Tần Hách Dã đang ngồi ở bên trong. Tất cả mọi người vì sự đột ngột xông vào của tôi mà dừng hẳn mọi thao tác, anh ta cũng lười biếng nhướng mí mắt lên, như thể đúng như dự đoán mà bật ra một tiếng cười nhạo.
Sau đó, anh ta thong dong cất giọng: "Đạo diễn, ai cho cậu ta vào đây?"
Tôi siết c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại: "Xin lỗi, đã làm phiền rồi."
Đúng lúc này, điện thoại bất ngờ vang lên thông báo. Đối phương gửi sang một tấm ảnh chụp bàn trang điểm, qua hình ảnh phản chiếu trong gương chỉ có thể nhìn thấy một bàn tay với các khớp xương rõ ràng đang đặt nhẹ trên mặt bàn: [Bảo bối~! Đến nơi chưa? Anh đang ở trong phòng trang điểm rồi nè.]
Chỉ là điều khiến tôi cảm thấy ngỡ ngàng chính là góc chụp của tấm ảnh này lại hoàn toàn trùng khớp với vị trí Tần Hách Dã đang ngồi hiện tại.
Tôi không thể tin nổi mà phóng to tấm hình ra, rồi quay đầu nhìn lại lần nữa. Vị trí đặt chai xịt khóa nền trên bàn hoàn toàn đè lên hình ảnh trong ảnh chụp.
"Tần Hách Dã..." Tôi theo bản năng thì thầm cất tiếng.
Thế nhưng Tần Hách Dã lại mất kiên nhẫn ngoảnh đầu lại: "Ôn Dữ Bạch, buổi sáng cậu quấy phá vẫn chưa đủ hay sao?"
Tôi hoảng hốt bấm số gọi cho A Nam. Cùng một thời điểm, cả hai chiếc điện thoại trong phòng đều đồng loạt vang lên.
Tần Hách Dã quay người đi lấy điện thoại, trên mặt đong đầy nụ cười dịu dàng.
Người ở phía bên kia hình như cũng cầm điện thoại lên. Tôi lén nhìn vào bên trong một cái, người đó lại là Kỷ Thụ Nam.
"A Vực, sao thế em?"
"Không tìm thấy sao? Để anh cho người qua đón em."
Tôi tức thì thở phào nhẹ nhõm, lại lén lút nhìn vào bên trong lần nữa thì bắt gặp ánh mắt của Kỷ Thụ Nam. Cái người này sao lại ngồi sang đây nhanh thế không biết?
Còn chưa đợi tôi suy nghĩ thấu đáo, người thợ trang điểm đã nhẹ nhàng nhắc nhở: "Thầy Kỷ, điện thoại của anh reo khá lâu rồi đấy ạ."
Kỷ Thụ Nam cầm lên nhìn một cái rồi lại đặt xuống. Lúc này, từ chiếc điện thoại của tôi vang lên giọng nói máy móc của tổng đài: "Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận..."
Sao lại có thể trùng hợp đến thế này? Tôi đột nhiên nhớ ra cả A Nam lẫn Kỷ Thụ Nam đều có một từ "Nam" trong tên, liệu có khi nào, anh ấy chính là A Nam mà tôi đang tìm kiếm hay không?
"A Nam." Tôi ngập ngừng lên tiếng.
"Sao thế?"
"Có chuyện gì?"
Hai giọng nói đồng thanh cất lên đáp lại.
06.
Tần Hách Dã là người phản ứng lại trước tiên. Nét mặt anh ta có chút không tự nhiên, ngón tay lướt nhanh vài cái trên màn hình điện thoại, sau đó đầy mất kiên nhẫn nhìn về phía tôi: "Ôn Dữ Bạch, sao cậu vẫn còn ở đây?"
"Còn nữa, đừng có tiện miệng gọi cái tên này."
Tôi quên mất, người hâm mộ từng đặt cho anh ta cái biệt danh là "A Nam nhỏ", nói là để phân biệt với Kỷ Thụ Nam, thông thường chỉ có người hâm mộ điện ảnh mới gọi như thế. Anh ta cũng rất thích cách gọi này.
Tôi từng ở trường quay hỏi trợ lý vì sao anh ta lại có cái tên này. Nghe thấy tôi dò hỏi về mình, nét mặt anh ta tràn ngập sự chán ghét: "Ôn Dữ Bạch, cậu có thể tránh xa tôi ra một chút không? Cái gì cũng phải hỏi cho bằng được à?"
Tôi suýt chút nữa thì quên mất, anh ta rất dị ứng khi nghe thấy từ này thốt ra từ miệng tôi. Cho nên hồi đó lúc trò chuyện với người yêu qua mạng A Nam, tôi từng than thở với anh: [Có một người em cực kỳ ghét cũng mang cái tên này.]
Anh nói cái tên này rất phổ biến, có trùng nhau cũng chẳng có gì kỳ lạ, thế nhưng A Nam thuộc về riêng tôi thì chỉ có duy nhất mình anh mà thôi.
Tần Hách Dã bảo người trợ lý bên cạnh mời tôi ra ngoài, thế nhưng Kỷ Thụ Nam lại lên tiếng ngăn lại: "Chờ chút."
Phản ứng của Kỷ Thụ Nam lại hoàn toàn trái ngược: "Chẳng phải bảo là đi tìm người sao? Người em tìm tên là A Nam?"
Nghe thấy vậy, sống lưng Tần Hách Dã bỗng nhiên cứng đờ: "Cậu tìm A Nam?"
Người quản lý của anh ta rất nhanh đã cất lời giễu cọt tôi: "Xem kìa, vừa rồi còn bảo không phải đến để bám riết thầy Tần, giờ thì hết giả vờ nổi rồi nhé."
Tôi vừa định lên tiếng giải thích: "Anh ấy có hẹn với tôi hôm nay..."
"Người cậu ấy tìm là tôi." Kỷ Thụ Nam đột nhiên cất lời. Anh ấy đứng dậy, bước đến bên cạnh tôi: "Vừa rồi chẳng phải đã bảo em thay quần áo xong thì qua đây sao?" Nói rồi anh ấy nắm lấy tay kéo tôi đến ngồi trước bàn trang điểm của mình.
Ánh mắt của Tần Hách Dã dõi theo tôi suốt cả quãng đường, sau đó lại cúi đầu nhìn điện thoại một cái, như thể đã xác nhận được điều gì đó, rồi lại lắc đầu.
Tôi chỉ coi như anh ta đang giở trò kỳ quặc nên chẳng buồn bận tâm thêm nữa.
07.
Tôi ngồi ở bên cạnh Kỷ Thụ Nam có chút gò bó, thợ trang điểm vẫn đang chăm chút lại mái tóc cho anh ấy, anh ấy thông qua tấm gương nhìn sang tôi: "Xin lỗi em nhé, vừa rồi anh chỉ muốn nhanh ch.óng giúp em giải nguy thôi!"
"Thế nhưng, những người thân thiết với anh cũng thích gọi anh là A Nam."
Trong lòng tôi lập tức trở nên xôn xao, náo nức, anh ấy đây là đang ám chỉ tôi sao?
Nếu như anh ấy chính là A Nam của tôi, vậy thì mối quan hệ giữa hai chúng tôi được tính là thân thiết rồi nhỉ?
"Không sao đâu ạ, cảm ơn anh!"
Anh ấy không lập tức nhận người quen với tôi, ngược lại lại hỏi tôi: "Em có hứng thú đến chỗ anh đóng phim không?"