Ta muốn đẩy hắn ra nhưng sức lực của hắn lớn đến đáng sợ, bèn nghiến răng:

"Buông ra! Sắp vào đến kinh thành rồi, huynh đứng đắn chút đi."

"Không buông." Hắn ghé sát tai ta, giọng trầm khàn đầy sủng nịnh: "Ta đang ôm giang sơn của mình, sao phải đứng đắn?"

Kinh thành trước mắt rực rỡ ánh đèn, nhưng bên trong cung cấm lại đang cuộn trào bão táp.

12.

Đêm thượng thọ của Hoàng đế.

Điện Kim Loan đèn hoa rực rỡ, tiếng tơ trúc rộn rã nhưng lại phảng phất mùi t.ử khí.

Bá quan văn võ ngoài mặt thì cung kính chúc tụng, trong lòng lại run rẩy nhìn ba tầng cấm quân vây c.h.ặ.t bên ngoài.

Ta và Cố Hoài Cẩn đeo mặt nạ da người, cải trang thành đôi tiểu tỳ thiếp bưng rượu lẳng lặng đứng ở góc khuất.

Trên cao, Thái t.ử Tiêu Dực ngồi ở vị trí cận thần, nét mặt không giấu nổi sự đắc ý tột cùng.

Bên cạnh gã là Lục Y Y, ả "thiên kim thật" vừa được phong làm Trắc phi.

Ả diện một bộ cung trang lộng lẫy bằng lụa vân vàng, cằm hếch lên tận trời, ra vẻ mẫu nghi thiên hạ tương lai.

Hoàng đế trên ngai vàng sắc mặt tiều tụy, ho khan liên tục, hiển nhiên đã bị hạ độc mạn tính từ lâu.

Tiêu Dực bỗng nhiên đứng dậy, nâng ly rượu hướng về phía Hoàng đế, giọng nói vang dội khắp đại điện:

"Phụ hoàng, Nhiếp chính vương Cố Hoài Cẩn mưu phản đã bị tru diệt nơi biên viễn."

"Giờ đây giang sơn vô chủ, phụ hoàng long thể bất an, nhi thần nguyện gánh vác đại nghiệp, xin phụ hoàng hạ chiếu thoái vị!"

Lời vừa dứt, một nửa quan viên trong điện lập tức quỳ sụp xuống, đồng thanh hô lớn:

"Xin bệ hạ hạ chiếu thoái vị! Nhường ngôi cho Thái t.ử!"

Hoàng đế tức giận đến mức chỉ tay vào Tiêu Dực, ú ớ không thành tiếng, rồi phun ra một ngụm m.á.u đen.

Lục Y Y bên cạnh che miệng cười khẩy, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ:

"Cố Hoài Cẩn c.h.ế.t rồi, ả tiện nhân Thẩm Dao kia cũng ôm tiền trốn chui trốn lủi như một con ch.ó hoang."

"Bọn họ từng cao cao tại thượng thì đã sao? 

Cuối cùng thiên hạ này vẫn thuộc về Thái t.ử điện hạ."

Ả vừa dứt lời, ta đứng trong góc tối khẽ nhếch môi, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Kịch hay dọn sẵn rồi, không lên sân khấu thì thật có lỗi với bộ trang phục này.

Ta nghiêng đầu nhìn Cố Hoài Cẩn, khẽ nhướng mày:

"Vương gia, người ta bảo huynh c.h.ế.t rồi kìa, còn mắng ta là ch.ó hoang nữa."

Cố Hoài Cẩn đứng bên cạnh ta, bàn tay dưới ống tay áo rộng đã siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Tiêu Dực và Lục Y Y như nhìn hai cái x.á.c c.h.ế.t.

Hắn quay sang nhìn ta, giọng nói trầm thấp sủng nịnh nhưng lạnh thấu xương:

"A Dao ngoan, đứng im đây xem ca ca đòi nợ cho nàng."

13.

Tiêu Dực bước lên thềm ngọc, từ trong tay áo rút ra một bản chiếu thư đã soạn sẵn, ném thẳng xuống trước mặt Hoàng đế.

"Phụ hoàng, ký đi thôi."

"Cấm quân ba vạn người đã vây c.h.ặ.t hoàng cung, đừng chờ đợi kẻ nào đến cứu nữa."

Lục Y Y đứng bên cạnh cười đến mức mặt mũi vặn vẹo, ả lớn tiếng phụ họa:

"Ký đi bệ hạ, Nhiếp chính vương bám đuôi ngài giờ đã biến thành đống xương khô ngoài biên ải rồi!"

Đúng lúc này, một tiếng cười trầm thấp, lạnh lẽo bỗng vang lên từ góc khuất của đại điện.

Tiếng cười không lớn, nhưng nội lực thâm hậu khiến l.ồ.ng n.g.ự.c kẻ nghe kinh hãi, lấn át cả tiếng ồn ào.

Tiêu Dực giật mình, biến sắc quát lớn: "Kẻ nào? Bước ra đây!"

Cố Hoài Cẩn chậm rãi sải bước từ trong bóng tối ra ngoài, bàn tay thon dài đặt lên mặt, dứt khoát lột bỏ lớp mặt nạ da người.

Dưới ánh nến rực rỡ, gương mặt tuấn tú, lạnh lùng như băng tuyết của Nhiếp chính vương hiển hiện rõ mồm một.

Cả đại điện phút chốc im phăng phắc, đến một tiếng thở mạnh cũng không có.

Lục Y Y trợn tròn mắt, hai chân mềm nhũn quỳ thụp xuống đất, miệng lắp bắp như gặp quỷ:

"Cố... Cố Hoài Cẩn? Huynh chưa c.h.ế.t?!"

Tiêu Dực lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch, gầm lên một cách điên cuồng:

"Không thể nào! Thống lĩnh cấm quân rõ ràng báo tin ngươi đã c.h.ế.t không toàn thây!"

Cố Hoài Cẩn chắp tay sau lưng, từng bước từng bước ép sát về phía ngai vàng, khí thế tôn quý áp đảo quần hùng.

"Ý ngươi là tên thống lĩnh phế vật đã bị thuộc hạ của muội muội ta đ.á.n.h cho bầm dập đó sao?"

Hắn vừa dứt lời, ta cũng dứt khoát tháo bỏ mặt nạ tỳ nữ, đứng hiên ngang bên cạnh hắn, nở nụ cười đầy châm biếm.

Tiêu Dực nhìn thấy ta, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận, gã điên cuồng vung tay:

"Có phản tặc! Cấm quân đâu? Mau tiến vào g.i.ế.c c.h.ế.t hai kẻ này cho ta!"

Tuy nhiên, gã hét khản cả cổ, bên ngoài điện Kim Loan vẫn im lặng như tờ.

Cửa lớn của đại điện bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra.

Hàng loạt bóng đen mặc dạ hành y, tay cầm nỏ tiễn tẩm độc, quỷ mị đáp xuống vây c.h.ặ.t lấy toàn bộ vây cánh của Thái t.ử.

Nhị đương gia của ta bước vào, đạp thẳng vào lưng một tên tướng lĩnh cấm quân, dõng dạc báo cáo:

"Báo! Đại ca, ba vạn cấm quân bên ngoài đã bị t.ử sĩ của chúng ta hạ gục, toàn bộ cung cấm đã bị khống chế!"

Tiêu Dực nghe xong thì ngã ngồi xuống ngai vàng, mắt trợn trừng đầy tuyệt vọng.

Gã nhìn ta, rồi lại nhìn Cố Hoài Cẩn, run rẩy không thốt nên lời.

14.

Đại điện Kim Loan ngập tràn mùi m.á.u tanh và sự sợ hãi.

Vây cánh của Thái t.ử quỳ rạp dưới đất, run rẩy như cầy sấy trước họng nỏ của đám t.ử sĩ.

Lục Y Y thấy đại cục đã mất, liền bò rạp đến chân ta, khóc lóc t.h.ả.m thiết:

"A Dao, muội muội tốt của ta, là ta bị Thái t.ử ép buộc!"

6 - Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia