5

​Có Tuyên Vương đồng hành, chuyến đi của chúng ta thuận buồm xuôi gió không gặp chút trắc trở nào.

​Người do cha mẹ phái đến đuổi theo chẳng những không ngăn cản, mà còn hộ tống ta cùng đi biên quan. Ngoài mặt nói là đi thăm đại công t.ử, nhưng thực chất là cử người đi theo để đề phòng Tuyên Vương.

​Cũng may danh tiếng thanh tâm quả d.ụ.c, không gần nữ sắc của Tuyên Vương vang xa khắp ngoài kinh thành nên cha mẹ mới bớt lo lắng phần nào. Nếu đổi thành vương gia khác, chắc chắn họ đã trói gô ta lôi về kinh từ lâu rồi.

​Nhưng cha mẹ lầm to rồi, Tuyên Vương mới là kẻ thích gần nữ sắc nhất!

​Hắn còn thường xuyên ban ngày ban mặt giở trò bậy bạ nữa cơ.

​Tuyên Vương đắc ý ra mặt, cưỡi ngựa sóng đôi bên cạnh xe của ta:

​"Tạ tiểu thư, chiều nay là đến Cát Thành rồi, Tạ đại công t.ử sẽ đích thân ra đón đấy."

​Ta hừ lạnh một tiếng, đúng là cái đồ tiểu nhân đắc chí.

​Kiếp trước, đại ca trở về kinh thành sau khi ta đã thành thân.

​Việc đầu tiên huynh ấy làm khi hồi kinh là chống cái chân què đến vương phủ thăm ta. Vừa nhìn thấy ta ngáp ngắn ngáp dài, tinh thần ủ rũ kiệt quệ, đại ca tức sôi m.á.u, lôi Tuyên Vương ra luận bàn võ nghệ suốt một ngày trời.

​Hoàng hôn hôm đó, Tuyên Vương bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, được thị vệ khiêng về phòng.

​Hoàng hậu xót con vô cùng, không ít lần bóng gió trách móc ta. Tuyên Vương thì rên rỉ bảo là do mình tự lượng sức mình kém, nhất quyết đòi so tài với đại cữu ca.

​Hoàng hậu thương con thắt ruột thắt gan, hận không thể túc trực chăm sóc bên cạnh đứa con út cưng này.

​Nửa tháng sau, chuyện Tuyên Vương bại trận dưới tay ông anh vợ què chân truyền ra khắp cả kinh thành. Vị Tuyên Vương trước giờ mặt dày vô sỉ hiếm hoi lắm mới biết xấu hổ một lần.

​Vết thương của hắn vốn dĩ tĩnh dưỡng nửa tháng là khỏi hẳn, thế mà hắn lại nhất quyết đóng cửa ở lì trong vương phủ suốt ba tháng không thèm ra ngoài.

​Chuyện này chỉ làm khổ mỗi mình ta.

​Bình thường hắn còn phải lên triều buổi sáng, ta còn được hưởng chút thời gian thanh nhàn. Ba tháng đó thì ngày đêm không lúc nào được yên thân.

​Ta thật sự chẳng hiểu nổi cái sức trâu bò của hắn từ đâu mà ra nữa.

​Ta trêu hắn không biết tiết chế, hắn liền cãi cùn rằng mình đã cấm d.ụ.c suốt hai mươi năm, giờ phải bù lại hết những ngày tháng trước kia.

​Được rồi, coi như ta chịu trận để chuộc tội thay cho đại ca vậy.

​Dù sao sau khi lành vết thương, việc đầu tiên hắn làm là nửa đêm mò sang cung của Hiền phi quậy cho Hoàng thượng thức giấc, năn nỉ phụ hoàng đừng trách phạt đại ca ta.

​Hoàng thượng bị hắn phá đám mất hứng, bèn lôi hắn lại đàm đạo về nhân sinh suốt một đêm.

​Hôm sau, hắn mang về một đống t.h.u.ố.c bổ, ngày nào cũng đích thân sắc cho ta uống. Không thể không thừa nhận, sau khi uống đống t.h.u.ố.c bổ đó, tinh thần ta quả thực khá hơn rất nhiều.

​Mãi cho đến lúc đại ca lên đường ra biên cương, huynh ấy không bao giờ tìm được lý do để luận bàn võ nghệ với Tuyên Vương thêm lần nào nữa.

 6

​Vừa đến cổng thành, Thanh Liễu đã cất giọng vang dội thỉnh an:

​"Đại công t.ử vạn an!"

​Hồng Diệp đội mũ trùm rèm che cho ta. Được Lục La đỡ xuống xe ngựa, ta cúi đầu hành lễ vấn an đại ca.

​Tuyên Vương đã sớm quay về xe ngựa của mình từ một khắc trước để đổi lại trang phục hoàng t.ử. Lúc này hắn đang ngồi trên lưng ngựa, phong thái hiên ngang, khí vũ ngút trời. Đúng là cái đồ hồ ly thù dai nhớ lâu.

​Đại ca dẫn đầu đám tướng sĩ quỳ xuống hành đại lễ trước Tuyên Vương. Chờ bọn họ hoàn tất nghi thức nghiêm chỉnh, Tuyên Vương mới khẽ gật đầu:

​"Bình thân. Các vị tướng sĩ vất vả rồi. Trước khi rời kinh, bổn vương có chuẩn bị một ít lương thảo và áo bông, chẳng mấy chốc sẽ được áp tải tới nơi."

​Ánh mắt của đại ca và các binh lính nhìn Tuyên Vương lập tức lấp lánh như có ngàn vì sao. Đó là sự kính nể và tâm phục khẩu phục từ tận đáy lòng.

​Ta thèm tin hắn cái con khỉ!

​Một kẻ cuống cuồng tìm cớ bám theo ta ra biên quan như hắn, lấy đâu ra thời gian chuẩn bị trước lương thực với áo ấm chứ? Chắc chắn là vừa đi đường vừa vội vã viết thư sai người về kinh gom gấp.

​Dù sao thì kiếp trước, cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, đại ca vẫn chẳng vừa mắt hắn chút nào. Lần này hắn biết chớp thời cơ ra tay trước để lấy lòng đại ca, sau này có muốn bắt cóc em gái người ta cũng không bị đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá.

​Sau khi chào hỏi Tuyên Vương xong, đại ca quay sang nhìn ta với ánh mắt đầy vẻ không đồng tình:

​"Đại muội, muội to gan quá rồi đấy! Con gái con đứa, một chút võ vẽ phòng thân cũng không có, thật không hiểu muội lấy đâu ra dũng khí chạy tót đến tận nơi khỉ ho cò gáy này!"

​Đương nhiên là vì chạy tới cứu cái mạng và đôi chân của huynh rồi.

​Ta chỉ e thẹn mỉm cười chứ không đáp lời. Đại ca cưng chiều ta nhất nhà, mắng vài câu cho có lệ thế thôi chứ đời nào nỡ đuổi ta về lại kinh thành.

​Tuyên Vương ngồi ngạo nghễ trên lưng ngựa, khẽ hắng giọng vài tiếng:

​"Tạ phó tướng, dẫn đường đi."

​"Rõ, Vương gia!"

​Đại ca đáp lời, ân cần đỡ ta lên xe ngựa cẩn thận rồi mới nhảy lên lưng tuấn mã, vung roi dẫn đầu đoàn người tiến về phía phủ tướng quân.

​Tuyên Vương cưỡi ngựa theo sát sau lưng huynh ấy. Xe ngựa của ta thì rẽ sang lối khác, đi về hướng phủ đệ riêng của đại ca.

​Mãi đến đêm muộn đại ca mới về đến nhà, trên lưng còn cõng theo Tuyên Vương đang say mèm, mệt đến mức mồ hôi đầm đìa khắp trán. Vừa nghe tin báo, ta vội chạy ngay ra phòng khách.

​Đại ca cẩn thận đặt Tuyên Vương đang ngả nghiêng xiêu vẹo nằm xuống sập mềm:

​"Vương gia t.ửu lượng kém quá, uống có một chén là gục luôn rồi, nhìn mặt mũi đỏ ửng cả lên kìa."

​Ta đứng yên tại chỗ, nửa bước cũng không thèm tiến lại gần. Tên lưu manh già đời lắm mưu nhiều kế này, lại giở trò giả say rồi!

​Đại ca không biết rõ t.ửu lượng của Tuyên Vương chứ ta còn lạ gì. Hắn làm gì có chuyện một chén đã say, ngàn chén không say thì có! Còn chuyện mặt đỏ? Hắn cứ hễ dính một giọt rượu vào người là mặt đỏ bừng lên ngay, kiếp trước chẳng ít lần mượn cớ giả vờ say xỉn để giở trò trêu ghẹo ta.

​"Đại ca, muội có chuyện muốn nói riêng với huynh."

​Lời là nói với đại ca, nhưng ánh mắt ta lại nhìn chằm chằm vào Tuyên Vương. Kẻ đang giả say kia ngón tay khẽ giật giật loạn xạ. Cứ hễ chột dạ là mấy đầu ngón tay hắn lại gõ lung tung như thế.

​"Để Vương gia nằm ở đây sợ là không tiện đâu ạ."

​"Tiện quá đi chứ, người hầu bên cạnh hắn đâu phải chỉ để ăn hại, muội bận tâm làm gì?"

​Đại ca thấy ta nói có lý, vừa đứng dậy định bước ra ngoài thì Tuyên Vương lập tức nghiêng người, bàn tay túm c.h.ặ.t lấy góc áo đại ca, miệng lẩm bẩm nỉ non:

​"Tạ huynh... chúng ta mới gặp mà như đã quen từ lâu... cạn thêm một ly nữa nào..."

​Đại ca khó xử nhìn ta:

​"Hay là chúng ta cứ nói chuyện ở đây luôn đi? Vương gia say đến bất tỉnh nhân sự thế này, bỏ ngài ấy lại một mình sang chỗ khác cũng không hay. Ban nãy ở tiệc tẩy trần của đại tướng quân, Vương gia cứ túm c.h.ặ.t lấy huynh không chịu buông."

​Hắn không túm c.h.ặ.t lấy huynh thì mới là lạ! Huynh mà bỏ về trước thì hắn phải trơ trọi một mình ở phủ đại tướng quân à?

​Đại ca ngốc nghếch chất phác của ta ơi, mục đích duy nhất của hắn là bám đuôi theo huynh về đây để gặp ta đấy!

​Suốt dọc đường đi, ba nàng nha hoàn cùng đám thị vệ canh giữ ta nghiêm ngặt như giữ vàng giữ ngọc. Đừng nói là đụng vào một sợi tóc của ta, ngay cả mặt mũi hắn còn chẳng nhìn thấy được mấy lần. Cứ mỗi bận hắn tìm cớ lân la lại gần là lại bị bốn chữ "trái với lễ nghi" của Hồng Diệp và mấy cây ngân châm sáng loáng của Thanh Liễu dọa cho thụt lùi.

​Khó khăn lắm mới lết được tới biên quan, giờ mà bị tống sang phủ tướng quân ở thì hắn chịu để yên mới là chuyện lạ.

​Đương nhiên, đây chẳng phải do ta tự mình đa tình, mà hoàn toàn là nhờ "chiến tích" bám người của Tuyên Vương đã cho ta sự tự tin tuyệt đối này.

3 - Vương Gia Si Tình Thích Diễn Trà Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia