Sắc mặt Hà Văn Thiệu cũng không đẹp, trông như đầu đội một màu xanh lè, hắn miễn cưỡng cười:
"Đa tạ đại cô nương."
Anh Vương lại chen vào:
"Ngươi phải cảm ơn ta trước chứ!"
Ta thật sự không chịu nổi tên ngốc này nữa, đúng là chẳng biết nhìn sắc mặt người khác chút nào!
May mà Tiết Vũ đang cầm lá sen che nắng, vừa chạy tới vừa hỏi:
"Sao vậy? Sao vậy?"
Ta ra hiệu bằng ánh mắt: "Đưa Anh Vương đi trước!"
Hắn lập tức dỗ dành lừa gạt như dỗ một tên ngốc, kéo Anh Vương đi mất.
Dù sao Hà Văn Thiệu cũng là vị hôn phu của Ngọc Phương.
Nàng xảy ra chuyện, hắn không thể coi như không thấy, đành hộ tống chúng ta suốt đường về phủ.
Ngọc Phương tủi thân vô cùng. Gương mặt trắng bệch, nàng ta đáng thương hỏi:
"Văn Thiệu, chàng sẽ không chê thiếp chứ?"
Nụ cười của Hà Văn Thiệu cứng đờ:
"Không."
Ngọc Phương mãn nguyện nhắm mắt:
"Cảm ơn chàng."
Ta nghĩ ai cũng đâu phải kẻ ngốc, nhìn là biết chuyện gì xảy ra.
Với cái tính thẳng như ruột ngựa lại thiếu não của Anh Vương thì không thể nào chủ động đến gần Ngọc Phương.
Dù sao kiếp này nàng đã đính hôn với Hà Văn Thiệu, Anh Vương có vô liêm sỉ đến đâu cũng không động lòng với một nữ nhân đã có hôn ước.
Chỉ cần phân tích kỹ một chút là đoán được tám chín phần.
Không biết Ngọc Phương dò la ở đâu ra nơi hôm nay Anh Vương sẽ xuất hiện, đại khái muốn một mũi tên trúng hai đích, vừa gả được cho Anh Vương, vừa thoát khỏi Hà Văn Thiệu.
Chỉ tiếc nàng tính sai, không ngờ đám người chuyên phá hỏng kế hoạch như chúng ta cũng có mặt.
Hà Văn Thiệu ở quá xa nên không kịp cứu nàng, nhưng cũng hiểu rõ hôm nay người đông miệng tạp, Anh Vương xuống nước anh hùng cứu mỹ nhân bị bao người nhìn thấy, e rằng ngày mai lời đồn sẽ bay đầy trời.
Nhưng nếu hắn đã quyết tâm cưới Ngọc Phương thì ta chỉ có thể đứng ngoài quan sát, giữ im lặng.
Sau khi đưa chúng ta về phủ, mẫu thân ta nổi trận lôi đình, tra hỏi tiểu nha hoàn bên cạnh Ngọc Phương.
Đáng tiếc chuyện đã xảy ra, cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t nha hoàn cũng vô ích.
Chuyện giữa Ngọc Phương và Anh Vương bị truyền đi xôn xao.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Đến nước này Hà Văn Thiệu vẫn không quên mang sính lễ tới.
Ngọc Phương bệnh tật yếu ớt, nước mắt lưng tròng hỏi:
"Văn Thiệu, chàng nói thật đi, có phải vì những lời đồn đó mà chàng sinh hiềm khích với ta không?"
Hà Văn Thiệu cười cứng ngắc:
"Không đâu, nàng yên tâm, ta tin nàng."
Lúc ấy ta chỉ thấy kỳ lạ, không hiểu rốt cuộc Ngọc Phương muốn làm gì.
Nhưng ta cũng chẳng để chuyện của nàng ta trong lòng nữa.
Dù sao nàng sắp xuất giá, Hà Văn Thiệu còn không chê nàng thì ta quản nhiều làm gì.
Ta đã bàn bạc với Tiết Vũ.
Hắn đi biên quan, ta sẽ đi cùng.
Dù không thể nói quá nhiều với hắn, nhưng sau một hồi vừa dọa dẫm, vừa lừa gạt, vừa giả đáng thương, Tiết Vũ vẫn đồng ý.
Đêm trước ngày Ngọc Phương thành hôn, hành lý của ta đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ nàng xuất giá là ta yên tâm lên đường tới biên cương.
Không ngờ đột nhiên nàng treo cổ tự vẫn.
May mà tiểu nha hoàn phát hiện kịp thời, cứu nàng xuống, nhưng vết hằn trên cổ e rằng trong thời gian ngắn cũng không biến mất.
Phụ thân ta sốt ruột đi đi lại lại, mẫu thân ta cau mày:
"Rốt cuộc con đang nghĩ gì?"
Ngọc Phương quay mặt đi, đau khổ nhắm mắt, nước mắt lưng tròng:
"Người ngoài đều nói con... sự trong sạch của con..."
Mẫu thân ta cau mày ngắt lời:
"Người ngoài nói gì cũng chẳng quan trọng, chỉ cần Hà Văn Thiệu không để ý là được! Huống hồ Anh Vương vốn đầu óc không bình thường, làm chuyện gì cũng chẳng lạ, cứu con chỉ vì đạo nghĩa, Hà Văn Thiệu cũng sẽ không để trong lòng. Vì sao con cứ mãi để ý chuyện này? Có phải con rất sợ gả vào Hà gia không?"
Ngọc Phương như bị chọc trúng chỗ đau, môi nàng run lên, nghiêng đầu, một chữ cũng không chịu nói.
Nghe đến đây, dù ta có ngốc cũng nhìn ra đại khái.
Ngọc Phương hẳn cũng giống ta, vì một nguyên nhân nào đó mà biết trước vận mệnh tương lai.
Nếu không nàng sẽ không cố chấp muốn gả cho Anh Vương suốt hai kiếp, mà muốn bỏ Hà Văn Thiệu thì cũng phải có một lý do chính đáng.
Vì thế, ngay từ đầu nàng đã lợi dụng Hà Văn Thiệu.
Trước hết để hắn tới cầu hôn mà không nói muốn cưới cô nương nào, khiến mẫu thân ta nhất thời kích động đẩy ta ra.
Sau đó lại âm thầm xúi giục, khiến ta ở kiếp trước lầm tưởng Hà Văn Thiệu cũng thích ta.
Kết quả là Hà Văn Thiệu bị ép cưới ta.
Còn nàng thì lợi dụng cảm giác áy náy của Hà Văn Thiệu để hắn luôn giúp đỡ mình, cuối cùng đường đường chính chính gả cho Anh Vương, thuận lợi trở thành Hoàng hậu.
Sau đó lại hiến kế giúp Anh Vương trừ bỏ mối đe dọa là Tiết Vũ - người quyền cao chức trọng nhưng tính tình bất ổn, từ đó củng cố địa vị của mình trong hậu cung.
Đáng tiếc Hà Văn Thiệu c.h.ế.t quá sớm, ta không biết kết cục sau này của Ngọc Phương.
Nghĩ đến đây, nhân lúc phụ mẫu đều đã đi, ta ngồi bên giường nàng, khẽ hỏi:
"Ngọc Phương, ta vẫn luôn không hiểu. Vì sao muội không muốn gả cho Hà Văn Thiệu mà lại không dám nói ra?"
Lông mi Ngọc Phương khẽ run.
Ta thấy cổ họng nàng ta nuốt khan.
Xem ra lúc này nàng ta hoảng lắm.
Nàng ta mở mắt, trong ánh mắt tràn ngập oán hận, đen đặc như mực.
"Đại tỷ sinh ra đã là đích nữ, phụ mẫu đương nhiên yêu thương tỷ. Còn ta thì sao? Mẫu thân ta chỉ là một ca kỹ... Chỉ riêng điểm đó thôi, muốn gả vào nhà cao cửa rộng đã khó hơn người khác rất nhiều..."
"Nhưng muội gả vào nhà cao cửa rộng để làm gì? Với chức quan hiện giờ của phụ thân, muội với ta nhiều nhất cũng chỉ gả cho gia đình trung lưu."
Ta cười lạnh, nhìn người suýt hại ta suốt hai kiếp.
Trước kia ta coi nàng như muội muội, chuyện gì trong lòng cũng kể cho nàng nghe.
Giờ nghĩ lại mới thấy nàng tâm cơ thật sâu, ai cũng có thể bị nàng tiện tay lợi dụng.
Từ Hà Văn Thiệu đến ta rồi đến Tiết Vũ, tất cả đều chỉ là bàn đạp của nàng.
Ngay cả Anh Vương, e rằng cũng chỉ là đối tượng để nàng lợi dụng.
Nàng gào lên đầy sốt ruột:
"Ta muốn thoát khỏi thân phận thứ nữ! Ta muốn con cháu ta được đường đường chính chính làm người!"
"Chẳng lẽ bây giờ muội không đường đường chính chính làm người sao?"
Ta cười khẩy mỉa mai.
Thấy không cãi lại được ta, nàng đảo mắt, đổi cách nói:
"Đích tỷ có của hồi môn phong phú, còn ta thì sao?"
"Đó là mẫu thân ta cho ta, cũng coi là lý do à?"
Chỉ vài câu đã khiến Ngọc Phương cứng họng, cuối cùng nàng chỉ hậm hực nói đầy mỉa mai: