Chương 4

Từ nay non nước cách biệt mỗi người bình an một phương.

Vì có Thôi Tuần áp chế, nên đám Thôi Thiệu cũng không dám làm càn thêm nữa.

Ta giữ đúng bổn phận, ngày ngày đóng cửa không ra khỏi phòng.

Chỉ có Lục Đào là càng lúc càng siêng năng.

Mỗi ngày muội ấy đều lấy cớ vấn an, tự tay làm vài món điểm tâm đem tặng Thôi Tuần.

Muội ấy học rất nhanh, chẳng bao lâu đã rũ bỏ vẻ hấp tấp ban đầu.

Từng cử chỉ, từng bước đi đều trở nên dịu dàng đoan trang.

Mỗi lần trở về phòng, muội ấy lại ríu rít kể về Thôi Tuần đối xử với mình ôn hòa, lễ độ, chưa từng có nửa phần coi thường.

Ta chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Không khuyên cũng chẳng bình luận.

Con người ai cũng có chấp niệm của riêng mình.

Chỉ là… nỗi nghi ngờ trong lòng ta ngày một lớn.

Theo ký ức của kiếp trước.

Vào thời điểm này, Thôi Tuần đáng lẽ phải ở Thôi phủ đóng cửa đọc sách, chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân năm sau.

Chuyện này quá trùng hợp, trùng hợp đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

Ta hết lần này đến lần khác nhớ lại từng chi tiết của kiếp trước.

Nghĩ mãi vẫn không tìm được lời giải nên đành càng thêm cẩn trọng.

May mà sau mấy ngày lênh đênh.

Con thuyền cuối cùng cũng cập bến Hoài An.

Gió tuyết lại ào tới.

Ta kéo c.h.ặ.t áo choàng, lặng lẽ đi theo sau mấy người phu lên bờ mua đồ.

Bến cảng đông nghịt người, ta nhìn chút bạc ít ỏi trong tay, lòng đầy mờ mịt về kế sinh nhai sau này.

Đúng lúc ấy...

Cuộc trò chuyện của hai người gần đó vô tình lọt vào tai.

"Gần đây Bắc Quận rất yên ổn. Triều đình đã ngầm cho phép Bắc Quận và Nguyệt Thị thông thương, bây giờ nơi đó đâu đâu cũng có cơ hội kiếm sống."

"Thật sao?"

"Tất nhiên là thật. Nữ nhân ở đó còn được phép lập nữ hộ riêng nữa."

Bước chân ta bỗng khựng lại.

Trung Nguyên là tấm lưới của quyền quý.

Giang Nam là vũng bùn chốn phong nguyệt.

Chỉ có vùng Bắc Quận xa xôi là dân phong cởi mở, thậm chí còn cho phép nữ t.ử tự lập nữ hộ.

Ý nghĩ ấy vừa nảy sinh, nỗi u uất đè nén trong lòng ta cuối cùng cũng tan đi quá nửa.

Để đảm bảo an toàn, ta quyết định đi hỏi xem có tiêu cục nào nhận hộ tống đến Bắc Quận hay không.

Ai ngờ vừa mới quay người ta đã bị ai đó xô mạnh suýt nữa ngã xuống hồ.

May mắn phía sau có người kịp thời đỡ lấy.

Ta lập tức bám vào dây neo thuyền, loạng choạng đứng vững, vội quay đầu cảm tạ.

Rồi… đối diện với đôi mắt lạnh nhạt của Thôi Tuần.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau m.á.u trong người ta như đông cứng.

Bao vui mừng và hy vọng vừa mới nhen nhóm.. trong nháy mắt đều hóa thành hoảng loạn.

Ta vội buông dây thừng.

Lắp bắp nói một tiếng cảm ơn.

Rồi nhanh ch.óng chui vào dòng người tấp nập.

Đến ngoảnh đầu nhìn lại… ta cũng không dám.

Sau hai tháng bôn ba, cuối cùng ta cũng thuận lợi đặt chân đến Bắc Quận.

Khác với vẻ dịu dàng, kín đáo của Trung Nguyên, Bắc Quận là nơi thương nhân tứ phương hội tụ, phố phường phồn hoa náo nhiệt.

Mọi việc đều thuận lợi, chỉ có chuyện làm hộ tịch là hơi khó.

Tân Quận thủ làm việc rất nghiêm khắc, ngoài phố có dán công văn thông báo rõ ràng.

Phàm là người vừa được xóa bỏ tiện tịch, nếu là nữ t.ử cô thân muốn lập nữ hộ thì phải chứng minh có đủ tài sản để tự mưu sinh, hoặc có thư tiến cử.

Nếu không có cả hai… thì chỉ có thể xin hộ tịch tạm thời.

Đến hạn mà vẫn chưa thay đổi được thân phận, thì sẽ bị coi là lưu dân rồi trục xuất.

Con đường tắt duy nhất… chính là gả cho người có hộ tịch bản địa, theo phu quân nhập hộ, từ đó được cấp hộ tịch vĩnh viễn.

Thế gian này… đối với nữ t.ử vốn luôn khắt khe.

Nam nhân chỉ cần có sức lực là có thể tự mưu sinh, còn nữ t.ử thì lúc nào cũng phải chịu đủ điều thành kiến.

Nhất là người từng mang tiện tịch, đến cả tư cách đường đường chính chính đặt chân lập nghiệp cũng bị đủ loại quy củ ràng buộc, từng bước gây khó dễ.

Bạc trong tay ta chẳng còn bao nhiêu, nhiêu đó không đủ để chứng minh có tài sản mưu sinh.

Vì chẳng có lấy một người quen giúp đỡ nên ta chỉ biết đứng trước bảng công văn, lòng đầy chán nản.

Hai nha dịch ở đó chẳng khách khí, lập tức đẩy ta sang một bên.

"Tránh ra, đừng chắn đường."

Hai người vừa quét hồ dán, vừa dán lên một tờ cáo thị mới.

Là thông báo tuyển đầu bếp nữ.

Nghe nói vị Quận thủ mới từ kinh thành đến ăn không quen thức ăn thô của Bắc Quận, dạ dày tích bệnh, ăn uống không ngon.

Đúng là trời không tuyệt đường người.

Kiếp trước, Thôi Tuần chỉ biết vùi đầu vào công việc.

Để điều dưỡng tỳ vị cho hắn, ta đã bỏ ra mấy năm học nấu ăn.

Thế là ta lập tức xé bảng, đến Quận thủ phủ ứng tuyển.

Không ngờ… chỉ qua một lần thử tay nghề đã được nhận.

Quận thủ phủ không lớn bố cục cũng đơn giản, thanh tĩnh.

Phía sau chỉ có năm gian nhà nhỏ dành cho gia nhân và người hầu ở.

Người ở cùng phòng với ta là một góa phụ tên Mạnh nương.

Dung mạo nàng thanh tú, tính tình cởi mở, đối đãi với người khác chân thành, thấu tình đạt lý.

Nàng phụ trách việc sinh hoạt hằng ngày và giặt giũ của Quận thủ.

Ta dù mới đến nhưng vẫn được nàng chăm sóc rất nhiều.

Ngày thường nàng luôn nhắc nhở ta cách tránh họa, biết tiến biết lùi, lúc rảnh rỗi lại cùng ta chuyện trò.

Những ngày tháng ấy bình yên mà mãn nguyện.

Sau khi thân thiết hơn Mạnh nương cũng chẳng còn giữ ý mà thỉnh thoảng lúc đêm xuống lại thích kể cho ta nghe vài câu chuyện tục nơi phố chợ.

Đêm ấy, sau khi tắt đèn Mạnh nương cười trêu:

"A Vu, ngươi có muốn nam nhân không?"

Nghe vậy, mặt ta nóng bừng.

Theo bản năng lắc đầu.

Mạnh nương vẫn chưa chịu buông tha, nàng lại hỏi:

"Vậy ngươi có người trong lòng chưa? Định khi nào thành thân, yên bề gia thất?"

Ta khẽ thở dài.

"Ta không muốn thành thân."

"Ta chỉ muốn lập nữ hộ."