Động tác v**t v* sau gáy đầy thân mật bỗng khựng lại.
Nam Ương ngà ngà say, phản ứng chậm chạp, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí vi diệu vừa thay đổi.
Thật ra...
Ngay từ khoảnh khắc hai chữ
“
quốc tang
”
lạnh lẽo được thốt ra từ môi Tiêu Thừa Yến, sự mập mờ ám muội trong màn trướng như bị sương giá mùa đông phủ kín.
Hai người nhìn nhau một lúc.
Tiêu Thừa Yến thu tay về.
“Đã tỉnh rồi?”
“Trả lời ta cho đàng hoàng.”
Nam Ương mơ hồ nhìn bốn bóng người trước mặt.
Bốn vị phu quân.
Bốn gương mặt tuấn mỹ nhưng đầy áp lực.
Xếp thành một vòng từ trái sang phải.
Mặt ai cũng nhíu mày, rõ ràng không vui.
Quốc tang thì sao?
Chẳng lẽ trong cung đang giấu tin, không được nhắc tới?
“Nếu không được nói...”
“Vậy ta không nói nữa.”
Nam Ương lẩm bẩm.
“Không nói cũng được mà.”
Dưới ánh mắt soi xét sắc bén kia.
Nàng kéo chăn cưới mềm mại lên.
Thuần thục chui vào trong.
Nằm thẳng người.
An ổn chuẩn bị ngủ.
Mí mắt dần khép lại...
Chiếc chăn dày vừa mới đắp lên lập tức bị lật tung.
Gió lạnh ùa vào ổ chăn.
Nam Ương cuống quýt bò sâu vào trong.
Nhưng ngay sau đó lại bị kéo ra.
Hơi thở nóng bỏng ghé sát vành tai nhỏ nhắn.
Ngón tay Tiêu Thừa Yến hết lần này tới lần khác bóp nhẹ vành tai nàng.
“Trả lời thành thật.”
“Rồi ta cho nàng ngủ.”
“Nói đi.”
“Ai bảo nàng là quốc tang?”
Tai Nam Ương bị véo đến đỏ ửng.
“Ta tự đoán.”
Nàng vừa hít khí vừa xoa tai.
“Nhẹ một chút.”
“Nhẹ một chút.”
“Ta đoán sai sao?”
Tiêu Thừa Yến không trả lời thẳng chuyện đúng sai.
Hắn cúi đầu nhìn nàng.
“Đã từng gặp Thiên t.ử chưa?”
Đương nhiên là chưa.
“Chưa từng gặp Thiên t.ử.”
“Vậy nàng để tang cho ai?”
“Lo cái gì mà quốc tang với không quốc tang?”
“Lo cái gì chuyện m.a.n.g t.h.a.i trong thời gian quốc tang?”
Ánh mắt hắn lạnh nhạt.
“Liên quan gì tới nàng?”
Người trước mặt lại ép sát xuống.
Trong mắt Nam Ương.
Bốn bóng người đồng thời đè xuống.
Nàng nghi ngờ nhìn trái ngó phải.
Rốt cuộc ai mới là người thật đây?
“Không liên quan tới ta.”
“Ta cũng chẳng quen Thiên t.ử.”
“Nhưng nếu quốc tang mà có con...”
“Bên ngoài ngài có nhiều kẻ thù như thế.”
“Chắc sẽ gặp phiền phức.”
“Liên quan gì tới nàng?”
Tiêu Thừa Yến vẫn chỉ hỏi một câu ấy.
“Liên quan gì tới nàng?”
Hai chữ quốc tang chẳng biết vì sao lại chọc trúng hắn thêm lần nữa.
Bàn tay đang nắm vành tai buông ra.
Đổi thành x** n*n phần bụng phẳng được chăn ủ ấm của nàng.
“Quan tâm ta?”
“Sợ ta gặp chuyện?”
“Hay là không muốn sinh con cho bản hầu, hửm, Vệ Nam Ương?”
“Vệ Nam Ương.”
“Nàng thật sự quan tâm bản hầu?”
“Quan tâm cả Thiên t.ử trong cung?”
“Vì nghĩ cho bản hầu nên không muốn có con?”
“Nếu là những lời đường hoàng ấy thì đừng nói nữa.”
“Nghe không thật.”
“Tìm cớ quốc tang làm gì?”
“Ai dạy nàng cái cớ đó?”
“Nàng tưởng bản hầu là kẻ ngốc sao?”
“Nói thật.”
Liên tiếp những câu hỏi dồn dập như mưa.
Nam Ương bị hỏi đến ngẩn người.
Bốn bóng người trước mặt lắc lư khiến nàng hoa mắt.
Mí mắt cố mở cuối cùng cũng không chống nổi.
Dần dần khép lại.
“Không phải cái cớ...”
“Ta thật sự cảm thấy không tốt cho Tiêu Hầu.”
“Con sinh ra rồi... đâu thể nhét trở lại được nữa...”
Thân người vừa chậm rãi ngả xuống lại bị kéo ngồi dậy.
“Không phải lời thật.”
Tiêu Thừa Yến nhìn thẳng nàng.
Ánh mắt sắc như d.a.o.
“Mở mắt nhìn ta.”
“Nói hết những lời thật trong lòng ra.”
“Không được ngủ.”
Nam Ương:
...
Ngài làm người t.ử tế một chút không được sao?!
Phu quân của nàng tối nay rõ ràng quyết tâm không chịu làm người vẫn tiếp tục truy hỏi không ngừng.
Nam Ương uống không ít rượu.
Toàn thân nóng ran.
Mệt mỏi đến mức không mở nổi mắt, lại chẳng có chỗ nào để trốn.
Cuối cùng...
Nam Ương, người buồn ngủ đến mức vai cũng lắc lư, bùng nổ.
Tiêu Thừa Yến vốn luôn mang theo vài phần điên cuồng trong người.
Nam Ương đã gả cho hắn.
Hai người cũng đã bái đường thành thân.
Cuộc sống trong Hầu phủ nhìn chung không tệ.
Nàng vốn là người dễ sống.
Có ăn.
Có uống.
Có chỗ ngủ.
Mọi thứ bình lặng, có trật tự, không bị quấy rầy.
Như thế là đủ.
Không thể bớt đi điều nào nữa.
Ai cũng không được ngăn cản nàng sống những ngày tháng yên ổn.
Ngay cả vị phu quân khiến ai gặp cũng sợ hãi này cũng không được!
Nam Ương cố sức muốn nằm xuống.
Tiêu Thừa Yến lại không cho.
Trong lúc giằng co, tay nàng quờ quạng khắp nơi.
Bỗng chạm vào chuôi d.a.o găm ở đầu giường.
Từ ngày Tiêu Thừa Yến bước vào nhị môn, theo tới hậu viện ngủ lại.
Con d.a.o găm ấy cũng được chuyển từ phòng cưới ở tiền viện sang đây.
Bày ở đầu giường như một món trang trí.
Theo lời hắn nói:
“Nàng không muốn chung phòng thì có thể dùng nó.”
Có những buổi sáng thức dậy.
Nam Ương còn cầm lưỡi d.a.o sáng bóng soi như gương đồng.
Đây là lần đầu tiên nàng rút d.a.o.
Trong tầm mắt đầy bóng chồng của cơn say.
Lưỡi d.a.o lóe lên bốn vệt sáng trắng lạnh lẽo.
Hàn quang của lợi khí b*n r* bốn phía.
Gió rít bên tai.
Tiêu Thừa Yến quả nhiên phản ứng theo bản năng.
Trong nháy mắt đưa tay gạt đi.
Chát!
Con d.a.o bay văng ra xa hai thước.
Cắm xiên vào thành giường.
Nhưng với Nam Ương.
Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã đủ rồi.
Nàng nắm lấy cơ hội.
Lập tức nằm vật xuống.
Kéo chăn kín mít.
Trùm đầu.
Bóng tối ngọt ngào đã lâu không gặp cuối cùng cũng ập tới.
Có ăn.
Có uống.
Có được ngủ.
Ngày tháng yên bình của nàng trong Hầu phủ lại có thể trôi qua thêm một ngày nữa.
Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp của Tiêu Thừa Yến.
Nghe ra còn rất vui vẻ.
Con d.a.o găm được rút khỏi thành giường.
Rơi vào tay hắn.
Hắn xoay nó giữa những ngón tay.
Tiếng xé gió sắc bén vang lên.
Nam Ương nhắm mắt trùm kín đầu.
Không nhìn không nhìn.
Không nghe không nghe.
Ta ngủ rồi.
Ta ngủ rồi.
Ta ngủ rồi...
Bàn tay cuộn trong chăn bị kéo ra ngoài.
Lòng bàn tay chợt lạnh.
Con d.a.o vừa bị ném đi.
Lại bị nhét trở về tay nàng.
Ngay sau đó.
Những ngón tay nàng cùng chuôi d.a.o bị bàn tay rộng lớn nóng bỏng của người đàn ông bao lấy.
“Nhịn nhiều ngày như vậy.”
“Cuối cùng cũng định dùng rồi sao?”
Giọng Tiêu Thừa Yến trở nên khàn khàn đầy hưng phấn.
Hơi thở nóng rực phả bên tai.
“Đến.”
“Đâm vào đây.”
Cổ tay nàng bị kéo mạnh về phía trước.
Mũi d.a.o thẳng tắp chạm vào lớp áo đen thêu ám văn lạnh lẽo trước n.g.ự.c hắn.
“Đâm một nhát từ chỗ này.”
“Là có thể giải quyết triệt để ta.”
“Vệ Nam Ương.”
“Nàng không muốn giải quyết tai họa lớn này sao?”
“Trên đời không còn ta, Tiêu Thừa Yến nữa.”
“Nàng hẳn phải vui mới đúng.”
Nam Ương tê dại cả da đầu.
Quả nhiên hắn thật sự đẩy d.a.o về phía tim mình!
Biết ngay mà!
Gần đây hắn không bình thường!
Khoảnh khắc nhận ra có chuyện không ổn.
Nàng dùng hết sức bình sinh.
Vặn mạnh chuôi d.a.o lệch sang một bên.
Lưỡi d.a.o như một tia chớp trắng.
Xẹt—
Một tiếng rất khẽ.
Nó rạch nát từng lớp y phục.
Từ n.g.ự.c người đàn ông chếch lên phía trên.
Cuối cùng lướt qua cánh tay trái.
Máu tươi b*n r*.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Đến khi Nam Ương nhận ra những giọt chất lỏng ấm nóng b.ắ.n lên mặt mình là m.á.u...
Thì trước mắt nàng đã là những vệt m.á.u nhỏ tong tỏng trên giường.
Nam Ương:
“... Chảy m.á.u rồi!”
“Nhiều m.á.u quá!”
Trong màn trướng nửa sáng nửa tối.
Không nhìn rõ rốt cuộc chảy bao nhiêu m.á.u.
Chỉ biết trong tầm mắt đầy bóng chồng của nàng.
Cả bốn cánh tay đều đang phun m.á.u.
Nam Ương bật ngồi dậy.
Cuống cuồng s* s**ng khắp đầu giường.
Muốn tìm thứ gì đó có thể cầm m.á.u để đắp lên vết thương.
Ngón tay chợt chạm phải một vật mềm mại, có độ đàn hồi.
Là một đoạn ruột cừu đã được khâu lại.
--------------------------------------------------------------