Ở thành phố này, thứ tôi đang dẫm dưới chân hầu như là tầng mây mà rất nhiều người cả đời khó lòng với tới.

Tiền tài và quyền lực đều là thứ xuân d.ư.ợ.c tuyệt vời nhất, cũng là ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất.

Nó soi rọi vẻ bề ngoài áo mũ chỉnh tề, hào hoa phong nhã của tôi, cũng soi rọi cả những bóng đen xếp hàng dài mang theo lòng tham đến để đổi chác phía sau tôi.

Thức ăn, đồ mặc, trò chơi...

Thế giới giống như một quả ngọt được thúc chín, mặc sức tôi hái lượm nhưng gia đình tôi lại khô khan nhạt nhẽo.

Vợ tôi là một bác sĩ cẩn trọng, từ trước đến nay, chúng tôi vẫn luôn tương kính như tân, cung kính như khách.

Giống như hai cuốn sách được đặt ngay ngắn trên cùng một tầng giá sách, phiên bản khác nhau nhưng nội dung tương tự.

Vẻ bề ngoài quy củ, nội tâm cũng quy củ, chẳng còn chút hứng thú muốn lật xem nào nữa.

Con gái mười lăm tuổi, thế giới của con bé là nhạc pop, truyện tranh và những lời thì thầm giữa bạn thân, tôi đã rất khó chen chân vào.

Cuộc sống tuổi trung niên cứ như một con đường cao tốc thẳng tắp, rộng rãi nhưng cảnh sắc lại đơn điệu, bình ổn đến phát điên.

Đặc biệt là với một kẻ như tôi, trong lòng vẫn luôn hoài niệm tuổi thanh xuân.

Tôi khát khao một khúc cua gấp, khát khao chút kích thích gì đó khác lạ và đầy sống động rồi tôi gặp lại cô trong căn phòng KTV rực rỡ ánh đèn neon và văng vẳng tiếng hát mập mờ đó.

Cô đang ngọt ngào hát bài "Bước qua quán cà phê".

Giọng ca như tiếng suối róc rách, từng câu từng chữ rót vào lòng.

Cô cầm micro lách đến cạnh tôi, nhỏ giọng nói: "Ông chú, chúng ta thật có duyên nha! Quán cà phê của chúng ta có phải là hòn đá bên bờ sông không?"

Tôi biết cô làm nghề gì và cũng biết tên cô là Vu Ngọc Ngọc.

Điều này khiến tôi vô cùng đau lòng.

Tôi muốn cứu lấy cô.

Tôi không thể để cô lụi tàn ở nơi thế này.

Cô không phải là người đẹp nhất nhưng chắc chắn là kẻ thu hút ánh nhìn nhất bởi vì cô mang sẵn cốt cách lẳng lơ.

Thân thể vừa tròn mười tám tuổi đã chớm nở một vẻ quyến rũ đến mức kiêu ngạo.

Mái tóc dài uốn xoăn màu hạt dẻ, ánh mắt đưa tình mang theo sự quyến rũ vượt quá tuổi thật nhưng lại vô cùng tự nhiên.

Hát xong một khúc, cô ngồi ở góc phòng, đầu ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c lá phụ nữ thon dài.

Giữa làn khói mờ ảo, cô giống như một dây leo mang độc mọc lên trong đêm tối, theo tầm mắt tôi mà uốn lượn quấn lấy...

Ánh mắt mang theo sự dò xét và khiêu khích thỉnh thoảng liếc sang của cô giống như chiếc chìa khóa, "cạch" một tiếng, mở toang lớp d.ụ.c vọng bị đè nén bấy lâu trong lòng tôi.

Đêm đó, lần đầu tiên tôi buông thả bản thân trong một trường hợp mà từ trước đến nay tôi vẫn luôn khinh thường là vung tiền như nước vì cô.

Dường như chỉ có sức nặng của xấp nhân dân tệ dày cộm này mới có thể đè nén được sự chênh vênh và điên cuồng trong nội tâm tôi.

17

Mối quan hệ được xác lập một cách thuận lý thành chương. Tôi thuê cho cô một chốn nhỏ ở nơi vắng vẻ, giấu người đẹp trong nhà.

Mỗi tháng một vạn tiền tiêu vặt. Còn cả số tiền cô thỉnh thoảng gửi về quê nhà, tôi chưa từng nhíu mày dù chỉ một chút, miễn là cô ngoan ngoãn ở nhà, không đến những chốn sa hoa trụy lạc đó nữa.

Tôi có gia đình vợ con, tự nhiên không thể thường xuyên ở bên cô.

Cô rất hiểu chuyện, chưa từng so đo, điều này cũng giúp tôi che giấu rất tốt trước mặt vợ.

Cứ cách một hai tuần, tôi lại dẫn cô đi càn quét trung tâm thương mại những mẫu túi mới nhất, váy áo cắt may tinh tế, mỹ phẩm đắt tiền...

Tôi thích nhìn ánh mắt ngạc nhiên, sùng bái của cô khi bóc quà, thích cách cô cọ cọ vào n.g.ự.c tôi như một chú mèo nhỏ được thỏa mãn. Cảm giác đó trông không giống nuôi tình nhân mà giống như đang cưng chiều nuôi dưỡng một con vật cưng bám người vậy.

Tôi cung cấp vật chất, cô đáp lại tôi bằng giá trị cảm xúc.

Tôi cần thân xác trẻ trung của cô để khỏa lấp khoảng trống trong lòng, chứng minh rằng tôi vẫn chưa già, vẫn cường tráng và đầy sức hút.

Tuổi trẻ của tôi vì cô mà hồi xuân.

18

Khoảng thời gian ban đầu ấy được dát một lớp viền vàng.

Giống như câu hát đó: Bắt đầu luôn là sự khắc ghi sâu sắc, nhung nhớ khôn nguôi, tình ta ý nguyện...

Tôi nhớ có một lần, cô nổi hứng muốn tự tay nấu cho tôi một bữa ăn.

Phòng bếp bị cô làm cho bừa bộn khắp nơi, trứng xào cà chua bị cháy đáy nồi, thế mà cô lại mang gương mặt lấm lem như mèo con, bưng ra một đĩa đen thui, đôi mắt long lanh chờ được khen ngợi.

Khoảnh khắc đó, cô rũ bỏ mọi vẻ phong trần trông giống như một thiếu nữ ngây ngô, chưa trải sự đời.

Tôi ôm trọn cô vào lòng, trong lòng lại dâng lên dòng nước ấm áp tựa như định mệnh.

Vô số buổi chiều lười biếng, chúng tôi cuộn tròn trên chiếc ghế sofa trong căn nhà thuê, ánh nắng xuyên qua khe cửa chớp, cắt lên làn da nhẵn nhụi của cô ấy những mảng sáng tối đan xen.

Cô gối đầu lên đùi tôi, lải nhải kể về những chuyện vặt vãnh ở quê nhà, kể về tương lai mà cô hằng mơ ước là mở một tiệm hoa nhỏ, sinh cho tôi một đứa con trai.

Tôi xoa mái tóc cô mà lắng nghe, thỉnh thoảng hùa theo.

Trong lòng thì tính toán: Tiệm hoa thì không thành vấn đề nhưng con trai thì tuyệt đối không thể.

Chương 5 - Xác Chết Báo Án - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia