn, hai mắt sáng quắc.

Nàng lật đi lật lại vạt triều phục bằng gấm thêu chỉ vàng, phủi phủi hộ tâm phiến trước n.g.ự.c, dáng vẻ vô cùng đắc ý.

“Khương Lục Y, nàng nghe cho kỹ đây.”

Chu Dực Chi c.ắ.n răng, cố hạ thấp giọng nói thanh mảnh của nữ nhân xuống hết mức có thể.

“Triều đình không phải là cái chợ, các đại thần cũng không phải là đám hạ nhân trong phủ để nàng tùy tiện mắng mỏ.”

“Hôm nay lên triều, nếu Hoàng thượng hỏi đến việc binh bị phương Bắc, nàng chỉ cần đứng im, mặt lạnh như tiền cho ta.”

“Ai dâng tấu, ai công kích, nàng cũng không được phép ho he nửa chữ, hết triều lập tức đi về, rõ chưa?”

Khương Lục Y quay đầu lại, dùng khuôn mặt lạnh lùng của Chu Dực Chi để trợn mắt một cái.

“Chu Dực Chi, ngươi lải nhải từ đêm qua đến giờ không biết mệt à?”

“Ta từ nhỏ đã theo phụ thân vào quân doanh, loại trận mạc nào mà chưa từng thấy?”

“Lên triều thôi mà, làm như đi vào hang cọp không bằng.”

Nàng vừa nói vừa nghếch cằm, nghênh ngang chỉnh lại chiếc mũ cánh chuồn trên đầu.

Chu Dực Chi tiến lên một bước, tà váy dài vướng vào chân làm anh loạng choạng, suýt chút nữa ngã sấp mặt.

Anh tức giận bấu c.h.ặ.t lấy cạnh bàn, gương mặt nhỏ nhắn của Khương Lục Y lúc này tràn ngập sự lo lắng và bất an.

“Bản vương không đùa với nàng!”

“Phe đối địch bấy lâu nay luôn tìm cớ hãm hại Khương gia, hôm nay chắc chắn chúng sẽ mượn dịp này để làm khó.”

“Nàng mà mở mồm ra c.h.ử.i bới, cả dòng họ Khương gia và ta đều sẽ bị nàng kéo xuống nước!”

Khương Lục Y khịt mũi một tiếng, không thèm đáp lời, phất mạnh tay áo bước ra ngoài cửa.

Nàng leo lên kiệu lớn, trong lòng tràn ngập sự phấn khích chưa từng có.

Lên triều.

Vả mặt đám đại thần ngụy quân t.ử.

Cơ hội ngàn năm có một thế này, nàng ngu sao mà bỏ qua.

Tại Giao Thái điện.

Tiếng chuông đồng vang lên trầm hùng, báo hiệu giờ thiết triều đã đến.

Bá quan văn võ chỉnh đốn mũ áo, lục tục tiến vào đại điện theo hai hàng tả hữu.

Khương Lục Y bước đi vững chãi, hai tay chắp sau lưng, hiên ngang đứng ở vị trí đầu hàng võ quan.

Khí thế lạnh lùng, nghiêm nghị từ thân xác của Tĩnh Vương chiến thần tỏa ra khiến đám quan viên xung quanh không tự chủ được mà lùi lại nửa bước.

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng cao ngất, ánh mắt thâm trầm lướt qua quần thần.

“Chúng ái khanh có việc gì cần tấu?”

Giọng nói lười biếng của Hoàng đế vừa dứt, một lão già râu tóc bạc phơ lập tức bước ra khỏi hàng.

Đó chính là Ngự sử đại phu Vương đại nhân, người thuộc phe đối lập bấy lâu nay của Khương gia.

Lão ta quỳ sụp xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh, giọng điệu bi phẫn vô cùng:

“Bệ hạ! Thần có bản tấu muốn dâng! Thần muốn hạch tội Đại tướng quân trấn quốc Khương gia cậy thế đè người, tự ý điều động thám t.ử binh mã tư nhân tại kinh thành!”

“Không chỉ vậy, thê t.ử của Tĩnh Vương là Khương Vương phi tính tình đanh đá vô lối, ngang ngược càn quấy.”

“Hôm trước nàng ta còn vô cớ nh.ụ.c m.ạ mệnh quan triều đình giữa đường, làm nhục thanh danh của hoàng gia, coi thường pháp kỷ!”

Lão già vừa dứt lời, thêm ba bốn quan viên khác cũng lập tức bước ra, đồng loạt quỳ xuống phụ họa.

“Bệ hạ, Khương gia quyền cao chức trọng, nay Vương phi lại ngang tàng như vậy, nếu không nghiêm trị, e rằng lòng dân không phục!”

“Xin bệ hạ hạ chỉ trừng phạt Khương gia, chấn hưng kỷ cương!”

Lời lẽ của chúng hùng hồn, liên tục chụp mũ mưu phản lên đầu Khương gia.

Đám võ quan phe Khương gia mặt mày đỏ bừng, tức giận đùng đùng nhưng vì không có bằng chứng nên đành c.ắ.n răng im lặng.

Khương Lục Y đứng ở đầu hàng, hai mắt khẽ híp lại.

Nàng không hề nhúc nhích, chỉ lặng yên đứng nhìn đám hề đang nhảy nhót giữa đại điện.

Nhẫn nhịn?

Không, nàng đang chờ chúng nói cho hết, nói cho sướng cái miệng đi đã.

Chu Dực Chi đứng núp sau hàng quan viên cấp thấp phía sau, nhìn thấy cảnh này thì tim nhảy lên tận cổ họng.

Anh thầm cầu nguyện trong lòng: Đừng mở mồm, Khương Lục Y, cầu xin nàng hãy học làm người câm một ngày đi.

Thế nhưng, lời cầu nguyện của anh hoàn toàn vô tác dụng.

Khi lão Ngự sử vừa dứt câu mắng cuối cùng, Khương Lục Y bỗng nhiên cười khẩy một tiếng.

Tiếng cười trầm hùng, lạnh lẽo vang vọng khắp đại điện tĩnh mịch.

Nàng sải bước dài đi ra giữa điện, đứng ngay bên cạnh lão Ngự sử đang quỳ dưới đất.

“Nói xong chưa?”

Khương Lục Y cúi đầu, dùng ánh mắt như nhìn con lợn nhìn lão già dưới chân.

Lão Ngự sử sửng sốt, ngẩng đầu lên: “Tĩnh Vương gia... người có ý gì? Vương phi của người...”

“Vương phi cái con khỉ mốc nhà ngươi ấy!”

Khương Lục Y đột ngột quát lớn, tiếng quát mang theo nội lực của Chu Dực Chi nổ vang như sấm dậy, khiến mấy tên quan nhát gan suýt nữa ngã ngồi ra đất.

Nàng khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng điệu sắc bén, đanh đá vang lên giữa triều đình:

“Vương đại nhân, ngươi mở mồm ra là pháp kỷ, ngậm mồm vào là lòng dân.”

“Ngươi hạch tội phụ thân của Vương phi tự ý điều động binh mã? Hai con mắt mù của ngươi nhìn thấy à?”

“Phụ thân và ba ca ca của nàng ấy đang phơi thây nơi biên cương, dùng m.á.u thịt để đổi lấy hạt gạo cho cái loại thư sinh trói gà không c.h.ặ.t như ngươi ngồi đây sủa bậy à?”

Đại điện trong nháy mắt rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Bá quan văn võ há hốc mồm, trợn tròn mắt.

Đây... đây thật sự là vị Tĩnh Vương gia lạnh lùng, kiệm lời như vàng bấy lâu nay sao?

Lão Ngự sử mặt đỏ tía tai, tức run người: “Tĩnh Vương! Người... người ăn nói thô lỗ! Đây là kim điện!”

“Ta thô lỗ với cái loại ngụy quân t.ử như ngươi đấy thì sao?”

Khương Lục Y tiến lên một bước, dùng mũi giày gõ gõ vào gối lão ta.

“Ngươi nói Vương phi nh.ụ.c m.ạ mệnh quan triều đình? Sao ngươi không kể luôn chuyện con trai độc nhất của ngươi cậy thế làm càn, giữa ban ngày ban mặt định cưỡng đoạt dân nữ, bị Vương phi bắt gặp nên sai người đ.á.n.h gãy chân?”

“Ngươi không biết dạy con, để nó đi làm trò đồi bại, Vương phi thay ngươi giáo huấn nó, ngươi không lo đội ơn đội nghĩa, lại còn vác cái bản mặt già này lên đây khóc lóc tố cáo?”

Nàng quay ngoắt sang nhìn mấy tên quan vừa bước ra phụ họa, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cạo:

“Còn các ngươi nữa! Lý đại nhân, tháng trước ngươi vừa nhận ba vạn lượng bạc hối lộ của thương chấn phía Nam, xây riêng một tòa kim ốc để b.a.o n.u.ô.i tiểu thiếp, ngươi quên rồi à?”

“Trương đại nhân, ngươi đem mật hàm binh bị của triều đình làm quà bái kiến cho nhạc gia, ngươi tưởng thần không biết quỷ không hay chắc?”

“Một lũ sâu mọt làm chuyện trộm gà trộm ch.ó, sau lưng thì thối nát vạn phần, thế mà dám đứng ở đây bàn chuyện kỷ cương pháp luật với bổn vương?”

Khương Lục Y c.h.ử.i một tràng dài, tốc độ cực nhanh, từ ngữ phong phú, không hề lặp lại một chữ nào.

Nàng bới móc sạch sành sanh từ chuyện ăn hối lộ đến chuyện nuôi phòng nhì của từng tên một, khiến cả đại điện hỗn loạn tưng bừng.

Mấy tên quan viên vừa rồi còn hùng hổ hạch tội Khương gia, nay nghe xong mặt mày xám ngoét như tro tàn.

Có tên chân tay bủn rủn, “bạch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, ra sức dập đầu xin tha mạng.

Có tên thì há hốc mồm, thở không ra hơi, suýt chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ vì nhục nhã.

Đám võ quan phe Khương gia đứng bên cạnh sướng đến mức mặt mày rạng rỡ, hận không thể vỗ tay reo hò cổ vũ cho Tĩnh Vương.

Chu Dực Chi đứng ở phía sau, hai tay ôm lấy mặt, hoàn toàn cạn lời.

Hình tượng.

Hình tượng chiến thần lạnh lùng, thâm trầm tích lũy bao nhiêu năm qua của anh, hôm nay chính thức bị Khương Lục Y phá nát không còn một mảnh vụn.

Ả nữ nhân này, đúng là cái máy c.h.ử.i di động!

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng chứng kiến toàn bộ màn khẩu chiến đỉnh cao này, khóe môi khẽ giật giật liên tục.

Ngài vừa buồn cười, vừa cảm thấy đau đầu nhức óc.

Hôm nay hoàng đệ của ngài bị cái gì nhập vậy?

Ngày thường cạy miệng cũng không nói quá ba câu, hôm nay đứng giữa điện ngọc mà c.h.ử.i vuốt mặt đại thần như mụ đàn bà đanh đá ngoài chợ, lại còn bới ra một đống bí mật động trời thế này.

“Khụ...” Hoàng đế nhẹ ho một tiếng, cắt ngang tràng c.h.ử.i của Khương Lục Y.

“Tĩnh Vương... hạ hỏa. Chuyện này... trẫm tự có phân xử.”

Hoàng đế dứt khoát phất tay áo, nhìn đám quan viên đang quỳ rạp dưới đất bằng ánh mắt chán ghét:

“Lý đại nhân, Trương đại nhân tạm thời đình chức để tra xét. Vương ngự sử quản giáo con cái không nghiêm, phạt bổng lộc một năm. Bãi triều!”

Hoàng đế vội vàng đứng dậy bỏ đi, giống như sợ nếu ở lại thêm một chút nữa thì Tĩnh Vương sẽ bới luôn cả chuyện xấu của hậu cung ra mà c.h.ử.i.

Khương Lục Y phất mạnh vạt áo triều phục, nghé răng cười một tiếng đầy kiêu ngạo, nghênh ngang bước ra khỏi đại điện.

Khương gia hoàn toàn được bảo vệ, đám quan viên phe đối địch tháo chạy trối c.h.ế.t, không ai dám nhìn vào mắt nàng.

Chỉ trong vòng một buổi sáng, tin đồn “Tĩnh Vương gia sau khi ngã hồ bỗng nhiên trúng tà, biến thành chiến thần mỏ hỗn” đã lập tức lan truyền khắp kinh thành với tốc độ ch.óng mặt.

Khương Lục Y vừa bước xuống bậc thềm đá của hoàng cung, chưa kịp bước lên kiệu thì một cánh tay nhỏ nhắn, dùng lực rất mạnh đã đột ngột túm c.h.ặ.t lấy cổ áo nàng lôi vào góc khuất.

Chu Dực Chi trong thân xác Vương phi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Lục Y lúc này đen xì như đ.í.t nồi, nghiến răng nghiến lợi quát lên:

“Khương Lục Y! Nàng đứng lại đó cho ta! Hôm nay ta không giáo huấn nàng, ta không phải là Chu Dực Chi!”