Một đội binh lính mặc kim giáp, tay cầm trường kích đi về phía chúng ta.

Người dẫn đầu chính là Thái t.ử Bùi Thừa Hựu.

Sau lưng hắn, hai tên lính dùng đao kề cổ một người mặc long bào.

Là Hoàng đế!

“Tam đệ, Tam đệ tốt của ta, quả thật đệ không khiến ta thất vọng. Giấu sâu thật đấy!”

Thái t.ử nhìn Bùi Nghiễn Hành đang đứng, trong mắt không hề che giấu sát ý.

“Đáng tiếc, cuối cùng đệ vẫn thua.”

Hắn vỗ tay.

Phía sau lại có thêm nhiều kim giáp vệ sĩ tràn ra, bao vây chúng ta.

Đây là Ngự lâm quân bảo vệ kinh thành.

Không biết Thái t.ử dùng cách gì mà lại điều động được bọn họ.

Sắc mặt Bùi Nghiễn Hành trầm xuống.

Hắn kéo ta ra sau lưng, lạnh lùng nhìn Thái t.ử.

“Bùi Thừa Hựu, bắt giữ phụ hoàng, điều động Ngự lâm quân. Ngươi muốn tạo phản?”

“Tạo phản?”

Thái t.ử cười lớn, dáng vẻ điên cuồng.

“Ta đang thanh quân trắc! Phụ hoàng tuổi cao hồ đồ, bị gian thần như ngươi che mắt! Hôm nay ta thay trời hành đạo, dẹp loạn, đưa mọi chuyện trở về chính đạo!”

Hắn nhìn Hoàng đế đang bị khống chế, trong mắt chẳng có nửa phần tình phụ t.ử.

“Phụ hoàng, nhi thần khuyên người bây giờ lập tức hạ chỉ truyền ngôi cho ta. Nếu không, đao kiếm không có mắt, lỡ làm tổn thương long thể của người thì không hay đâu.”

Hoàng đế tức đến run cả người, sắc mặt xanh mét.

“Nghịch t.ử! Đồ nghịch t.ử!”

Tình thế lập tức đảo ngược.

Ta nhìn cảnh tượng kịch tính trước mặt, hơi ngây người.

Đây chẳng phải “bức cung” viết trong thoại bản sao?

Không ngờ lại để ta gặp thật.

Bùi Nghiễn Hành vô cùng bình tĩnh.

Hắn nắm tay ta, ra hiệu ta đừng manh động.

“Bùi Thừa Hựu.”

Hắn lên tiếng, giọng ổn định.

“Ngươi cho rằng khống chế phụ hoàng, khống chế Ngự lâm quân là ngươi thắng?”

“Chẳng lẽ không phải?”

Thái t.ử càng cười ngông cuồng.

“Bây giờ cả hoàng cung đều trong tay ta. Tam đệ, võ công đệ có cao hơn nữa thì cao bằng thiên quân vạn mã được sao? Mưu trí có nhiều hơn nữa, có nhanh hơn lưỡi đao đang kề cổ phụ hoàng không?”

“Ta khuyên đệ ngoan ngoãn chịu trói. Niệm tình huynh đệ, ta sẽ để đệ được toàn thây.”

Bùi Nghiễn Hành lắc đầu, trên mặt hoàn toàn là vẻ thương hại như đang xem trò cười.

“Bùi Thừa Hựu, vấn đề lớn nhất của ngươi chính là quá tự phụ.”

“Ngươi thật sự cho rằng phụ hoàng sẽ tùy tiện giao binh phù Ngự lâm quân cho ngươi?”

Sắc mặt Thái t.ử thay đổi.

“Ngươi có ý gì?”

Đúng lúc ấy, biến cố lại xảy ra.

Đám Ngự lâm quân đang bao vây chúng ta đột nhiên đổi hướng mũi thương.

Không phải toàn bộ.

Mà là một nửa.

Bọn họ không hề báo trước, lập tức tấn công “đồng đội” bên cạnh.

“Phập!”

“A!”

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên bốn phía.

Người của Thái t.ử lập tức ngã xuống một mảng lớn.

Một nam nhân trung niên mặc giáp tướng quân từ trong Ngự lâm quân bước ra, quỳ một gối trước Bùi Nghiễn Hành.

“Mạt tướng cứu giá chậm trễ, xin Vương gia thứ tội!”

Nụ cười trên mặt Thái t.ử cứng đờ.

Hắn không thể tin nhìn vị tướng quân kia.

“Hạ tướng quân! Ngươi... ngươi dám phản bội ta?”

“Phản bội?”

Hạ tướng quân cười lạnh.

“Thái t.ử điện hạ, người mạt tướng trung thành từ trước tới nay chỉ có bệ hạ! Chính ngươi có ý mưu phản, bắt giữ thánh thượng!”

“Không thể nào!”

Thái t.ử gào lên.

“Binh phù trong tay ta! Các ngươi sao dám...”

“Binh phù?”

Một giọng nói già nua uy nghiêm vang lên.

Chỉ thấy Hoàng đế đang bị hai tên lính khống chế không biết từ lúc nào đã thoát khỏi trói buộc.

Hai tên lính kia đã nằm trong vũng m.á.u.

Trong tay Hoàng đế cầm nửa khối hổ phù, ánh mắt lạnh lẽo.

“Nghịch t.ử, binh phù trong tay ngươi là giả.”

Thái t.ử như bị sét đ.á.n.h, lảo đảo lùi một bước, sắc mặt trắng bệch như giấy.

“Không... không thể nào... không thể...”

Hắn thua rồi.

Thua sạch sẽ.

Tất cả tính toán hóa ra đều chỉ là trò cười.

“Bắt lại!”

Hoàng đế ra lệnh.

Hạ tướng quân lập tức dẫn người xông lên.

“Không! Ta chưa thua! Ta vẫn còn cơ hội!”

Thái t.ử bỗng hóa điên, rút một con d.a.o găm từ bên hông, bất chấp tất cả lao về phía Hoàng đế.

“Phụ hoàng! Nếu người không cho ta sống thì cùng c.h.ế.t đi!”

Hắn muốn đ.á.n.h cược tất cả, kéo Hoàng đế cùng c.h.ế.t.

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.

Hạ tướng quân đứng quá xa, căn bản không kịp cứu.

Bùi Nghiễn Hành tuy võ công cao nhưng giữa hắn và Hoàng đế vẫn còn một khoảng cách.

Mắt thấy con d.a.o găm sắp đ.â.m vào n.g.ự.c Hoàng đế.

Ta dồn lực dưới chân, cả người lao đi như một viên đạn ra khỏi nòng.

Trong lúc mọi người còn chưa phản ứng, ta đã tới trước, túm c.h.ặ.t cổ tay Thái t.ử.

“Rắc!”

Ta không nương tay, trực tiếp bóp nát xương cổ tay hắn.

Con d.a.o rơi xuống đất.

“A! Ngươi...”

Ta vẫn chưa hả giận, nhìn khuôn mặt điên cuồng méo mó kia, trở tay tát một cái thật mạnh.

“Bốp!”

Âm thanh vang giòn.

Thái t.ử bị ta tát xoay hai vòng tại chỗ, ngã ngồi xuống đất, mắt nổ đom đóm.

Nửa bên mặt lập tức sưng lên bằng mắt thường có thể thấy.

Toàn trường lại im phăng phắc.

Tất cả mọi người nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn quái vật.

Bao gồm cả Hoàng đế.

Ta vẩy bàn tay hơi tê, đi về bên Bùi Nghiễn Hành, vô cùng thản nhiên nói:

“Hắn định đ.â.m cha ngài.”

Bùi Nghiễn Hành nhìn ta.

Một lúc lâu sau mới giơ ngón cái lên.

Những chuyện tiếp theo đơn giản hơn nhiều.

Thái t.ử Bùi Thừa Hựu mưu đồ bất chính, có ý g.i.ế.c cha hại đệ, ngay tại chỗ bị Bùi Nghiễn Hành đã khôi phục uy phong chiến thần cùng cấm quân tới kịp bắt giữ.

Nhân chứng vật chứng đầy đủ, đến cơ hội chối cãi cũng không có.

Hoàng đế nhìn đứa con dã tâm bừng bừng này, tức đến suýt băng hà ngay tại chỗ.

Chương 14 - Vương Phi Thần Lực Chỉ Muốn Ăn No - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia