Hắn khẽ nhấc tay, rút một con d.a.o găm sáng loáng từ trong tay áo ra. 

Lưỡi d.a.o sắc lạnh tỏa ra hàn khí buốt giá áp sát vào cổ ta, chỉ cần hắn hơi dùng lực, m.á.u tươi chắc chắn sẽ phun thành vòi.

Giọng hắn đều đều đáng sợ, hệt như ác quỷ gọi hồn:

"Ai phái ngươi tới? Mục đích thực sự của cái điệu múa lố lăng kia là gì? Khai ra, bản vương sẽ cho ngươi một cái c.h.ế.t toàn thây."

Ta dùng mình nhìn thẳng vào đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn. 

Ta biết giờ phút sinh t.ử đã điểm. 

Khương Lạc Sơ, thời khắc chứng minh khí tiết của đệ nhất sát thủ đến rồi, mi tuyệt đối không thể bán đứng sư phụ, không thể làm ô nhục thanh danh của Sát Thủ Các! Thà c.h.ế.t oanh liệt còn hơn sống hèn hạ!

Ta hít một hơi thật sâu, nhế mép cười khinh bỉ, sau đó nhắm nghiền mắt, vận chút nội công ít ỏi, dồn toàn lực c.ắ.n mạnh vào kẽ răng cấm cùng bên trái.

Rắc!

Tiếng viên Đoạt Mệnh Đan vỡ vụn vang lên rõ mồn một.

"Xong rồi, cuộc đời Huyết Hổ ta xin khép lại tại đây. Tạm biệt giang hồ, tạm biệt cẩu hoàng đế, tạm biệt sư phụ!"

Ta chờ đợi một cơn đau thắt ruột gan, chờ đợi m.á.u tươi trào ra khóe miệng, chờ đợi linh hồn lìa khỏi thể xác. 

Thế nhưng một giây, hai giây, mười giây trôi qua... không có m.á.u, cũng chẳng có đau đớn.

Ngược lại, một vị chua chua ngọt ngọt lại thoang thoảng mùi đường phèn quen thuộc tan ra trên đầu lưỡi ta, kèm theo đó là một chút dai dai, dẻo dẻo, càng nhai càng thấy cuốn.

Khoan đã, cái vị chua chua ngọt ngọt này, cái độ dẻo dính răng này, đây đâu phải là Đoạt Mệnh Đan gì đó? Đây rõ ràng là viên kẹo ô mai táo gai loại hai hào một cân bán dưới chân núi!

Lão sư phụ vắt cổ chày ra nước kia, vì tiếc tiền mua độc d.ư.ợ.c nên đã lừa ta nhét kẹo ô mai vào mồm để tự sát!

Phát hiện ra sự thật phũ phàng, mọi phòng tuyến tâm lý của ta sụp đổ hoàn toàn.

 Nước mắt ta ứa ra, trào ra như đê vỡ. 

Ta há miệng, vừa nhai viên ô mai ch.óp chép, vừa khóc giống lên một cách vô cùng t.h.ả.m thiết:

"Oa oa oa! Lão sư phụ l.ừ.a đ.ả.o tên khốn nạn! Đến cả t.h.u.ố.c tự sát mà ông cũng mua hàng nhái! Ta muốn c.h.ế.t, cho ta c.h.ế.t đi, làm sát thủ kiểu gì mà đến cái quyền tự sát cũng bị tước đoạt thế này? Oa oa oa..."

Ta khóc đến mức kinh thiên động địa, khóc đến mức ruột gan đứt từng khúc.

 Tiêu Lãnh Cảnh đứng bất động, ám vệ Yến Tùy phía sau hắn cũng hóa đá. 

Con d.a.o găm trên tay Tiêu Lãnh Cảnh vẫn kề sát cổ ta, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt ngàn năm không đổi của hắn lúc này đã nứt toác. Hắn nheo mắt nhìn ta, khóe môi giật giật liên tục.

"Vương... Vương gia..." 

Yến Tùy hắng giọng, vẻ mặt hoang mang tột độ,

 "Thuộc hạ thấy nữ t.ử này, đầu óc hình như có chút vấn đề. Chúng ta có nên dụng hình nữa không?"

Tiêu Lãnh Cảnh dường như cảm thấy trí thông minh của mình đang bị x.úc p.hạ.m nghiêm trọng. Hắn thu d.a.o găm lại, ghét bỏ xoa xoa huyệt thái dương:

"Vứt ả vào sài phòng, khóa cửa lại. Bỏ đói ba ngày!"

Hắn quay lưng bước đi, không quên để lại một câu lạnh lẽo:

"Bản vương không tin trên đời này có kẻ ngốc đến mức ấy, chắc chắn là khổ nhục kế, cứ để ả nếm mùi đói khát xem còn diễn trò được nữa không."

Đêm khuya thanh vắng, gió bắc thổi qua khe cửa sài phòng lạnh thấu xương. 

Ta bị nhốt trong đống củi khô, bụng sôi lên sùng sục.

 Cả ngày nay từ lúc trà trộn vào cung múa may quay cuồng đến giờ, ta mới chỉ ăn được một viên ô mai táo gai.

 Cơn đói cồn cào cào xé tâm can, khiến ta quên luôn cả sự nhục nhã của việc tự sát hụt.

Ta áp tai vào vách gỗ lắng nghe động tĩnh, bên ngoài không có ai canh gác. 

Có lẽ tên Tiêu Lãnh Cảnh kia nghĩ ta là một con thỏ ngốc vô hại nên chả thèm bố trí thị vệ. Hắn sai lầm rồi, khinh thường Huyết Hổ ta là tội ác tày trời!

Ta lấy kẹp tóc cạy khóa cửa sài phòng — cũng may cái trò này sư phụ dạy rất kỹ. Cạch một tiếng, ổ khóa bung ra.

Ta hít sâu một hơi, thò đầu nhìn quanh. 

Sài phòng này nằm ngay sát nhà bếp của vương phủ. Mũi ta thính như ch.ó, lập tức ngửi thấy mùi gà quay thơm nức mũi bay ra từ cửa sổ bếp.

Cơ hội tới rồi, đợi ta ăn no nê, ta sẽ dùng tuyệt kỹ khinh công bay qua bức tường kia trốn thoát!

Ta lùi lại vài bước, lấy đà, nhón chân, nhún người thi triển chiêu thức "Đạp Tuyết Vô Ngân" vĩ đại.

Bộp! Oạch!

Ta bay lên được đúng ba tấc, mũi chân vấp vào bệ cửa sổ, cả người lao thẳng về phía trước, mặt cắm phịch vào một đống bắp cải thảo nằm góc bếp.

 Mũi đau điếng, m.ô.n.g ê ẩm — khinh công cái rắm, lão sư phụ toàn dạy ta võ công rởm!

Ta lồm cồm bò dậy, xoa xoa cái mũi sưng tấy, ánh mắt lập tức dán c.h.ặ.t vào chiếc mâm đồng trên bàn bếp. 

Giữa mâm là một con gà quay óng ánh, lớp da căng mọng, mỡ chảy ròng ròng, thơm đến mức ta muốn quỳ lạy.

 Không chần chừ thêm một giây nào, ta lao tới, vớ lấy con gà x.é to.ạc một cái đùi to tướng nhét vào miệng.

Trời ơi, ngon quá! 

Thịt gà mềm ngọt, gia vị đậm đà. Ta ăn như rồng cuốn như hổ vồ, ăn đến mức hai má phồng dậm, dầu mỡ dính lem nhem đầy mặt.

Ngay lúc ta đang hăng say gặm đến cái cánh gà thứ hai, một ánh đèn l.ồ.ng rực sáng đột ngột hắt vào bếp.

"Kẻ nào?"

Ta giật b.ắ.n mình, quay ngoát lại. 

Đứng ngay trước cửa bếp, mặc một thân trung y bằng lụa mỏng màu trắng, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, chính là Tiêu Lãnh Cảnh.

Hắn mắc chứng mất ngủ mãn tính, đêm nào cũng đi dạo quanh phủ.

 Hôm nay ngửi thấy mùi gà quay, lại nghe tiếng sột xoạt trong bếp, hắn bèn đích thân bước vào kiểm tra. 

Và giờ đây, vị Diêm Vương đang trừng mắt nhìn một nữ thích khách hai tay cầm hai nửa con gà, mặt mũi tèm lem mỡ, miệng còn đang nhai nhồm nhoàm.

Thời gian như ngừng trôi, bốn mắt nhìn nhau. Đầu óc ta nảy số với tốc độ ánh sáng: Chạy — chạy không thoát; đ.á.n.h — đ.á.n.h không lại. Vậy chỉ còn một cách, cổ nhân có câu mặt dày vô địch thiên hạ!

Ta lập tức quăng nửa con gà xuống, nhào tới quỳ phịch dưới chân Tiêu Lãnh Cảnh, ôm c.h.ặ.t lấy đùi hắn, bắt đầu diễn bài ca bi t.h.ả.m:

“Vương gia ngài tha mạng! Cầu xin ngài đừng g.i.ế.c ta, ta thật sự rất đói, đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt, bụng kêu như sấm. ”

“Ngài xem, ta gầy dộc cả người đi rồi đây này! Mẹ ta mất sớm, cha ta hắt hủi, sư phụ thì lừa gạt, chưa từng được ăn một bữa nào t.ử tế.” 

"Ngài đại nhân đại lượng, cứ coi ta như một con heo nhỏ qua đường, thương tình cho ta ăn nốt cái cánh gà đi, rồi ngài muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.c gì cũng được!"

Tiêu Lãnh Cảnh cứng đờ người. 

Bệnh sạch sẽ của hắn đang gào thét khi hai bàn tay dính đầy mỡ gà của ta bám c.h.ặ.t lấy ống quần của hắn. 

Hắn định nhấc chân hất văng ta ra, nhưng khi cúi xuống nhìn thấy đôi mắt to tròn ầng ậc nước, hai má phồng lên vì nhai dở thức ăn, trông không khác gì một con chuột bị bắt quả tang ăn vụng, lực chân của hắn tự dưng tan biến.

Hắn liếc nhìn đống xương gà trên bàn, lại nhìn ta. 

Đột nhiên yết hầu hắn hơi chợt lên xuống.

 Hắn bị chứng chán ăn đã lâu, nhìn thấy sơn hào hải vị đều buồn nôn, nhưng kỳ lạ thay, nhìn cái bộ dạng ăn thùng uống vại, ăn như thể ngày mai tận thế của con thỏ ngốc này, hắn tự nhiên cảm thấy con gà quay kia có vẻ rất ngon.

Tiêu Lãnh Cảnh thở hắt ra một hơi, rút chân lại, dùng giọng điệu ghét bỏ nhưng không giấu nổi sự thỏa hiệp:

"Đứng lên, rửa sạch tay mặt."

Ta mừng rỡ sáng rực mắt:

"Thật sao? Ngài thả ta đi?"

"Nằm mơ!" 

Hắn nhế mép cười lạnh, 

"Bản vương đang thiếu một nha hoàn thử độc. Bắt đầu từ ngày mai, mỗi bữa ăn của bản vương ngươi phải là người ăn trước, c.h.ế.t thì quấn chiếu vứt ra bãi tha ma, không c.h.ế.t thì tính tiếp."

Nha hoàn thử độc?