Sáng hôm sau, tôi kiên quyết xin xuất viện bất chấp sự can ngăn của bác sĩ.
Bệnh viện quá tốn kém, chút tiền tiết kiệm ít ỏi của tôi phải được giữ lại để lo hậu sự.
Tôi không muốn khi mình c.h.ế.t đi, cái xác tàn tạ này lại trở thành gánh nặng cho xã hội, hay tồi tệ hơn, cảnh sát sẽ liên lạc với người chồng cũ là Tống Dực để đến nhận xác.
Tôi quấn chiếc khăn choàng lông cừu che kín nửa khuôn mặt, khoác chiếc áo phao rộng thùng thình, chậm chạp bước dọc theo hành lang bệnh viện để ra cổng chính.
Và rồi định mệnh như muốn trừng phạt tôi thêm một lần nữa.
Ngay tại sảnh lớn của khu phức hợp, xuyên qua dòng người qua lại tấp nập, tôi nhìn thấy anh, Tống Dực.
Bước chân tôi khựng lại, toàn thân cứng đờ như bị điểm huyệt.
Tôi vội vã lùi lại, trốn sau một cây cột trụ lớn bằng đá cẩm thạch, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi như muốn vỡ tung.
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ chưa đầy mười mét.
Anh đang ngồi trên hàng ghế chờ của khoa tiêu hóa.
Vẫn là bộ vest tối màu nhưng trông nó rộng thùng thình so với cơ thể anh.
Tống Dực gầy đi quá nhiều.
Khuôn mặt góc cạnh thường ngày luôn toát lên vẻ tự tin rạng rỡ giờ đây xám xịt, tiều tụy, cằm lún phún râu chưa cạo.
Anh đang cúi gập người, một tay ôm c.h.ặ.t lấy vùng bụng, tay kia tì lên đầu gối, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại vì đau đớn.
Bên cạnh anh không có trợ lý, không có ai cả.
Vị tổng giám đốc hô mưa gọi gió trên thương trường, giờ phút này lại cô độc và yếu ớt ngồi lẫn trong đám đông bệnh nhân ồn ào.
Loa thông báo: "Số một trăm bốn mươi lăm, Tống Dực, vào phòng khám số ba."
Anh khó nhọc chống tay đứng dậy.
Khi anh ngẩng mặt lên, tôi nhìn thấy rõ đôi mắt anh, đôi mắt từng lấp lánh những vì sao mỗi khi nhìn tôi, giờ đây chỉ còn là một hố sâu thăm thẳm, trống rỗng và đục ngầu sự mệt mỏi, không còn ánh sáng, không còn hy vọng, chỉ có sự cam chịu và một nỗi buồn u uất ăn sâu vào tận xương tủy.
Chắc hẳn thời gian qua anh đã lao đầu vào công việc và những bữa tiệc rượu tiếp khách để trốn tránh nỗi đau ly hôn khiến căn bệnh đau dạ dày tái phát nghiêm trọng.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t mu bàn tay mình qua lớp găng tay len, cố gắng ngăn không cho tiếng nức nở bật ra.
Nước mắt trào ra nóng hổi làm ướt đẫm cả một mảng khăn choàng.
Lâm Sơ Hạ: "Tống Dực, người đàn ông kiêu hãnh của em, tại sao anh lại để bản thân ra nông nỗi này? Em đã đóng vai một kẻ tồi tệ, ích kỷ, nhẫn tâm vứt bỏ anh để theo đuổi hư vinh. Đáng lẽ anh phải hận em, phải sống thật tốt để chứng minh cho em thấy em đã sai lầm cơ mà. Tại sao anh lại tự hành hạ mình như vậy?"
Một ý nghĩ điên rồ xẹt qua đầu tôi.
Tôi muốn lao ra khỏi chỗ nấp, chạy đến ôm chầm lấy anh, gục đầu vào n.g.ự.c anh mà khóc.
Tôi muốn nói cho anh biết tất cả sự thật.
Lâm Sơ Hạ: "Em không hề hết yêu anh, em đang đau đớn lắm. Em sắp c.h.ế.t rồi, xin anh hãy cứu em."
Tôi nhấc chân lên, định bước ra ánh sáng, nhưng ngay lúc đó, một cơn ho dữ dội trào lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Tôi vội lấy chiếc khăn tay trong túi áo ra che miệng.
Khi cơn ho qua đi, tôi nhìn xuống, giữa nền vải trắng muốt là một bãi m.á.u đỏ bầm tanh tưởi.
Sự thật tàn khốc giáng một cái tát nổ đom đóm mắt kéo tôi trở lại mặt đất.
Tôi nhìn lại bộ dạng của mình, một kẻ đầu trọc lóc da bọc xương mang trong mình một khối u đang thối rữa, sự sống chỉ còn tính bằng ngày.
Còn anh dù đang đau khổ, dù đang bệnh tật nhưng anh vẫn còn cả một tương lai dài phía trước.
Vết thương lòng rồi sẽ lành, thời gian rồi sẽ xoa dịu mọi thứ.
Sẽ có một người phụ nữ khác tốt hơn, khỏe mạnh hơn đến bên cạnh chăm sóc anh, nấu cháo cho anh ăn, sinh cho anh những đứa con xinh xắn.
Nếu tôi xuất hiện lúc này, mọi sự hy sinh, mọi sự tàn nhẫn tôi đã làm trong suốt hơn hai tháng qua sẽ đổ sông đổ bể.
Anh sẽ lại bị cuốn vào vũng lầy của sự tuyệt vọng, sẽ lại phải chứng kiến cái c.h.ế.t từ từ của người mình yêu, giống như cách mẹ anh đã rời đi.
Tôi không thể ích kỷ như vậy được.
Tôi thu chân lại, nép sát thân hình gầy gò của mình vào góc khuất sau cây cột.
Tôi trân trân nhìn bóng lưng Tống Dực khuất dần sau cánh cửa phòng khám số ba.
Cánh cửa đóng lại, ngăn cách hai thế giới.
Tôi quay lưng bước đi thật nhanh về phía lối ra.
Gió lạnh của những ngày cuối năm quất vào mặt như d.a.o cắt nhưng không thể sánh bằng cái lạnh đang tỏa ra từ trái tim tôi.
Ra khỏi cổng bệnh viện, tôi không về phòng trọ ngay.
Tôi lê bước đến công viên nhỏ gần đó, nơi chúng tôi từng hẹn hò.
Ghế đá vẫn còn đó, hàng cây trơ trụi lá trong mùa đông.
Tôi ngồi xuống, lấy điện thoại ra, mở album ảnh cũ.
Từng tấm ảnh bảy năm qua hiện lên, chúng tôi cười rạng rỡ, ôm nhau, hôn nhau.
Tôi vuốt ve khuôn mặt anh trong ảnh, nước mắt rơi lã chã xuống màn hình.
Lâm Sơ Hạ: "Tống Dực, tạm biệt anh. Kiếp này chúng ta nợ nhau một cái kết viên mãn. Nếu có kiếp sau, em nhất định sẽ không bao giờ buông tay anh ra nữa, dù có phải c.h.ế.t, em cũng sẽ c.h.ế.t trong vòng tay anh."
Ngày thứ bảy mươi lăm, tôi đã gặp lại anh lần cuối cùng, không phải với tư cách là vợ anh, mà là một người xa lạ đứng sau cây cột, nhìn anh đi lướt qua đời mình.
Từ nay về sau, chúng tôi sẽ là hai đường thẳng song song, không bao giờ còn giao nhau nữa.
Tôi đứng dậy, kéo cao khăn choàng, che đi khuôn mặt đẫm nước mắt và chiếc mũ len xám tro, hòa mình vào dòng người tấp nập, biến mất như chưa từng tồn tại.