Tay trái đột ngột phát lực, đ.á.n.h quả bóng bay lên từ khe hở, rơi ngay xuống dưới gậy của đồng đội.
Trong khi đó, hàng phòng thủ bên phải của A Na Nhật vừa mới hạ xuống, sắc mặt nàng ta biến đổi khó lường nhìn về phía ta.
Ta mỉm cười như không, khẽ nói:
“Lần sau, ta vẫn tấn công bên trái.”
18
Thế trận giằng co quyết liệt, hơi thở của ta dần trở nên nặng nề.
Trong tai chỉ còn tiếng gió rít xé không trung, gần như không còn nghe rõ bất kỳ tiếng huyên náo nào ngoài sân.
Ngay lúc ấy, biến cố đột ngột xảy ra!
Không biết là quả bóng do ai đ.á.n.h ra, từ bên sườn bỗng lao mạnh tới trước mặt ta.
Con ngựa dưới thân hoảng sợ, đang phi nước đại thì bất ngờ chồm thẳng lên!
Đúng lúc ấy ta đang vung gậy, không giữ c.h.ặ.t dây cương, gần như bị hất văng khỏi lưng ngựa.
Ngoài việc dùng hai chân kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, ta chẳng thể làm gì khác.
Chỉ có thể mặc cho thân thể mình ngửa hẳn ra sau, gần như lộn ngược treo ngược giữa không trung.
Nguy hiểm!
Ở tư thế này, nếu rơi xuống đất thì rất có thể mất mạng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia chớp xẹt qua, trong đầu ta chỉ kịp lóe lên ý nghĩ ấy.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, ta lại phát hiện mình đang đứng bật dậy.
Xung quanh và phía trước đều là các quý nữ cũng vì biến cố trên sân mà đồng loạt đứng lên.
Ta... trở về rồi sao?
Khắp nơi vang lên tiếng hét và tiếng kinh hô hỗn loạn.
Không kịp nghĩ nhiều, ánh mắt ta dính c.h.ặ.t vào con ngựa lông đỏ thẫm trên sân.
Trì Xuân Anh trở về rồi.
Vậy nàng phải làm sao đây!
Bóng người trên lưng ngựa dường như khựng lại trong chớp mắt, tưởng như giây tiếp theo sẽ ngã xuống.
Nhưng rất nhanh, nàng dùng hai chân kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, dồn sức vào thắt lưng, mạnh mẽ kéo người từ tư thế treo ngược trở lại, một lần nữa nắm chắc dây cương.
Trong tư thế nguy hiểm đến cực điểm ấy, nàng thậm chí vẫn còn dư sức vung gậy.
Quả bóng mã cầu bay v.út đi.
Nàng chỉnh lại tư thế, nhẹ nhàng mà đẹp mắt điều khiển ngựa bật nhảy.
“Hu——!”
Giữa tiếng quát lanh lảnh, nàng siết c.h.ặ.t dây cương, khiến con ngựa đứng vững tại chỗ, ngẩng cao đầu.
Tư thế ấy đẹp đến vô cùng!
Còn quả bóng thì lao thẳng vào khung thành.
Trên đài, tiếng chiêng vàng vang lên.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Đại Duật, được một điểm!”
Trì Xuân Anh và A Na Nhật đứng ở hai bên, đối diện nhìn nhau.
Nàng nhìn A Na Nhật, cười đầy ngạo nghễ.
“Đại Duật, Trì Xuân Anh... xin xuất chiến!”
19
Kỹ thuật chơi mã cầu của Trì Xuân Anh còn lợi hại hơn cả những gì nàng từng nói.
Ban đầu đồng đội vẫn chưa thật sự tin tưởng nàng, nhưng về sau, chỉ cần có cơ hội là họ đều chuyền bóng cho nàng.
Đại Duật không ngoài dự đoán đã giành chiến thắng trong trận mã cầu.
Nàng chẳng buồn để ý A Na Nhật đang tức đến mức ném cả cây gậy xuống đất, chỉ cưỡi ngựa thong dong đi đến dưới khán đài chỗ ta.
Nàng ngẩng đầu cười chào ta.
“Liên Trinh! Ta có giỏi không?”
Ta vẫy tay hét lớn: “Trì Xuân Anh là người giỏi nhất, giỏi nhất, giỏi nhất!”
Lễ nghi khuê nữ gì chứ… mặc xác nó đi!
Trong ánh mắt giao nhau của chúng ta, cả hai đều hiểu.
Đây hẳn sẽ là lần hoán đổi cuối cùng.
Nàng cuối cùng cũng thật lòng muốn sống là chính mình, mà ta cũng rốt cuộc đã nghĩ thông câu hỏi ấy.
Đường dài đằng đẵng, ta sẽ trên dưới không ngừng tìm kiếm.
Sau kỳ triều cống lần này, kinh thành lan truyền hai lời đồn vô cùng náo nhiệt.
Thiên kim của vị tướng quân từ Bắc Cương trở về thực ra học rộng biết nhiều, văn tài xuất chúng.
Còn vị khuê nữ hiền thục nổi tiếng nhất kinh thành thì lại có thể vung nắm đ.ấ.m như b.úa, nhổ bật cả cây dương liễu.
Nhưng nhân vật chính của những lời đồn ấy đã sớm không còn ở kinh thành.
Trì Xuân Anh thực hiện đúng giao ước, gia nhập quân đội của Trì Kiên với thân phận một tân binh.
Còn ta, sau khi thu dọn hành lý, dịu dàng nhưng kiên định từ chối đôi mắt đỏ hoe của mẫu thân, mang theo bọc hành lý lên đường đi ngắm nhìn thế giới mà ta hằng ao ước qua những trang sách.
Bùi Tấn An viết thư nói muốn đồng hành cùng ta.
Ta nhẹ nhàng đặt lá thư xuống.
Nếu may mắn gặp được nhau, vậy thì cùng nhau ngao du cũng tốt.
Nếu không gặp được, một mình thu trọn phong cảnh cũng chẳng sao.
Rất lâu sau đó, khi ở Nam Châu cách xa ngàn dặm, ta nhận được thư của Trì Xuân Anh.
Trên thư, tuyết Bắc Cương vẫn chưa tan.
Ngoài cửa sổ của ta, ánh xuân Nam Châu đang đẹp nhất.
Ấy mới là… thay vì cầu mong gió sen khiến Liên Trinh mãi lặng yên, chi bằng để hai đóa sen cùng nở rộ, cùng tranh sắc với mùa xuân.
- Hoàn văn -