Sau khi hai đứa nhỏ trong nhà lần lượt biết chạy biết nói, Tống phủ ngày nào cũng náo nhiệt hơn trước rất nhiều.

Con trai lớn tên Tống Cảnh An, tính tình hoạt bát, giống Khương Phù tám phần, chỉ có đôi mắt trầm tĩnh là giống Tống Ngọc Hoành.

Còn con gái nhỏ Tống Niệm Phù lại ngoan ngoãn, thích bám người, mỗi ngày đều quấn lấy Tống Ngọc Hành không chịu buông.

Người ngoài nhìn vào đều cảm thấy kỳ lạ.

Một vị là Tống tướng gia nổi tiếng quyền khuynh triều dã.

Một vị là quan thanh liêm được dân chúng Dương Châu kính yêu.

Ấy vậy mà về đến phủ, cả hai lại vì tranh nhau bế con mà thiếu chút nữa cãi nhau.

Sáng sớm hôm ấy.

Ngoài trời đổ trận tuyết đầu mùa.

Khương Phù vừa mở cửa sổ, liền thấy khoảng sân trắng xóa.

Nàng vui vẻ quay đầu gọi:

"Nhị lang! Đại lang! Mau nhìn, tuyết rơi rồi."

Hai người gần như đồng thời bước vào.

Tống Ngọc Hành cầm áo khoác lông hồ choàng lên vai nàng.

"Đừng đứng sát cửa, lạnh."

Còn Tống Ngọc Hoành thì đưa một lò sưởi tay đã được hâm nóng đến trước mặt nàng.

"Cầm lấy."

Khương Phù bật cười.

"Ta chỉ mới mở cửa thôi mà."

"Ngoài trời lạnh."

Hai người lại đồng thanh.

Nói xong, cả hai nhìn nhau.

Khương Phù không nhịn được cười thành tiếng.

Bao nhiêu năm trôi qua, hai huynh đệ vẫn luôn như vậy.

Không còn tranh nàng.

Nhưng chuyện chăm sóc nàng thì chẳng ai chịu nhường ai

Đúng lúc ấy, từ trong phòng truyền ra tiếng khóc.

"A... mẫu thân..."

Tống Ngọc Hành lập tức quay người đi vào.

Chưa đầy một lát đã bế Niệm Phù đi ra.

Tiểu nha đầu còn chưa tỉnh ngủ hẳn, mái tóc mềm rối tung, hai bàn tay nhỏ ôm cổ phụ thân.

"Mẫu thân..."

Khương Phù đưa tay ôm con.

Tiểu nha đầu lập tức cười tít mắt.

Bên kia, Tống Cảnh An cũng chạy như bay từ trong phòng ra.

"Mẫu thân!"

Thằng bé vừa chạy vừa trượt chân trên nền tuyết.

Tống Ngọc Hoành nhanh tay đỡ lấy.

"Cẩn thận."

Cảnh An cười hì hì.

"Đại phụ thân, con không đau."

Rồi cậu bé nhìn sân đầy tuyết, hai mắt sáng rực.

"Con muốn đắp người tuyết."

Khương Phù nhìn tuyết trắng ngoài sân, trong lòng cũng ngứa ngáy.

Đã rất lâu rồi nàng chưa được đắp người tuyết.

Từ ngày sinh con, hai người kia gần như không cho nàng nghịch tuyết.

Chỉ cần nàng bước ra sân lâu một chút cũng bị giục quay vào.

Nàng liền chớp mắt nhìn hai người.

"Hay là..."

"Không được."

Lại là đồng thanh.

Khương Phù bĩu môi.

"Ta còn chưa nói gì."

Tống Ngọc Hành bất đắc dĩ cười.

"Nàng định nói gì, ta đoán được."

"Tuyết lạnh."

Tống Ngọc Hoành tiếp lời.

"Năm đó chỉ một lần nghịch tuyết mà nàng nằm liệt giường mấy ngày."

Khương Phù lập tức chột dạ.

Đó là chuyện từ rất nhiều năm trước.

Không ngờ hai người vẫn nhớ.

Nàng nhỏ giọng.

"Lần này sẽ không đâu..."

"Cũng không được."

Cuối cùng.

Sau khi thương lượng gần nửa canh giờ.

Hai vị phụ thân chịu trách nhiệm đắp.

Hai đứa nhỏ chịu trách nhiệm lăn quả cầu tuyết.

Khương Phù...

Chỉ được phép ngồi dưới mái hiên chỉ huy.

Nàng chống cằm nhìn bốn người ngoài sân.

Khóe môi không ngừng cong lên.

Tống Ngọc Hoành vốn chưa từng làm việc này.

Lần đầu tiên lăn quả cầu tuyết, càng lăn càng lệch, cuối cùng biến thành một cục méo xệch.

Tiểu Cảnh An nhìn hồi lâu.

"Đại phụ thân."

"Người tuyết của người sao giống... con lợn vậy?"

Khương Phù phì cười.

Ngay cả Tống Ngọc Hành cũng không nhịn được quay mặt sang một bên.

Chỉ có Tống Ngọc Hoành vẫn bình tĩnh.

"Con lợn thì con lợn."

"Đắp thêm cái đầu là được."

Nói xong, hắn thật sự đặt thêm một quả cầu nhỏ lên trên.

Càng giống hơn.

Tiểu Niệm Phù cười đến mức ngồi bệt xuống tuyết.

"Cha... cha..."

Tiếng cười trẻ con vang khắp sân viện.

Ngay cả đám nha hoàn đứng hầu bên cạnh cũng phải cúi đầu nhịn cười.

Đến giữa trưa.

Ba người tuyết lớn nhỏ cuối cùng cũng hoàn thành.

Tiểu Cảnh An chỉ vào người tuyết lớn nhất.

"Đây là mẫu thân."

Lại chỉ người tuyết bên trái.

"Đây là nhị phụ thân."

Cuối cùng chỉ sang người tuyết tròn vo bên phải.

"Đây là đại phụ thân."

Khương Phù hỏi:

"Vì sao?"

Tiểu Cảnh An nghiêm túc đáp:

"Vì đại phụ thân cao nhất."

"Nhị phụ thân đẹp nhất."

"Mẫu thân..."

Cậu bé ngẫm nghĩ rất lâu.

"Mẫu thân thơm nhất."

Cả sân cười ầm lên.

Ngay cả Tống Ngọc Hoành cũng cong khóe môi.

Buổi tối.

Sau bữa cơm đoàn viên.

Hai đứa nhỏ được bế về phòng ngủ.

Khương Phù ngồi dựa bên cửa sổ.

Ngoài trời vẫn còn tuyết.

Nàng bỗng nhớ đến năm đầu tiên thành thân.

Chỉ vì ham chơi tuyết mà bị cảm lạnh.

Sau đó nhận nhầm người.

Rồi mở ra một đoạn duyên phận đầy trắc trở.

Nếu khi ấy không có trận tuyết ấy...

Có lẽ cuộc đời nàng sẽ hoàn toàn khác.

Đang suy nghĩ.

Một chiếc áo choàng phủ lên vai.

Là Tống Ngọc Hành.

Ngay sau đó, một chén trà nóng được đặt vào tay nàng.

Là Tống Ngọc Hoành.

Khương Phù quay đầu nhìn hai người.

Đột nhiên cười hỏi:

"Hai người có từng hối hận không?"

"Hối hận điều gì?"

"Hối hận gặp ta."

Hai người gần như không cần suy nghĩ.

"Không."

Tống Ngọc Hành nắm lấy tay nàng.

"Nếu được chọn lại."

"Ta vẫn sẽ cưới nàng."

Tống Ngọc Hoành khẽ cười.

"Còn ta..."

"Nếu được quay về năm ấy."

"Ta sẽ không vào cung diện thánh."

"Ta sẽ tự mình đến Lĩnh Nam đón nàng."

Khương Phù khẽ lắc đầu.

"Nhưng như vậy, chúng ta sẽ không có ngày hôm nay."

Nàng nhìn hai người.

Ánh mắt dịu dàng như nước.

"Có lẽ ông trời đã sắp đặt mọi chuyện từ trước."

"Để ta đi một vòng thật lớn."

"Cuối cùng vẫn trở về bên cạnh hai người."

Tống Ngọc Hành dịu dàng vuốt tóc nàng.

"Cũng may."

"Nàng đã trở về."

Tống Ngọc Hoành nắm lấy bàn tay còn lại của nàng.

"Cũng may."

"Lần này không ai phải buông tay nữa."

Ngoài hiên, tuyết vẫn lặng lẽ rơi.

Trong căn phòng nhỏ, ánh nến vàng ấm áp phủ lên ba bóng người ngồi cạnh nhau.

Khương Phù ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông đã cùng mình đi qua bao sóng gió.

Nàng chợt nhớ đến câu nói của tổ phụ năm xưa.

"Người có duyên, đi bao xa rồi cũng sẽ gặp lại."

Khi ấy nàng còn nhỏ, chẳng hiểu ý nghĩa của hai chữ "duyên phận".

Đến hôm nay mới biết.

Duyên phận không phải là không có chia ly, cũng không phải chưa từng lạc mất nhau.

Mà là sau tất cả những hiểu lầm, giằng xé và lựa chọn, vẫn có người nguyện đứng tại nơi cũ chờ đợi, vẫn có người nắm lấy tay mình, cùng đi hết quãng đời còn lại.

Ngoài sân, ba người tuyết đứng sóng vai dưới màn tuyết trắng.

Trong phòng, ba con người cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau.

Từ đó về sau, mỗi mùa đông của Tống phủ đều có tiếng cười trẻ nhỏ, có hương trà nóng, có hoa mai nở rực và có ba bóng người cùng ngắm tuyết dưới một mái hiên.

Năm tháng lặng lẽ trôi, tình yêu cũng lặng lẽ ở lại, chưa từng phai nhạt theo thời gian.