22
Bên hồ vắng lặng không một bóng người, thời tiết nhiều mây khiến hôm nay người ta càng dễ bồn chồn hơn thường ngày.
Tôi mang vẻ mặt nặng nề, im lặng đối diện Phó Tư Châu.
Đang do dự không biết nên giải thích trước hay tỏ tình trước.
Nhưng lại nghe anh xin lỗi trước.
“Quả thật, một phần nguyên nhân là vì anh kiêng dè chuyện em và Đoàn Tiêu sẽ quay lại với nhau.”
“Nhưng mục đích ban đầu thực sự là muốn tránh để em phải chịu những lời công kích từ dư luận.”
Tôi thở dài.
Nâng mặt anh lên, bốn mắt nhìn nhau.
“Phó Tư Châu, anh không cần phải cẩn thận từng li từng tí như vậy.”
“Cho dù là nguyên nhân đầu tiên, anh cũng không cần xin lỗi.”
“Bởi vì em thích anh. Chuyện này chỉ khiến em cảm thấy anh đáng yêu thôi.”
Anh khựng lại.
Vài giây sau, anh khẽ bật cười.
“Vậy mà đã sớm hơn nửa năm.”
Tôi “ừ” một tiếng:
“Nửa năm gì cơ?”
Phó Tư Châu nhìn về phía hồ nhân tạo, ánh mắt có phần xa xăm.
“Anh đã chuẩn bị tâm lý rằng phải mất nửa năm em mới thích anh.”
“Tất nhiên, anh cũng từng nghĩ có lẽ em sẽ mãi mãi không thích anh.”
“Nhưng anh vốn là người lạc quan.”
“Anh nghĩ, chỉ cần anh đối xử với em đủ tốt, tốt hơn tất cả mọi người, thì ít nhất em cũng sẽ không thích người khác.”
Anh khẽ nói:
“Có lẽ em sẽ bằng lòng tiếp tục ở bên anh.”
Phó Tư Châu, người trước giờ luôn được gọi là con cưng của trời, vậy mà có thể thản nhiên, mặt không đổi sắc nói ra những lời khiêm nhường đến tận xương tủy như vậy.
Tôi đau lòng nhiều hơn là cảm động.
Tôi vùi mình vào lòng anh, khẽ nức nở.
“Phó Tư Châu, anh là não yêu đương à?”
Anh ôm lại tôi, nhẹ nhàng xoa sau gáy tôi, giọng điệu lười biếng.
“Anh là não yêu Nguyên.”
Tôi lại ôm anh c.h.ặ.t hơn một chút, mang theo giọng mũi khe khẽ sửa lại:
“Không được.”
“Anh nên đặt bản thân mình lên hàng đầu trước, không thể đ.á.n.h mất chính mình.”
Giọng Phó Tư Châu hơi nâng lên, khẽ cười.
“Chuyện này đâu có cách nào.”
Anh tự giễu nói:
“Nếu có thể kiểm soát được thì anh đã chẳng thích em từ lâu rồi.”
Trong những ngày tình cảm giữa tôi và Đoàn Tiêu ngày càng tốt đẹp, chưa từng xuất hiện bất kỳ rạn nứt nào.
Mối tình đơn phương của Phó Tư Châu vẫn luôn không thấy được ánh mặt trời.
Là một đêm dài vô tận, chẳng thể nhìn thấy điểm cuối.
Từ khó chịu đựng đến tê dại.
Không biết từ lúc nào, những đám mây tích tụ đã tan đi. Ánh sáng loang lổ rơi trên vai anh.
Tôi nghiêm túc nói với anh:
“Sau này anh sẽ có em ở bên rồi.”
Cho dù tương lai của chúng tôi vẫn còn mờ mịt, chẳng biết sẽ gặp bao nhiêu gian nan, trở ngại.
Tôi vẫn sẽ không chút do dự bước lên con đường có anh, và sẽ dốc hết sức mình để vượt qua từng cửa ải.
Phó Tư Châu mỉm cười dịu dàng.
“Ừ.”
Anh ra hiệu cho tôi nhìn mặt trời vừa xuyên qua tầng mây cuối cùng.
“Em nhìn đi.”
“Trời sáng rồi.”
(Hết)