02

Một người trong số những người anh em của Đoàn Tiêu không nhìn nổi nữa, không nhịn được mà khuyên tôi:

“Chị dâu đừng nghiêm túc quá, chỉ là một trò chơi thôi mà.”

Bạn gái cậu ta nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Đúng vậy, thật là mất hứng.”

“Chơi không nổi thì đến quán bar làm gì?”

Không đợi tôi lên tiếng.

Phó Tư Châu vẫn luôn ngồi im lặng ở góc phòng bao bỗng khẽ bật cười.

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức chuyển sang anh.

Anh nhìn cô gái vừa lên tiếng, một tay chống đầu, thong thả hỏi ngược lại:

“Cô chơi nổi thì đi hôn hết một lượt tất cả đàn ông có mặt ở đây đi?”

Nói xong, anh lại như chợt nghĩ đến điều gì, chậm rãi “à” một tiếng.

“Ngoại trừ tôi.”

“Tôi chơi không nổi.”

Anh dường như rất biết cách nắm bắt chừng mực, đủ khiến cô gái kia khó xử nhưng vẫn chưa đến mức trở mặt.

Quả nhiên.

Cô gái chỉ ấp úng hồi lâu, mặt đỏ bừng mà chẳng nói được câu nào ra hồn.

Phó Tư Châu khẽ c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c, châm lửa.

Anh dựa vào ghế dài, tiện tay ném chiếc bật lửa kim loại lên bàn trà.

Thản nhiên trả lại chính lời cô ta vừa nói:

“Mất hứng.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh không chớp mắt, không ngờ với tư cách là bạn của Đoàn Tiêu, anh lại đứng ra nói giúp tôi.

Bất ngờ đến mức mãi cho đến khi nụ hôn ba phút giữa hai người phía trước kết thúc, tôi mới hoàn hồn, thậm chí còn bỏ qua luôn bước đau lòng.

03

Khi Đoàn Tiêu ngồi trở lại bên cạnh tôi, vừa hay tôi mở điện thoại, trực tiếp xóa WeChat của anh.

Vẻ thỏa mãn nhàn nhạt trên gương mặt anh lập tức tan biến, anh không chút cảm xúc nhìn tôi.

“Có ý gì?”

“Tôi vừa nói với anh rồi, chia tay.”

Tôi đang định chặn luôn số điện thoại của anh thì anh giữ lấy tay tôi.

“Chưa xong à?”

Đoàn Tiêu bật cười đầy khó hiểu, trong vẻ khó hiểu ấy mang theo chút tức giận nhàn nhạt.

“Chỉ là một trò chơi thôi, rốt cuộc em muốn làm đến mức nào?”

“Nếu đổi lại là em vì trò chơi mà hôn người khác, anh cũng chẳng để tâm.”

Anh biết tính tôi luôn tuân thủ khuôn phép, nên mới có thể không kiêng nể gì như vậy.

Anh vừa dứt lời, bên kia bỗng vang lên tiếng hò hét náo nhiệt.

Là Phó Tư Châu rút trúng một trong những thử thách mạo hiểm kích thích nhất.

【Hãy dẫn một cô gái bất kỳ có mặt ở đây đi qua đêm một đêm.】

Có một nam sinh cười đầy ẩn ý, bổ sung:

“Là kiểu thật sự đi thuê phòng đấy nhé…”

Ban đầu Phó Tư Châu không nhúc nhích.

Người hiểu anh lên tiếng giảng hòa:

“Anh Phó nhà tôi nhìn không ra là vai hơi khép vào trong à? Bao nhiêu năm nay anh ấy giữ mình trong sạch đến mức không thể sạch hơn được nữa.”

“Phạt một ly rượu là cho qua đi.”

Những người có mặt cũng chẳng quá để tâm.

Dù sao cho đến hiện tại, hầu hết những người rút trúng thử thách mạo hiểm này đều chỉ qua loa cho xong.

Rất ít người thật sự thực hiện.

“Khoan.”

Phó Tư Châu đột nhiên lên tiếng.

Không hề báo trước, anh ngước mắt nhìn về phía tôi.

Cả phòng lập tức im bặt.

Tất cả trợn mắt nhìn anh thong thả bước đến trước mặt tôi, rồi đưa tay về phía tôi.

Khi khóe môi anh cong lên thành một nụ cười, dường như có thể mê hoặc lòng người.

“Tối nay có muốn cân nhắc thử cùng tôi không?”

Đoàn Tiêu nheo mắt đ.á.n.h giá Phó Tư Châu, cười nhắc nhở:

“Uống say thì tôi sẽ cho người đưa cậu về.”

“Tư Châu, đây là bạn gái tôi.”

Không khí phảng phất mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Phó Tư Châu hờ hững liếc anh một cái.

“Vậy thì sao?”

“Chỉ là trò chơi thôi.”

“Đoàn Tiêu, đừng có chơi không nổi.”

Đoàn Tiêu chẳng mảy may để tâm.

“Sao có thể?”

“Là bạn gái tôi quá bảo thủ, cô ấy không thể nào đồng ý với cậu đâu. Tôi chỉ thay cô ấy từ chối thôi.”

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đặt tay vào lòng bàn tay Phó Tư Châu.

“Được.”

Nụ cười trên mặt Đoàn Tiêu cứng đờ.

Tôi nhớ đến sau khi bước vào đại học, mỗi lần bị gọi là “cô gái ngoan”, trong giọng điệu của bọn họ đều mang theo ác ý.

Tựa như đang nhìn một tàn dư của chế độ phong kiến.

Men rượu kích thích tâm lý nổi loạn trong tôi.

Vì thế, tôi ma xui quỷ khiến mà đồng ý với anh.

Phó Tư Châu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình của tôi, khẽ nhướng mày.

Anh kéo tôi đứng dậy, đi thẳng về phía cửa.

Phía sau không ngừng vang lên những tiếng kinh hô.

“Đệt!! Là anh Phó thật à? Không phải tôi uống say đến mức nhìn nhầm đấy chứ?”

“Tôi thà tin là anh Phó bị nhập còn hơn…”

Trong đó, giọng Đoàn Tiêu là rõ ràng nhất.

“Đứng lại.”

Anh vẫn ngồi trên ghế dài.

Ánh mắt nhìn tôi giống như đang nhìn một đứa trẻ vô lý làm loạn.

Giọng điệu nhẹ bẫng.

“Anh chỉ muốn nói—”

Anh cười:

“Ở khách sạn nào thuê phòng thì nhớ báo cho anh, anh mang b.a.o c.a.o s.u đến cho hai người.”

Tôi không đợi Phó Tư Châu lên tiếng đã giành nói trước, nở nụ cười rạng rỡ.

“Không cần đâu.”

“Chia tay rồi mà còn phải lo chuyện bạn gái cũ thuê phòng, anh có phải hơi lụy quá rồi không, Đoàn Tiêu?”

Tôi nhìn anh với vẻ thương hại, chẳng hề vòng vo mà từ chối:

“Xin lỗi nhé, tôi không thích kiểu đàn ông chỉ biết theo đuổi lấy lòng người khác đâu.”

Trước khi sắc mặt Đoàn Tiêu hoàn toàn sa sầm, tôi kéo Phó Tư Châu, mở cửa rồi rời đi.