Công dụng của ruột cừu khâu lại đã được ghi chép từ xa xưa.
Tuy ghi chép khá kín đáo.
Nhưng người hiểu thì đều hiểu.
Tiêu Thừa Yến nhấc chiếc bao ruột cừu mềm mại lên.
“... Vật tránh thai?”
Nam Ương không đáp.
Nàng giả vờ như không nghe thấy.
Bày ra vẻ mặt bình tĩnh.
Tiếp tục thu dọn giỏ kim chỉ.
Sơ suất rồi.
Dạo gần đây hai mỹ nhân ở viện đối diện thỉnh thoảng lại sang hầu hạ.
Nàng biết cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của Vân Cơ đã khiến họ sợ hãi, nên cũng không đuổi người.
Nhưng trước mặt bao nhiêu con mắt như vậy.
Làm sao tiện ngồi trong phòng khâu ruột cừu được?
Tân phòng tiền viện này lại rất yên tĩnh.
Có một con mèo lớn đang ngủ đông.
Tự mình uống rượu.
Hai ngày liền không xuống giường.
Nam Ương cảm thấy rất an toàn.
Cho nên mới tranh thủ lấy ruột cừu ra may vá.
Thế mà còn chưa khâu xong một cái.
Nàng giả ngốc.
Không ngờ Tiêu Thừa Yến cũng không truy hỏi.
Hắn cầm lên nhìn vài lần.
Rồi ném chiếc bao ruột cừu khâu dở lại cho nàng.
“Tiếp tục khâu đi.”
Nói xong quay người về phía giường.
Người đã chịu xuống giường rồi.
Nam Ương vội túm lấy tay áo hắn.
“Tiêu Hầu ăn cơm đi!”
“Cơm canh đều bày sẵn rồi.”
Lúc này Tiêu Thừa Yến mới để ý trên bàn ăn bày đầy thức ăn.
Tay áo rộng buông xuống.
Hắn đưa tay mò đại vài cái.
Tùy tiện lấy một chiếc bánh mè nướng đã nguội bớt.
Rồi lại trở về tiếp tục ngủ đông.
Hai ngày không ăn không ngủ.
Người nhìn gầy đi thấy rõ.
Đường nét vốn đã sắc bén tuấn mỹ nay càng thêm lạnh lùng, sắc nhọn.
Hắn tiện tay vén màn giường.
Lười biếng tựa ở đầu giường.
Ánh mắt thỉnh thoảng xuyên qua màn trướng.
Liếc về phía chiếc giường nhỏ đối diện.
Nam Ương có một cảm giác kỳ lạ.
Giống như trên giường đang nằm một con báo hoang đói bụng.
Có thể bất cứ lúc nào cũng bật dậy vồ mồi.
Còn nàng lại vô tình lạc vào khu rừng săn mồi của mãnh thú.
Hắn cứ nhìn nàng một cái.
Cắn một miếng bánh.
Uống một ngụm rượu.
Nam Ương bị nhìn đến tê da đầu:
...
Tinh thần tốt lắm rồi.
Đừng nhìn nữa.
Ta biết ngài tuyệt thực hai ngày cũng chưa c.h.ế.t được đâu.
Vị phu quân khó đoán này nếu đã không có nguy cơ c.h.ế.t đói.
Thì Nam Ương đương nhiên tiếp tục làm việc của mình.
Nàng một hơi khâu xong hai chiếc bao ruột cừu.
Nhét vào túi thơm.
Rồi mở cửa đi ra ngoài.
Giữa sân tân phòng có một lối đi lát sỏi cuội.
Nàng lựa hơn mười viên đá đẹp mắt.
Cười cong mắt ôm vào lòng.
Hai chậu thủy tiên đã lớn hơn.
Trong chậu cần thêm sỏi để cố định củ hoa.
Hậu viện cũng có sỏi.
Nhưng không đẹp bằng ở đây.
Sỏi lát ở tân phòng nhìn đẹp hơn nhiều.
Nàng ôm một đống sỏi trở vào.
Ào một tiếng đổ lên chiếc án gỗ mun dài.
Rồi lại bắt đầu lựa lựa chọn chọn.
Con mèo lớn đang ngủ đông trên giường dường như bị nàng làm phiền.
Hắn ngừng uống rượu.
Chậm rãi mở miệng hỏi chuyện.
Mấy ngày hắn không ở phủ.
Nam Ương đã sống thế nào.
“Ngày nào cũng thêu thùa?”
Tiêu Thừa Yến nói đầy ẩn ý.
“Cảm thấy mình còn nhỏ.”
“Sợ mang thai?”
“Khâu cho ta được bao nhiêu cái rồi?”
Nam Ương tổng cộng mới khâu được ba cái.
Ban ngày thật ra nàng rất bận.
“Buổi sáng giúp di nương rửa mặt thay y phục.”
“Trò chuyện cùng bà.”
“Dùng bữa sáng cùng bà.”
“Thỉnh thoảng rảnh rỗi thì xem sổ sách Hầu phủ...”
Nói tới đây nàng đau đầu.
“Nhưng chẳng có tiến triển gì.”
“Khoản thu khoản chi mãi vẫn không khớp.”
Nam Ương lập tức bỏ qua chủ đề đáng đau khổ ấy.
“Buổi trưa nếu thời tiết đẹp.”
“Ta tưới cây.”
“Xới đất.”
“Bắt sâu.”
“Cho cá chép trong hồ hậu viện ăn.”
“Rồi về sân phơi nắng.”
“Hai chậu thủy tiên đều đã nảy mầm.”
“Ta còn đặt tên cho chúng.”
“Một chậu gọi là Viên Bảo.”
“Một chậu gọi là Lục Yêu.”
“Trà Cơ và Sở Cơ thường xuyên sang đây.”
“Một người gảy tỳ bà.”
“Một người múa.”
“Ca múa rất hay.”
“Ừm...”
Nói tới nói lui.
Ngay cả bản thân Nam Ương cũng cảm thấy cuộc sống của mình gần đây quá mức nhàn nhã.
Nàng cố gắng moi ra một phần nào đó gọi là chăm chỉ tiến bộ trong sinh hoạt hằng ngày.
“Đằng Hoàng viết chữ rất đẹp.”
“Lúc rảnh rỗi, ta có học viết chữ với nàng ấy.”
“Đằng Hoàng nói mỗi ngày viết mười trang đại tự.”
“Kiên trì không ngừng thì lâu dài sẽ có hiệu quả... ừm...”
Mười trang đại tự.
Nàng viết suốt hai ngày vẫn chưa xong.
Tiêu Thừa Yến trong màn trướng uống cạn thêm một túi rượu.
Tiện tay ném xuống đất.
“Không tệ.”
“Mấy ngày ta không ở phủ.”
“Phu nhân sống ở hậu viện rất thoải mái.”
Quả thật là vậy.
Ngay cả Nam Ương cũng cảm thấy mình sống quá sung sướng.
Nàng v**t v* viên sỏi cuội nhẵn bóng trong tay.
Nhỏ giọng cảm thán:
“Ngày tháng thần tiên chắc cũng chỉ đến thế này thôi.”
Rõ ràng là lời tán thành.
Nhưng lọt vào tai Tiêu Thừa Yến lại chỉ nhận được một tiếng cười khinh khỉnh.
“Thế này mà cũng gọi là ngày tháng thần tiên?”
“Xem ra phu nhân chưa từng hưởng qua cuộc sống tốt thật sự.”
Chỉ là một câu cảm thán thuận miệng.
Không biết đã chạm vào đâu của Tiêu Thừa Yến.
Tóm lại.
Hắn đột nhiên vén màn xuống giường.
Kéo Nam Ương đi thẳng về phía hậu viện.
“Đi.”
“Bản hầu dẫn phu nhân mở mang kiến thức.”
“Thế nào mới là cuộc sống tốt thật sự.”
Nam Ương:
???
Sao nói đi là đi luôn vậy?
Cả bàn đá cuội của nàng còn chưa mang theo mà!
Sau nhị môn.
Cứ cách mười bước lại treo một chiếc đèn l.ồ.ng.
Gió đông lạnh buốt.
Ánh đèn lay động.
Sở Cơ và Trà Cơ đang ngoan ngoãn chờ trong phòng của chủ mẫu.
Vừa nghe tiếng cửa mở.
Liền bước tới nghênh đón.
“Phu nhân đã về— Á!”
Người đầu tiên bước vào.
Là chủ nhân Hầu phủ thân cao chân dài.
Mang theo khí lạnh và sương giá của mùa đông.
Hai mỹ nhân sợ tới mức mặt mày tái nhợt.
Bịch!
Lập tức quỳ rạp xuống đất.
“Tiêu... Tiêu Hầu tới rồi.”
Nam Ương theo phía sau bước vào.
Thấy hai người đáng thương.
Liền lên tiếng:
“Đứng lên đi.”
“Về nghỉ ngơi đi.”
Nhưng Tiêu Thừa Yến không cho đi.
“Đi cái gì mà đi.”
“Ở lại hết.”
“Hầu hạ phu nhân.”
Ngay sau đó.
Mệnh lệnh liên tiếp được truyền xuống.
Mở tất cả cửa ngõ.
Thắp sáng toàn bộ đèn đuốc.
Buông rèm chắn gió.
Đốt đầy chậu than.
Hâm rượu.
Hâm thức ăn.
Dọn dẹp hậu hoa viên.
Hai bên con đường dẫn tới hoa viên.
Toàn bộ đèn đá đều được thắp sáng.
Trên cành cây buộc đầy hoa lụa.
Chuẩn bị yến tiệc.
Mọi người bị sai khiến quay cuồng.
Hai hàng đèn sáng rực kéo dài tít tắp.
Dẫn thẳng tới khu hoa viên sâu nhất trong nội trạch.
Khu lâm viên tiêu điều giữa đêm đông.
Chớp mắt đã thay hình đổi dạng.
Những cành cây trơ trụi được cắm đầy hoa lụa đủ màu sắc.
Biến thành cảnh tượng náo nhiệt như trăm hoa đua nở.
Đèn l.ồ.ng phủ lụa đỏ.
Treo dọc đường tới mấy trăm chiếc.
Dưới ánh sáng mờ ảo.
Món nóng được bưng lên liên tục như dòng nước.
Hương rượu thịt lan tỏa khắp nơi.
Hậu hoa viên bỏ hoang đã lâu của Hầu phủ.
Không ngờ còn ẩn giấu một dòng thủy đạo.
Một tiếng lệnh truyền xuống.
Cửa cống mở ra.
Xa xa vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Nam Ương kinh ngạc nhìn thấy một dòng nước trong vắt uốn lượn xuyên qua sân vườn.
Cuốn đi lá khô và cành cây mục.
Dưới ánh đèn phản chiếu những gợn sóng lấp lánh.
Quanh co khúc khuỷu chảy về phía xa.
Khúc thủy lưu thương.
Một cảnh trí tao nhã đến thế.
Lại bị vùi dưới đống lá khô bao năm.
Bị xem như một cái mương cạn!
--------------------------------------------------------------