Sát thủ các — nghe cái tên thôi là đã thấy uy trấn giang hồ, ngỡ đâu phải là một tổ chức hắc ám ngầm thao túng triều đình, sát thủ ra vào tấp nập, đao quang kiếm ảnh ngập trời.

Nhưng thực tế thì sao?

Nó chỉ là một tòa miếu hoang rách nát nằm ch.ót vót trên đỉnh núi Vô Danh, quanh năm gió lùa mát rượi vì ngói trên nóc đã bị bão thổi bay từ đời tám nào.

 Ta là Khương Lạc Sơ, năm nay vừa tròn 18 tuổi, đóa hoa hải đường rực rỡ nhất của núi Vô Danh và cũng là đệ t.ử chân truyền duy nhất của Sát Thủ Các.

Hôm nay là một ngày trọng đại, ngày ta chính thức hạ sơn, bước chân vào chốn giang hồ hiểm ác. 

Sư phụ của ta — Tư Đồ Vạn Lạc — khoác trên mình bộ đạo bào xám xịt giặt đến mức phai màu, đứng trước cổng miếu. 

Ta thề là ta có thấy lão lén lút bôi bôi chét chét chút nước bọt lên khóe mắt để diễn nét bi thương tiễn biệt.

"Đồ nhi ngoan!"

Sư phụ nắm lấy tay ta, giọng trầm buồn thê thiết diễn sâu đến mức ta suýt thì tin.

“Con là niềm tự hào của Sát Thủ Các, là tinh anh trong tầng lớp tinh anh, là đệ nhất sát thủ võ lâm hiện nay.”

" Chuyến đi này hung hiểm muôn phần, mục tiêu của chúng ta là cẩu hoàng đế đương triều. Nhớ kỹ, con là Huyết Hổ, là con cọp khát m.á.u vô tình nhất thiên hạ."

Ta chớp chớp đôi mắt to tròn, vỗ n.g.ự.c cái bụp, vẻ mặt vô cùng kiên định gật đầu:

"Sư phụ yên tâm, đồ nhi nhất định sẽ mang đầu cẩu hoàng đế về làm ghế ngồi cho người!"

Nói thật, ta cực kỳ tự tin vào bản thân.

 Mười năm theo sư phụ học nghệ, võ công của ta dẫu hay bị lão chê là mèo cào, khinh công dẫu mỗi lần bay lên đều giống gà mái vỗ cánh rồi rơi phịch xuống đất sưng cả m.ô.n.g, nhưng sư phụ bảo sát thủ quan trọng nhất là khí chất. 

Chỉ cần khí chất sát phạt toát ra, kẻ địch ắt tự động lăn đùng ra c.h.ế.t. Đạo lý thâm sâu như vậy, ta đương nhiên tin sái cổ.

Sư phụ gật gù hài lòng, thò tay vào cái túi vải nhăn nheo bên hông, lôi ra một viên đan d.ư.ợ.c tròn vo nâu đen, nhét vào tay ta:

“Đây là Đoạt Mệnh Đan, độc d.ư.ợ.c bí truyền của bổn môn. Con hãy giấu nó vào kẽ răng cấm cùng bên trái.”

“ Lỡ như hành thích thất bại rơi vào tay giặc, con tuyệt đối không được để chúng làm nhục. ”

"Chỉ cần c.ắ.n vỡ viên t.h.u.ố.c này, con sẽ lập tức thăng thiên một cách êm ái, bảo toàn khí tiết của một đệ nhất sát thủ. Rõ chưa?"

Cầm viên đan d.ư.ợ.c trên tay, ta rưng rưng nước mắt cảm động. Ta há miệng, cẩn thận nhét nó vào kẽ răng hàm.

Kỳ lạ thật, vị đan d.ư.ợ.c hơi chan chát, lại thoang thoảng mùi đường phèn. 

Quả nhiên là độc d.ư.ợ.c cao cấp của Sát Thủ Các, ngay cả mùi vị cũng lừa người đến thế, ngậm vào mà cứ tưởng là kẹo ô mai táo gai loại hai hào một cân bán dưới chân núi.

"Đồ nhi ghi nhớ, sát thủ thà c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục!"

Ta rõng rạc hô to khẩu hiệu, sau đó vác tay nải sau lưng, quay người sải bước chân vô cùng hùng dũng đi xuống núi. 

Ta dường như đã thấy viễn cảnh tên tuổi của Huyết Hổ Khương Lạc Sơ lưu danh sử sách.

Ta đâu có nghe thấy tiếng lẩm bẩm của sư phụ vọng lại phía sau lưng:

“Tiểu Lạc Sơ à, không phải vi sư nhẫn tâm đẩy con vào chỗ c.h.ế.t, nhưng trên núi dạo này hết sạch gạo rồi, con xuống núi tự sinh tự diệt đi. ”

"Lỡ có bị tống vào đại lao thì chí ít hoàng cung người ta cũng bao ăn ba bữa. Còn viên đoạt mệnh đan kia là ô mai ta thật, mong là con không chê chùa."

Nửa tháng sau, kinh thành Đại Uyên.

Hoàng cung đèn đuốc sáng rực, sảnh Thái Hòa đang diễn ra một buổi yến tiệc linh đình nhằm thiết đãi sứ thần các nước.

 Trên đài cao, tên mục tiêu của ta — Tiểu hoàng đế Tiêu Vô Ưu — mới 15 tuổi đang ngồi vất vẻo trên long ngọa, mặt mũi non choẹt.

Quần thần bên dưới nâng ly chúc tụng, nhưng ta tinh mắt nhận ra ánh nhìn của đám quan viên kia lúc nào cũng lấm lét hướng về phía chiếc bàn đặt ở vị trí cao nhất bên tay phải bệ hạ.

Nơi đó, Nhiếp Chính Vương Tiêu Lãnh Cảnh đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần. 

Lúc nhìn thấy nam nhân ấy, trái tim thiếu nữ của ta suýt nữa thì đập lỡ một nhịp. 

Hắn mặc một thân cẩm bào màu đen thêu họa tiết chim ưng bằng chỉ bạc, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng bạc tình, khuôn mặt góc cạnh tựa như được điêu khắc từ khối băng ngàn năm.

Ôi trời đất ơi, Diêm Vương sống gì mà góc nghiêng thần thánh thế này? Đẹp trai đến mức ta chỉ muốn vứt luôn cây châm ám sát đi!

Nhưng ta lập tức tự véo đùi mình một cái đau điếng: "Khương Lạc Sơ bình tĩnh, mi là đệ nhất sát thủ, mi là cỗ máy c.h.é.m g.i.ế.c không có tình cảm, trai đẹp chỉ là phù dù."

Ta hít một hơi thật sâu, thu ánh mắt lại. 

Khí tràng trên người Tiêu Lãnh Cảnh tỏa ra lạnh lẽo đến mức mấy phi tần ngồi cách đó mười trượng cũng phải âm thầm kéo cao cổ áo. 

Nghe đồn hắn bị bệnh sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng, lại mắc chứng chán ăn. Nhìn kìa, đồ ăn sơn hào hải vị đầy một bàn, thơm nức mũi mà hắn chả thèm đụng đũa.

Ta nấp trong đội vũ cơ chờ tới lượt mà nước miếng cứ nuốt ừng ực, bụng kêu râm ran. 

Hắn không ăn thì cho ta ăn chứ, lãng phí đồ ăn là mang tội với trời đất đấy, có biết không?

"Khởi tấu bệ hạ, tiếp theo là tiết mục múa Kinh Hồng Vũ do Giáo Phường Ti đặc biệt chuẩn bị!" 

Lão thái giám lanh lảnh cất giọng cắt đứt dòng suy nghĩ thèm thuồng của ta.

Tới lúc rồi.

Tiếng nhạc trúc du dương vang lên, một dải lụa đỏ từ ngoài đại điện tung bay vào trong. 

Mười hai vũ cơ nhan sắc diễm lệ, thân hình uyển chuyển tựa như rắn nước lướt vào sảnh chính.

 Bọn họ bước đi nhẹ bẫng, tay áo lụa mỏng tang phất phơ trong gió.

Và ta — sát thủ Huyết Hồ vĩ đại — vinh dự được đứng ở hàng thứ ba ngay vị trí trung tâm. 

Ta đã tốn ba ngày để thi tuyển, đ.á.n.h tráo thân phận, cuối cùng cũng thành công trà trộn vào đội múa này.

 Ngay lúc này, tâm trạng ta vô cùng sục sôi, m.á.u nghề nghiệp dần dần chảy trong huyết quản.

Khúc nhạc bắt đầu chuyển sang giai điệu dồn dập. 

Các vũ cơ xung quanh ta bắt đầu uốn eo, gập người, lướt những bước chân điệu nghệ.

 Ta nhìn bọn họ mà khinh bỉ trong lòng, đúng là bọn nữ nhi liễu yếu đào tơ, múa may mềm hệt như cọng b.ún thiu.

Ta lập tức nhớ đến lời dạy của sư phụ: "Sát thủ là phải lưng thẳng tắp, tay duỗi thẳng băng, ánh mắt phải như lưỡi d.a.o rẽ đôi màn đêm, khí thế bức người khiến vạn vật thần phục."

"Được, hôm nay Khương Lạc Sơ ta sẽ cho các người mở mang tầm mắt, thế nào là điệu múa của thần c.h.ế.t!"

Giữa một dàn vũ cơ đang uốn éo mềm mại, ta đột ngột ưỡn n.g.ự.c, hóp bụng, đứng thẳng lưng như một cái cột đình vững chãi.

 Ta vung hai tay ra, thẳng đơ hệt như cối xay gió, nhón gót chân, bước đi những bước một-hai, một-hai rắn giỏi như binh lính đang duyệt binh ra trận.

Để thể hiện ánh mắt như lưỡi d.a.o, ta trợn tròn đôi mắt to đùng của mình lên, không thèm chớp lấy một cái, trừng trừng nhìn thẳng về phía long ỷ. 

Hai hốc mắt ta vì căng quá mà muốn rách ra, gió lùa vào cay xè muốn chảy cả nước mắt. 

Ta cứ thế vừa múa bài Thái Cực Quyền pha lẫn thể d.ụ.c nhịp điệu, vừa di chuyển tịnh tiến từng bước cứng ngắc về phía mặt cẩu hoàng đế.

Ta thầm gào thét trong nội tâm: "Thấy chưa? Khí chất của ta quả nhiên áp đảo toàn trường, tuyệt đỉnh mị lực! Có thấy đám quan viên xung quanh đều đứng hình há hốc mồm nhìn ta chằm chằm không?'

“  Còn tên cẩu hoàng đế trên kia nữa, hắn nhìn ta đến mức rớt cả quả nho khỏi miệng rồi kìa. Chắc chắn hắn đã bị sắc đẹp và sự uy dũng của ta bỏ bùa mê. ”

"Đợi lát nữa hắn vẫy tay gọi ta lại gần, ta sẽ lập tức rút cây châm trên đầu ra, cho hắn một nhát quy tiên!"

Ta càng nghĩ càng đắc ý, bước chân bước càng thêm mạnh bạo, dậm uỳnh uỳnh xuống nền đá cẩm thạch.

Thế nhưng sự thật lại tàn khốc hơn ta tưởng tượng rất nhiều.

Chương 1 - Vương Gia, Vương Phi Hôm Nay Lại Muốn Thủ Tiêu Ngài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia