Năm ta mười ba tuổi, cha vì muốn mua thịt cho Thẩm Bảo Căn ăn nên định bán ta cho một lão già độc thân trong trấn.
Nửa đêm hôm ấy, ta lặng lẽ thức dậy, mang nửa vò dầu trẩu trong bếp tưới lên đầu giường của cha mẹ, trên tay cầm sẵn hỏa chiết.
Hôm đó ta đã nói với bọn họ, nếu có bản lĩnh thì cứ bán ta thật xa, xa đến mức cả đời cũng không tìm lại được.
Chỉ cần để ta trốn về được, ta nhất định sẽ tiễn cả nhà bọn họ xuống địa phủ làm bạn với nhau, thiêu tất cả thành tro bụi.
Kể từ hôm ấy, cha mẹ biết rõ tính nết của ta nên không còn dám ngang nhiên động đến ta nữa.
Nhưng phòng ngày phòng đêm cũng khó phòng được nội tặc.
Chưa kịp kiếm được lộ dẫn để bỏ trốn, bọn họ đã lén hạ t.h.u.ố.c mê ta.
Tháng trước, trưởng t.ử nhà họ Lý bệnh nặng đến mức t.h.u.ố.c thang vô hiệu, cần gấp một nữ t.ử có bát tự cứng để xung hỷ.
Thẩm Bảo Căn nhắm trúng một chân tạp dịch ở huyện nha, muốn đả thông quan hệ thì cần mười lượng bạc.
Nhà họ Thẩm không xoay nổi số bạc ấy, nên bọn họ trói ta đưa sang đây, định dùng sính lễ của nhà họ Lý để đổi lấy.
Chỉ là không ngờ trưởng t.ử nhà họ Lý c.h.ế.t nhanh đến vậy, mới chỉ một tháng, người đã không còn.
Bây giờ bọn họ chạy đến đây, mười phần thì có đến chín phần là do bà mẹ chồng tốt của ta báo tin.
Muốn dùng t.h.i t.h.ể của ta để đổi thêm chút lợi ích cho Thẩm Bảo Căn.
Nằm mơ đi.
Thẩm Bảo Căn không cam lòng, ghé sát lại, nghiến răng nghiến lợi hạ thấp giọng.
"Thẩm Châu, rốt cuộc tỷ đang giở trò quỷ gì? Rõ ràng Lý lão thái đã hứa tối qua sẽ tiễn tỷ lên đường, sao cuối cùng bà ta lại tự c.h.ế.t?"
"Vậy còn chân sai dịch của ta thì phải làm sao?"
Ta khẽ mỉm cười, dùng âm lượng chỉ đủ cho ba người chúng ta nghe thấy mà đáp lại.
"Đúng vậy, mẹ chồng thất thủ rồi."
"Các người muốn dùng mạng của ta để đổi lấy chân sai dịch, bây giờ vụ mua bán ấy đổ bể rồi. Hay là để ta đi nói với tộc trưởng rằng thông gia mẫu cùng các người thông đồng với nhau, mưu sát con dâu?"
Sắc mặt cha mẹ ta lập tức trắng bệch.
Mẹ chồng đã c.h.ế.t, người c.h.ế.t không thể đối chứng.
Đây là địa bàn của tông tộc họ Lý. Nếu để các vị tộc lão biết người ngoài cấu kết mưu tài hại mạng, hôm nay bọn họ đừng hòng còn lành lặn mà bước ra khỏi đây.
Ta buông tay mẹ ra, lùi về sau hai bước, cung cung kính kính hành một lễ.
"Cha, mẹ, tang lễ của mẹ chồng còn cần thêm người giúp đỡ. Hai người đã đến rồi thì xin hãy phụ một tay."
Cha ta nghiến c.h.ặ.t hàm răng, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Đương nhiên rồi."
Thẩm Bảo Căn còn định nổi giận, nhưng bị cha ta vung tay tát mạnh vào sau gáy, ép hắn quỳ phịch xuống trước chậu than hóa vàng.
Ta xoay người, âm thầm tính toán trong lòng.
Nhà họ Lý tuy ở trong trấn không phải phú quý hiển hách gì, nhưng cũng có một cửa hàng tạp hóa và mấy chục mẫu ruộng nước.
Lý Diệu Tổ là con do kế thất sinh ra, còn vị phu quân đã khuất của ta mới là đích trưởng t.ử do nguyên phối sinh hạ.
Nay mẹ chồng đã c.h.ế.t, ta thân là trưởng tẩu, đương nhiên phải danh chính ngôn thuận tiếp quản tất cả những thứ này.
03
Đầu thất vừa qua, người nhà họ Thẩm đã không chờ nổi nữa mà bắt đầu làm khó.
Cha ta dựa vào thân phận thông gia, mời mấy vị tộc lão của họ Lý đến nhà, bày ra bộ dạng của bậc trưởng bối.
"Các vị lão ca à, Châu Nhi số khổ, vừa gả sang chưa bao lâu đã khắc c.h.ế.t phu quân, nay lại khắc c.h.ế.t cả mẹ chồng."
"Một tai tinh như nó còn ở lại nhà họ Lý, sớm muộn gì cũng hại cả đứa nhỏ Diệu Tổ."
"Chi bằng để chúng tôi đưa nó về nhà mẹ đẻ nghiêm khắc quản giáo. Còn cửa hàng mà đại lang để lại cùng số ruộng nước kia thì cũng nên quy thành bạc, xem như bồi thường cho việc chúng tôi mang tai tinh này đi."
Thẩm Bảo Căn đứng bên cạnh hùa theo.
"Đúng vậy! Mạng của tỷ ta quá cứng, nhất định phải đưa đi!"
Ta bưng trà đứng sau tấm rèm, nghe rõ mồn một từng lời tính toán như ý của bọn họ.
Đám người này nào có lòng tốt gì, chẳng qua chỉ muốn đòi ta về rồi bán thêm một lần nữa.
Mấy vị tộc lão nhìn nhau, bắt đầu ghé đầu bàn tán.
Tông tộc coi trọng nhất là phong thủy cùng số mệnh. Nếu ta thật sự mang tiếng là người khắc thân, cho dù không c.h.ế.t cũng phải lột một tầng da.
Ta vén rèm cửa, chậm rãi bước vào chính đường.
"Nếu cha mẹ muốn đưa ta đi, ta tuyệt không có lời oán thán."
"Chỉ là ta đã gả vào nhà họ Lý, chuyện của nhà họ Lý, còn chưa đến lượt người ngoài làm chủ."
Ánh mắt ta lướt qua các vị tộc lão đang ngồi, cuối cùng dừng lại trên người Lý Diệu Tổ đang co rúm nơi góc phòng.
"Diệu Tổ, đệ nói đi, đệ muốn đuổi ta ra khỏi nhà sao?"
Toàn thân Lý Diệu Tổ run lên bần bật.
Hắn đột ngột đứng bật dậy, lê cái chân gãy còn chưa lành hẳn, lớn tiếng phản bác.
"Kẻ nào dám nói tẩu tẩu là tai tinh? Trước lúc lâm chung, mẹ ta còn nắm tay ta dặn dò rằng chính nhờ tẩu tẩu gả vào xung hỷ nên đại ca mới sống thêm được mấy ngày!"
"Cửa hàng và điền sản trong nhà đều là của hồi môn mẹ ta để lại cho tẩu tẩu, kẻ nào cũng đừng hòng động đến!"
Ba người nhà họ Thẩm đều sững sờ.
Thẩm Bảo Căn tức đến nghiến răng, chỉ thẳng vào mặt Lý Diệu Tổ.
"Lý Diệu Tổ, ngươi điên rồi sao? Đó là tài sản của nhà ngươi!"
Vì muốn tự bảo toàn mình, Lý Diệu Tổ dứt khoát c.h.ử.i ầm lên.
"Đồ đạc nhà ta, đến lượt một kẻ ngoại tộc như ngươi khoa tay múa chân sao? Các ngươi đang tính toán điều gì, đừng tưởng ta không biết. Muốn mưu đoạt gia sản nhà họ Lý à? Cút ngay cho ta!"
Các vị tộc lão thấy chính người nhà họ Lý cũng đã nói như vậy, tự nhiên đồng lòng đối ngoại, vừa quát tháo vừa xua đuổi ba người nhà họ Thẩm ra khỏi sân.
Cánh cổng lớn đóng sầm lại.
Lý Diệu Tổ như bị rút hết sức lực, mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi đầy đầu.
Ta bước tới, rót cho hắn một chén trà nóng rồi mỉm cười khen:
"Khá lắm."
"Làm rất tốt. Chỉ cần đệ ngoan ngoãn nghe lời, chân sai dịch ở huyện nha, chẳng những ta sẽ giúp đệ mưu cầu, mà còn để đệ đường đường chính chính, nở mày nở mặt bước vào đó."
Lý Diệu Tổ không dám nhận chén trà, chỉ mang vẻ mặt đầy sợ hãi nhìn ta.
Ta chẳng buồn để ý đến hắn, một mình bước về phía cửa hàng tạp hóa.
Chỉ cần nắm c.h.ặ.t nguồn thu của cửa hàng trong tay, quân cờ Lý Diệu Tổ này sẽ còn tiếp tục để ta sai khiến.