Trước khi rời Tạ gia, ta nghe Tạ mẫu trong tân phòng khóc lóc om sòm, nói hôn sự này không thể kết, Khương Bảo Châu còn chưa vào gia phả, lại chẳng mang theo nửa đồng của hồi môn.
Tạ Lâm An đuổi đến đầu ngõ, muốn giải thích rằng hắn chỉ tức giận vì ta đột ngột hủy hôn.
Ta không dừng lại.
Hắn đuổi đến tận chân bậc đá Bắc Lĩnh thì bị đàn rắn canh ở đó chặn đường.
Ngày hôm sau, Tạ gia quả nhiên không cho Khương Bảo Châu nhập gia phả.
Nhưng hai người đã bái đường, cả trại đều nhìn thấy nàng mặc hỉ phục bước vào cửa.
Khương gia không nỡ mất tiền tiệc rượu, Tạ gia lại sợ mang tiếng lừa hôn, hai nhà cãi nhau suốt ba ngày, cuối cùng vẫn để nàng tạm ở Tạ gia.
Dưỡng phụ nhờ trại lão tới tìm ta, nói chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, bảo ta đốt giấy nợ, lại lấy một rương sính lễ cho Khương Bảo Châu làm của hồi môn.
Ta đưa cho trại lão bản sao ghi chép gửi nhờ năm đó.
“Trước hết xin Khương thúc trả lại số bạc mẫu thân ruột của ta để lại.”
Ta không gọi ông là cha nữa.
Trại lão nhận ra dấu tay trên giấy.
Năm đó Khương phụ nợ sòng bạc bốn mươi lượng, sang năm sau bỗng nhiên trả sạch, còn mua thêm hai mẫu ruộng nước.
Trong hòm gỗ khi ấy tổng cộng có một trăm hai mươi lượng, phần còn lại những năm qua đã bị ông tiêu hết.
Tin truyền ra, ông không còn dám mắng ta vong ân phụ nghĩa.
Khương gia không lấy đâu ra bạc, chỉ có thể bán một mẫu ruộng, lại đem căn đông sương phòng đã ở nhiều năm bồi cho ta.
Căn phòng ấy vốn do ta lấy tiền thêu thuê sửa sang.
Ta không dọn về ở mà nhờ người sửa thành một tú phường.
Các quả phụ và cô nương trong trại nếu không có nơi nương tựa đều có thể mang đồ thêu tới gửi bán.
Mỗi món bán được, ta chỉ thu một phần mười tiền quầy.
Huyền Hối không hiểu vì sao ta không trực tiếp nhận vàng bạc.
“Vàng rồi cũng có ngày dùng hết.”
“Tú phường còn ở đây, sau này ta xuống núi vẫn có chỗ để đi.”
Nghe xong, ngày hôm sau hắn liền vác một tấm gỗ tới, ngồi trước cửa khắc biển hiệu.
Khắc đến chạng vạng, ba chữ thì có hai chữ lệch.
Ta đành tự phác chữ, bảo hắn khắc lại theo nét.
Hắn không vui, đặt một con rắn đen nhỏ lên sổ sách của ta.
Con rắn đè lên vết mực, cái đuôi quẫy khiến tay ta lấm đầy chấm đen.
“Ngươi một trăm hai mươi tuổi rồi còn giở tính trẻ con với ta?”
“Một trăm hai mươi ba.”
“Càng mất mặt hơn.”
Hắn thu con rắn vào tay áo, một lúc sau lại hỏi dưới biển hiệu có thể thêm một vân rắn nhỏ hay không.
Ta đồng ý.
Ngày tú phường khai trương, dưỡng mẫu cố ý chọn lúc Huyền Hối không có mặt mà tới.
Bà đứng trước cửa lau nước mắt, nói ta chỉ là đứa con Khương gia nuôi lớn, nay bám được Xà Quân liền ép cha mẹ bán ruộng.
Mấy thẩm thẩm không rõ nội tình vây quanh khuyên ta, nói cha mẹ có thiên vị đến đâu vẫn là cha mẹ, nào có chuyện thật sự bắt người già trả tiền.
Ta đang định mở miệng, tiếng nói ngoài cửa bỗng im bặt.
Huyền Hối ôm một chiếc hòm gỗ cũ bước vào.
Những người vây trước cửa lập tức tránh sang hai bên.
Có người cúi đầu hành lễ, người nhát gan đã quỳ xuống.
Chân dưỡng mẫu cũng mềm nhũn, phải vịn khung cửa mới không ngã ngồi xuống đất.
Trong hòm là giấy ghi chép số bạc mẫu thân ruột của ta gửi lại, tờ sổ có dấu tay Khương phụ, cùng những hóa đơn bao năm nay ta trả tiền t.h.u.ố.c và sửa mái nhà cho Khương gia.
Huyền Hối không thay ta cãi nhau, chỉ hỏi dưỡng mẫu.
“Khoản nào là tiền ngươi bỏ ra nuôi nàng, chỉ cho ta.”
“Khoản cần trả, ta thay nàng trả.”
Hắn đẩy chiếc hòm đến trước mặt bà.
“Nếu đã tới tính ân nuôi dưỡng thì tính cho rõ.”
“Khoản nào là ngươi bỏ ra, chỉ đi.”
Dưỡng mẫu không dám ngẩng đầu, tay run rẩy lật rất lâu, cuối cùng chỉ tìm được khoản hai tiền bạc chữa bệnh cho ta năm tám tuổi.
“Một đứa trẻ ăn mặc, sao có thể ghi chép từng khoản?”
Huyền Hối lấy bốn tiền bạc đặt trước mặt bà.
“Trả gấp đôi.”
“Từ nay đừng cầm hai tiền bạc ấy tới chặn cửa nàng nữa.”
“Nàng làm bao nhiêu việc cho nhà các ngươi, ngươi lại nhớ rất rõ.”
Huyền Hối trải một tờ giấy khác ra.
Đó là sổ giao hàng từ năm ta bảy tuổi bắt đầu làm đồ thêu cho Khương gia, mỗi năm nộp bao nhiêu bạc, chủ phường nhuộm đều có ghi lại.
Những người đứng quanh dần dần không nói nữa.
“Những sổ sách này ngươi tìm ở đâu?”
“Phường nhuộm, tiệm t.h.u.ố.c, còn có những người phu từng đưa thư cho Tạ gia.”
Huyền Hối nói rất thản nhiên, mép giày còn dính bùn vàng ngoài trấn.
Dưỡng mẫu không dám tranh cãi với Huyền Hối, chỉ quay sang ta khóc gọi A Hành, nói dù ầm ĩ đến đâu chúng ta vẫn là mẹ con.
“Các người lừa ta hủy hôn, lại lấy của hồi môn cho Bảo Châu, khi ấy đâu xem ta là con gái.”
Ta đẩy bốn tiền bạc cho bà.
“Sau này đừng đến tú phường gây chuyện nữa.”
Huyền Hối không thay ta trả lời.
Hắn đợi ta nói xong mới bảo mấy con rắn nhỏ ngoài cửa nhường đường.
Dưỡng mẫu nắm c.h.ặ.t bạc rời đi, lúc ngang qua hắn đến đầu cũng không dám ngẩng.
Huyền Hối nói xong liền đi chuyển khung thêu, không đợi ta cảm ơn.
Hôm ấy đóng cửa tiệm, ta ngồi trước miếu rắn rất lâu.
Huyền Hối tưởng ta vẫn buồn vì Khương gia, bưng cho ta một bát mì mà lần này cuối cùng cũng có muối.
Ta ăn hai miếng rồi hỏi hắn: “Ngươi đối xử với bất kỳ người nào biết vá áo cũng tốt như vậy sao?”
“Không.”
“Vậy ngươi muốn gì?”
Hắn ngồi xổm dưới bậc đá gọt thẻ gỗ, sau tai lại lộ ra hai mảnh vảy nhỏ.
“Muốn nàng tự nguyện ở lại.”
Lời vừa nói ra, chính hắn lại không dám nhìn ta.
Ta đưa bát cho hắn.
“Muối nhiều quá.”
“Ngày mai ta dạy ngươi.”
Khoảng thời gian ấy, ban ngày ta xuống núi sắp xếp tú phường, buổi tối trở về miếu rắn sửa bức thêu đồ trên tường.