"Phải rồi, lần tuyên truyền phim trước tôi không nên có mặt, anh ghi hận tôi cũng là điều đương nhiên thôi."

???

Tôi tức thì bật dậy như tôm tươi, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo cậu ta mà mắng: "Mẹ kiếp, ông đây đẩy cậu hồi nào? Cùng một chiêu trò mà dùng tới hai lần? Cậu thấy có thú vị không hả?"

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, tôi vốn tưởng cậu ta còn phải giả vờ thêm một chút nữa, nào ngờ hốc mắt cậu ta lại đỏ ửng lên, hướng về phía sau lưng nói: "Thầy Tần, thầy Kỷ, hai người cũng nhìn thấy rồi đấy, tôi thật sự chỉ muốn hỏi thăm thầy Ôn một chút mà thôi."

Cả người tôi cứng đờ, trong thoáng chốc liền buông cổ áo cậu ta ra rồi ngoảnh đầu lại.

Quả nhiên trông thấy Tần Hách Dã mặt đen như đ.í.t nồi cùng với một Kỷ Thụ Nam thần sắc khó đoán.

Tần Hách Dã chẳng cho tôi bất kỳ cơ hội phản ứng nào, bước tới đẩy mạnh tôi ra. Chiếc bánh trứng trên tay tôi lập tức văng ra ngoài, thậm chí khuỷu tay còn truyền đến một cơn đau nhói thấu xương. Tôi hừ nhẹ một tiếng rồi ôm lấy cánh tay.

Tần Hách Dã đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố trí cho tôi, sải bước tiến thẳng về phía Thời Vực đang ngã trên mặt đất, giọng điệu dịu dàng hỏi cậu ta: "Có sao không? Còn đứng dậy nổi không?"

Chiếc bánh trứng ở cách đó không xa rơi xuống mặt đất rồi lăn vài vòng, lớp vỏ bánh giòn xốp rơi vãi tung tóm khắp nơi. Tôi ôm cánh tay bước qua định nhặt nó lên, vừa mới ngồi xổm xuống thì bàn tay đã bị ai đó nắm lấy: "Bản thân bị thương thành cái dạng này rồi mà còn quản cái này làm gì?"

Tôi ngước mắt nhìn anh ấy, trong lòng có chút tủi thân, đến cả giọng nói có vương chút nghẹn ngào cũng chẳng hề hay biết, "Em vốn dĩ muốn làm cho anh ăn, giờ thì bẩn hết rồi."

"Chẳng phải anh thích trà xanh sao? Cho nên sáu giờ sáng em đã thức dậy để làm rồi."

Nghe thấy vậy, ngón tay anh ấy khựng lại một chút, thế nhưng vẫn giúp tôi nhặt chiếc bánh trứng lên.

Sau đó tôi nhìn thấy anh ấy đóng gói chiếc bánh trứng lại đàng hoàng, đưa cho người trợ lý vẫn luôn đứng ở phía sau: "Giúp tôi mang về phòng nghỉ."

Tiếp đó, anh ấy bế bổng tôi lên trước sự chứng kiến của mọi người. Tôi cảm thấy như được chiều mà sợ: "Không cần đâu! Anh thả em xuống đi! Em không sao thật mà, đông người quá."

Tần Hách Dã ở phía trước mặt chúng tôi mới vừa dìu Thời Vực đứng dậy, nghe thấy vậy liền nhìn về phía chiếc bánh trứng vị trà xanh dưới đất, khẽ nhíu mày rồi quay sang nhìn tôi.

Thời Vực ở một bên lại chêm dầu vào lửa: "Thầy Ôn này, anh có... có theo đuổi thầy Kỷ thì cũng phải tìm hiểu lai lịch cho kỹ chút chứ. Thầy Kỷ không thích trà xanh đâu, người thích trà xanh là thầy Tần đấy."

"Anh không thể thấy thầy Kỷ hiện tại giúp đỡ anh rồi liền nói chiếc bánh trứng này là làm cho thầy Kỷ chứ?"

Tần Hách Dã vô cớ cất giọng hỏi tôi: "Sao cậu biết tôi thích trà xanh?"

Tay chân tôi đều đau đớn, chẳng có thời gian đâu mà ứng phó với anh ta: "Sao tôi biết được chứ? Tôi đã bảo rồi, tôi làm cho A Nam! Anh thích cái gì thì ai mà biết được?" Tôi tức đến mức chẳng muốn nhìn anh ta, chỉ biết ôm giận trong lòng.

Kỷ Thụ Nam liếc nhìn tôi một cái, giọng điệu đong đầy ý cười, dịu dàng cất lời: "Được rồi, anh biết rồi, không sao đâu, lần sau lại ăn tiếp. Giờ thì đi xem vết thương trước đã."

Nói rồi anh ấy bế tôi bước qua người Tần Hách Dã, chất giọng đột nhiên trở nên lạnh ngắt: "Quản cho tốt người của cậu đi."

11.

Ở lại phòng nghỉ của tổ y tế cả một ngày trời, tôi gần như muốn phát chán đến c.h.ế.t.

Giữa chừng Tần Hách Dã có ghé qua một chuyến. Anh ta lại chẳng hề giễu cợt, mỉa mai tôi, thậm chí còn đặc biệt tốt bụng hỏi thăm xem vết thương của tôi thế nào. Còn thay mặt Thời Vực xin lỗi tôi nữa.

"Thời Vực không cố ý đâu, chân em ấy cũng không sao rồi."

"Vết thương trên đầu gối và khuỷu tay của cậu... thế nào rồi?"

"Dừng lại đi, anh đừng có giả vờ giả vịt như thế, tôi thấy anh giả tạo lắm."

Anh ta quả nhiên bị tôi làm cho tức giận: "Ôn Dữ Bạch, tôi là xem ở cái tình nghĩa cậu làm bánh trứng cho tôi nên mới tới quan tâm cậu một chút đấy nhé. Cậu tưởng tôi thèm quản cậu chắc?"

Tôi cảm thấy anh ta đúng là quá mức ảo tưởng, hoàn toàn không muốn bắt lời với anh ta, trùm chăn qua đầu lăn ra ngủ.

Thế nhưng hình như anh ta đứng ở bên giường tôi một lúc lâu rồi mới quay về. Trước khi đi còn bỏ lại một câu: "Lần sau nếu cậu còn làm món bánh trứng này nữa, tôi có thể cân nhắc ăn thử."

Ơ kìa? Ai rảnh mà làm cho anh ta ăn chứ? Sao lại nghe không hiểu tiếng người thế nhỉ?

Bởi vì chuyện nhỏ này mà tôi tức đến mức chẳng thể nghỉ ngơi đàng hoàng, mãi đến 3h chiều mới chợp mắt được một lúc.

Cho đến khi đoàn phim tan làm vào buổi tối, Kỷ Thụ Nam mới bước tới, "Anh đưa em về."

"Thật ra em tự về được mà." Nói xong, thấy anh ấy cứ chăm chăm nhìn mình, phải nói rằng dáng vẻ của anh ấy vô cùng áp lực, thế là tôi lại chột dạ cúi gằm đầu xuống, "Được rồi, phiền anh vậy ạ."

Lúc đi ra tới cửa, tôi mới chợt nhớ ra chìa khóa của mình vẫn còn bỏ quên ở tủ đầu giường: "Đợi đã, chìa khóa của em quên ở trong phòng rồi, có móc chiếc móc khóa Kapibara đội mũ rơm ấy, anh có thể lấy giúp em được không?" Đó là món đồ do chính tay anh ấy đến tiệm hạt nhựa tự làm cho tôi, rất đáng yêu.

Chương 8 - Xé Cp Của Tôi, Tôi Về Chung Đội Với Ảnh Đế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia