Văn chương lỗi lạc, câu nào cũng nghĩ cho dân sinh.
Rất được thánh thượng coi trọng.
Nghĩ kỹ lại, phía sau chắc chắn không thiếu công lao của Diêu Nhược Khiêm.
Ta cố đè nén cảm giác nóng bức trong cơ thể.
Kéo hắn tới một góc râm mát không người.
Chậm rãi nói:
“Chàng có biết không.”
“Mãi không gặp được chàng, khiến ta lo lắng rất lâu.”
“Là lỗi của ta.”
Hắn lập tức xin lỗi.
“Tam điện hạ cố ý bảo ta tới lần này.”
“Chính là muốn ta xuất hiện trước mặt mọi người để tỏ ý chiêu mộ.”
“Dù Bình Tuyên hầu không vui, cũng không dám thật sự làm gì.”
Những lời đe dọa, khinh miệt mà Lục Phương Chu từng nói với hắn, hắn không kể ra.
“Ồ.”
Ta không muốn nghe những chuyện đó.
Ánh nắng lay động.
Chiếu lên hàng mày, sống mũi của hắn.
Đôi môi khép mở ấy bỗng trở nên đặc biệt hấp dẫn.
Ta thuận theo lòng mình.
Vòng tay qua cổ hắn.
Chặn lại những lời thao thao bất tuyệt kia.
Diêu Nhược Khiêm thật sự không biết hôn.
Hơi thở hắn rối loạn.
Nhịp tim cũng rối loạn.
Hàng mi không ngừng run lên.
Dưới bóng cây xanh.
Trường bào màu mực cũng trở nên xộc xệch.
Hôn đủ rồi.
Sờ đủ rồi.
Ta mới buông hắn ra.
Hắn mở mắt, đuôi mắt đỏ ửng.
Nốt ruồi nơi khóe mắt càng thêm mê người.
Ngay lúc ta lùi lại, hắn bỗng nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.
Yết hầu khẽ chuyển động.
“Chỉ…”
“Chỉ như vậy thôi sao?”
Hoàn toàn giống một thiếu niên nhà lành vừa bị người ta bắt nạt.
Ta ném khăn tay cho hắn lau tay rồi chỉnh lại y phục.
Buồn cười nâng cằm hắn lên.
“Không thì sao đây, Diêu công t.ử?”
“Đây là phủ của người khác.”
“May mà chúng ta có hôn ước.”
“Nếu không, ta còn tiếp tục bắt nạt chàng thêm chút nữa.”
“Chàng tức quá đi kiện ta lên quan phủ thì phải làm sao?”
Hắn lập tức lắc đầu.
Mặt đỏ bừng.
Lẩm bẩm nói:
“Nàng là vị hôn thê của ta.”
“…Cho dù nàng làm gì với ta, cũng không tính là vượt lễ.”
Lời này khiến mặt ta cũng hơi nóng lên.
Ta chợt cảm khái.
“Chậc.”
“Nếu năm đó người tính kế chàng là người khác.”
“Chàng cũng sẽ vì vậy mà hứa hẹn cả đời với người ta sao?”
Hắn không trả lời được, chỉ đỏ mặt lắc đầu mãi.
Ta không muốn tiếp tục trêu hắn nữa.
Liền tách ra rồi trở về yến tiệc.
Trên đường gặp Vân Khấu và những người khác đang chuẩn bị rời đi.
Bọn họ hỏi ta có nhìn thấy Diêu Nhược Khiêm không.
Ta thuận miệng giúp hắn bịa một cái cớ.
Nói hình như hắn uống say rồi đi đâu đó nghỉ ngơi.
Vân Khấu “a” lên một tiếng.
Rồi bật cười.
“Doanh tỷ tỷ không biết sao?”
“Diêu công t.ử t.ửu lượng ngàn chén không say.”
“Sao có thể bị người ta chuốc say được chứ…”
Nói được một nửa, dường như nàng chợt nhận ra điều gì đó.
Liền ngượng ngùng lè lưỡi.
Lấy cớ giúp Trường Nguyệt sửa đàn rồi chuồn mất.
Ta rơi vào trầm tư.
Bỗng có một bóng người chợt phủ xuống trước mắt ta.
Không biết từ lúc nào, Lục Phương Chu đã xuất hiện trước mặt.
Ánh mắt hắn chăm chăm nhìn vào một vết đỏ mờ nơi cổ ta, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Vừa rồi nàng đi đâu?”
Ta chỉ thấy buồn cười.
Ta còn chưa kịp tính sổ với phu thê bọn họ, vậy mà hắn lại dám làm bộ làm tịch tới chất vấn ta.
Nhớ lại những uất ức ở kiếp trước.
Ta cười lạnh một tiếng, giơ tay tát mạnh vào mặt hắn.
Chát!
“Hầu gia thế nào rồi?”
“Thuốc cũng hít đủ rồi chứ?”
“Nếu thật sự thấy khó chịu không chịu nổi, chi bằng tới phố Nam hỏi Trương đồ tể một tiếng.”
“Ông ta vẫn còn mấy con lợn sống chưa kịp làm thịt.”
“Chắc hẳn có thể giúp Hầu gia vui vẻ một đêm xuân.”
Xung quanh lập tức im phăng phắc.
Khách khứa tuy không biết nội tình, nhưng cũng có người lanh lợi, đoán được vài phần.
Âm thầm chỉ trỏ bàn tán về Lục Phương Chu.
Cũng có người đơn thuần không nhịn được cười.
Vài tiếng cười nén vang lên giữa đám đông.
Khiến sắc mặt Lục Phương Chu triệt để đen lại.
Hắn nghiến răng.
Vẫn không chịu thừa nhận chuyện mình đã làm.
“Tống Phù Doanh.”
“Có phải ta quá dung túng nàng rồi không?”
“Để nàng dám vu khống ta giữa thanh thiên bạch nhật như vậy?”
Đã quyết định trở mặt với hắn.
Ta đương nhiên đã sớm không còn để tâm đến danh tiếng.
“Vậy ngươi thề với trời đi.”
“Rằng ngươi chưa từng có loại tâm tư đó với ta.”
Trước mặt nhiều người như vậy.
Một kẻ coi thanh danh còn quan trọng hơn tính mạng như hắn.
Sau này chắc chắn không thể lật lọng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hắn khựng lại.
Rồi chật vật quay mặt đi.
“Ta dựa vào đâu phải tự chứng minh với nàng!”
Nghe thấy động tĩnh bên này, mẫu thân vội vàng chen qua.
“Sao con lại về một mình?”
“Tỷ tỷ con đâu?”
Lúc này bà cũng nhìn thấy Lục Phương Chu.
Đột nhiên hét lên một tiếng.
Mọi người xung quanh đều bị dọa giật mình.
Đúng lúc ấy, từ nội viện bỗng có một nha hoàn chạy tới.
Nàng ta vừa chạy vừa lăn lộn, quỳ sụp xuống đất.
Run rẩy nói:
“Không hay rồi, Hầu gia!”
“Xảy ra đại sự rồi…”
Mọi người lập tức ùn ùn kéo theo sau Lục Phương Chu.
Chen lấn xô đẩy nhau.
Sợ chậm một bước sẽ bỏ lỡ chuyện gì đó.
Còn chưa bước vào cổng Tây uyển.
Đã nghe thấy những âm thanh khiến người ta đỏ mặt truyền ra từng đợt.
Ngay sau đó là một tiếng thét thê lương ch.ói tai.
Đám đông lập tức xôn xao.
Lục Phương Chu chống tay lên khung cửa.
Sắc mặt xanh mét.
Mẫu thân sợ hãi ngã ngồi xuống đất.
Trong mắt tràn đầy kinh hoàng.
“Phương nhi?”
“Không phải như vậy…”
“Không… không nên là như vậy…”
Ta đứng giữa đám người, trong lòng lạnh buốt.
Đúng vậy.
Theo kế hoạch của bà ta, người ở bên trong đáng lẽ phải là ta.
Để ép ta đi lại con đường của kiếp trước.
Mẫu thân mới cùng trưởng tỷ cấu kết với nhau.
Không ngờ trưởng tỷ lại có tâm tư riêng.
Thủ đoạn cũng đủ độc ác.
Nàng còn tìm một người khác tới hủy hoại danh tiếng của ta.
Cuối cùng lại khiến mọi chuyện thành ra cục diện không thể cứu vãn.
Bình Tuyên hầu phủ cố gắng đuổi khách.
Cũng cố gắng bịt miệng mọi người.
Nhưng tiếng kêu quen thuộc ấy.
Từng chậu nước m.á.u được bưng ra ngoài ấy.
Làm sao giấu nổi.
Chưa đầy nửa khắc sau.
Tin tức Hầu phu nhân tư thông khi đang mang thai, lại còn mất đứa bé trong bụng đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ.