11

​Cú ngã này xem ra không hề uổng phí, nó khiến ta nhớ lại toàn bộ ký ức kiếp trước.

​Đại ca kiếp trước là bị ả thị thiếp kia hạ độc mãn tính mà c.h.ế.t.

​Còn ta thì bị chính đứa muội muội trong tộc đầu độc sát hại.

​Rõ ràng biết rõ chén trà kia có độc, vậy mà ta vẫn thản nhiên uống cạn. Độc tính phát tác cực mạnh, ta thậm chí chẳng phải chịu đau đớn quá vài canh giờ đã trút hơi thở cuối cùng.

​Tại sao ta lại cam tâm uống chén trà độc ấy?

​Có lẽ vì khi tra ra được chân tướng cái c.h.ế.t của đại ca, ta lại bất lực không thể báo thù nên nỗi uất ức tích tụ thành bệnh.

​Cũng có lẽ vì nghe đứa muội muội nói rằng trong lòng Tuyên Vương vốn có một "bạch nguyệt quang" thuở thiếu thời quen biết ở chùa miếu.

​Hay cũng có thể vì cảnh tượng cha mẹ cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chỉ sau một đêm tóc đã bạc phơ, mẫu thân ngã bệnh không gượng dậy nổi, phụ thân cũng chẳng còn thiết tha chốn quan trường.

​Chân tướng quá đỗi tàn khốc và đau lòng. Khi vừa trọng sinh, ta đã vô thức quên sạch sành sanh mọi u uất đó, chỉ nhớ duy nhất việc phải rời xa Tuyên Vương và cứu lấy đại ca.

​Cú ngã đập đầu này đã kéo toàn bộ ký ức đau thương ấy trở về.

​Cổ họng ta ngòn ngọt, bất thình lình nôn ra một ngụm m.á.u tươi.

​Hồng Diệp túc trực bên cạnh liền bình tĩnh dùng khăn tay lau sạch khóe môi cho ta, sau đó đưa chén nước ấm kề vào miệng ta.

​Lục La ở ngoài cửa rối rít hét toáng lên:

​"Tiểu thư tỉnh rồi! Tiểu thư tỉnh lại rồi!"

​Tuyên Vương đầu tóc rối bù lao thẳng vào phòng, nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy ta không chịu buông:

​"Vân Nhã, Vân Nhã, nàng rốt cuộc cũng tỉnh rồi! Ta... ta sắp bị đại cữu ca ép cho phát điên rồi đây này!"

​Ta dùng hết sức đẩy hắn ra mấy lần nhưng không lay chuyển nổi, đành lạnh lùng cất giọng hỏi:

​"Người trong bức họa kia rốt cuộc là ai?"

​Tuyên Vương khựng lại buông ta ra, ngập ngừng hồi lâu mới lắp bắp:

​"Nàng... nàng nhớ ra rồi sao? Đúng là lão lừa trọc không đáng tin chút nào, có chút chuyện cỏn con cũng làm không xong."

​Ta lạnh lùng liếc hắn một cái sắc như d.a.o. Tuyên Vương rụt vai lại, vội vàng thanh minh:

​"Đừng trừng ta như thế mà, người trong tranh chính là nàng chứ ai! Là nàng đó!"

​Ta tức giận phun tiếp một ngụm m.á.u vào mặt hắn.

​Nói nhảm nhí cái gì vậy!

​Ta chưa từng đặt chân đến ngôi chùa hắn từng tu hành, tiểu nha đầu trong bức họa chỉ giống ta chừng bảy tám phần kia làm sao có thể là ta được?

​"Nàng quên rồi sao, đại ca nàng cứ mùng một với ngày rằm là lại lên chùa."

​Hắn vừa nhắc, ta mới sực nhớ ra.

​Đại ca từ nhỏ bát tự nhẹ, cha mẹ sợ huynh ấy c.h.ế.t yểu nên cứ mỗi dịp mùng một và ngày rằm đều đưa huynh ấy đến chùa Hoàng Giác nghỉ lại một đêm. Mệnh của ta lại xung khắc với chùa chiền, hễ đến đó là y như rằng lăn ra cảm lạnh nên cha mẹ không bao giờ dẫn ta theo.

​"Đại ca nàng hồi nhỏ nhận ta làm đàn em, hay lén dắt ta trốn xuống núi chơi. Huynh ấy lúc nào cũng khen nàng là muội muội tốt nhất trần đời, ta nhìn thấy cũng thấy đúng là như vậy."

​Nói đến đây, hai tai Tuyên Vương đỏ ửng lên ngượng ngùng:

​"Hồi bé nàng trắng trẻo múp míp như cục bột nếp vậy, cứ véo má một cái là in hằn dấu tay. Có lần bị đại ca nàng bắt quả tang ta lén trốn xuống núi nhìn trộm nàng, huynh ấy liền đề phòng ta như trộm, tuyệt đối không cho ta gặp nàng nữa."

​"Ta tức quá, bèn lén trộm bức tranh huynh ấy tự tay vẽ nàng."

​Cả người hắn vặn vẹo như chiếc bánh quai chèo, lí nhí thú nhận:

​"Đó là lần đầu tiên trong đời bổn vương đi làm trộm đấy."

​"Về sau ta học vẽ, năm nào cũng tự tay vẽ cho nàng rất nhiều bức tranh."

​Đầu óc ta xoay chuyển, bỗng nhớ lại lời hắn lẩm bẩm ban nãy:

​"Nói mau, chuyện lão lừa trọc kia rốt cuộc là thế nào?"

​Hắn lập tức đ.á.n.h trống lảng tránh né, nghiêm mặt chuyển đề tài:

​"Ta đã cho người tra khảo ả y nữ kia rồi. Ả đúng là mật thám của địch quốc cài vào, lần theo manh mối từ ả, chúng ta đã tóm gọn được một ổ gián điệp."

​"Sau khi cạy miệng lấy hết bí mật, ta đã ngầm cho ả uống Bách Nhật Tán, rồi sai người long trọng rước ả trao trả về nước địch."

​"Còn về đứa muội muội trong tộc của nàng..."

​Nói đến đây, đáy mắt Tuyên Vương ánh lên tia thù hận sâu sắc:

​"Ả đã thông đồng dính líu vào phủ Tề Vương rồi."

​Ta bị hắn dắt theo mạch suy nghĩ, thuận miệng tiếp lời:

​"G.i.ế.c người không thấy m.á.u, quả nhiên vẫn là sở trường của chàng."

​Ả y nữ được đưa về nước địch trong sự phô trương rầm rộ, lại còn bị hạ Bách Nhật Tán. Cho dù không bị người bên đó nghi ngờ g.i.ế.c c.h.ế.t vì bại lộ, thì đúng một trăm ngày sau ả cũng tự đứt hơi mà bỏ mạng. Đúng là một chiêu độc hiểm.

​Trước khi ta qua đời ở kiếp trước, dưới gối Tề Vương có ba trai ba gái. Cả ba đứa con trai đều do một tay Tề Vương phi sinh ra. Còn ba đứa con gái do các thị thiếp sinh thì đứa sinh non, đứa khó sinh, không một ả thiếp nào sau khi sinh con mà giữ được mạng sống.

​Tề Vương phi tâm cơ thâm sâu hiểm độc, Tề Vương lại là kẻ nông cạn, có mới nới cũ. Đứa muội muội kia bước chân vào đó thì chuỗi ngày sau này chắc chắn sẽ sống không bằng c.h.ế.t.

​"E rằng khi chúng ta về đến kinh thành, nàng sẽ sớm nghe được tin vui đứa tộc muội kia bỏ mạng thôi."

​"Khi nào chúng ta mới hồi kinh?"

​"Sắp rồi."

​Tuyên Vương hiếm hoi lắm mới lộ vẻ mặt nghiêm túc trước mặt ta.

12

​Đúng là cái đồ cẩu hoàng đế!

​Ai mà ngờ được thánh chỉ tứ hôn lại có thể rượt đuổi theo ta tận ra đến biên cương thế này.

​Nào là khen ngợi ta bậc "cân quắc không nhường tu mi", nào là ca tụng Tuyên Vương "anh hùng khó qua ải mỹ nhân". Vẽ ra một đống lý do vớ vẩn, tóm gọn lại vẫn chỉ vỏn vẹn hai chữ: Tứ hôn.

​Tuyên Vương cười đến mức mặt mày rạng rỡ như hoa nở mùa xuân:

​"Quả nhiên vẫn là phụ hoàng hiểu rõ lòng ta nhất."

​Tên nội thị nở nụ cười nịnh nọt, đưa cho ta và Tuyên Vương mỗi người một phong thư riêng.

​Thư là do đích thân Hoàng đế ngự b.út viết tay.

​Nhưng bên trong lại là một tờ giấy nhận nợ.

​Lần trước Tuyên Vương vơ vét đồ đạc mang ra biên cương, hắn đã suýt chút nữa dọn sạch sành sanh toàn bộ kim sang d.ư.ợ.c quý giá trong hoàng cung. Hoàng đế vừa tức đến thổi râu trợn mắt vừa phải bấm bụng gom hàng cho con trai.

​Thế nên lão nhân gia ông ta quyết định giở trò ăn vạ: Nếu ta không chịu thành hôn với đứa con út của ông ta thì phải tự móc tiền túi ra mà đền lại toàn bộ số nợ t.h.u.ố.c men đó.

​Cả một cỗ xe ngựa chở đầy ắp kim sang d.ư.ợ.c ngự ban, thứ đó còn đắt đỏ hơn cả vàng ròng, giờ có c.h.ặ.t ta ra thành từng khúc đem bán đấu giá cũng chẳng gom đủ tiền mà đền.

​Không trả nổi tiền thì đành phải cưới chứ biết làm sao bây giờ?

​"Kiếp này, ta nhất định phải có một đứa con."

​"Được... nhưng... nhưng nàng không được san sẻ bớt tình cảm dành cho ta sang cho con đâu đấy!"

​"Thành giao!"

​"Haha, bổn vương đã bảo là trong lòng nàng có ta mà lị!"

6 - Vương Gia Si Tình Thích Diễn Trà Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia