Xương Bồ

Chương 1

01

Ta tên là Cảnh Nhạc An, nhưng ta nhớ từng có người gọi ta là Quý Xương Bồ.

Ta còn có một tỷ tỷ tên là Quý Bảo Châu.

Ban đầu ta không hiểu nên đi hỏi mẹ, vì sao tỷ tỷ là châu báu, còn ta lại là xương bồ, thứ cỏ lác không đáng giá nhất mọc chốn hoang dã.

Mẹ nghe vậy liền hung hăng ném mạnh chiếc lược ngọc xuống bàn trang điểm, trong gương đồng phản chiếu khuôn mặt đột nhiên vặn vẹo của bà.

"Ngươi còn có mặt mũi để hỏi sao? Năm đó ta m.a.n.g t.h.a.i đôi, tỷ tỷ ngươi ra đời trước, bình bình an an."

"Chỉ trách kẻ đòi nợ là ngươi, hại ta tổn thương căn cơ, cả đời này không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa, bị người đời chê cười."

Bà thở hổn hển.

"Đứa ngốc ngớ ngẩn đáng chet như ngươi, vốn dĩ không nên đầu t.h.a.i vào nhà cao cửa rộng."

"Đáng lẽ phải vứt ngươi ra bãi tha ma, mặc kệ ngươi tự sinh tự diệt, đi làm mớ cỏ dại của ngươi đi!"

Sau ngày hôm đó, ta không còn oán trách mẹ vì sao lại thiên vị nữa. Ta vốn là cái g/ai đ/âm sâu vào tim bà, bà nhìn thấy ta một lần, là đau đớn một lần.

Nhưng mãi về sau, ta mới biết, ngay cả vị hôn phu Tiêu Dã này, cũng là do tỷ tỷ không thèm lấy mới nhường lại cho ta.

Tiêu gia vốn là gia tộc huân quý, sau này bị cuốn vào một vụ án nên gia đạo sa sút, cửa nhà lạnh lẽo. Mẹ không nỡ để tỷ tỷ phải chịu khổ, lại không muốn gánh lấy tiếng nhơ bội ước, nên đẩy ta ra gánh vác.

Tiêu Dã không nói gì, chỉ bảo ta từ nay về sau hãy gọi hắn là ca ca.

02

Kể từ sau dạo đó, Tiêu Dã liền đi tòng quân.

Một năm ta gặp hắn không quá hai ba lần, cũng chẳng phân biệt được quân hàm trên người hắn là cấp bậc gì, chỉ thấy cha mẹ ngày càng cung kính với hắn, ngay cả tỷ tỷ khi gặp hắn cũng đổi sang một bộ mặt dịu dàng.

Tháng Chạp năm ấy, Tiêu Dã nhờ người gửi thư đến, nói rằng Thánh thượng mới ban thưởng noãn ngọc và áo lông hồ ly, đợi hắn được nghỉ phép sẽ mang đến tặng ta.

Nói là đến thăm ta, nhưng ta lại bị nh/ốt trong sương phòng, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn bị ma ma dẫn đến viện của tỷ tỷ.

Đợi đến khi ta được thả ra, áo lông hồ ly không còn, noãn ngọc cũng chẳng thấy đâu.

Sống mũi ta cay cay, vội kéo lấy ống tay áo hắn.

"Ca ca, hôn ước giữa muội và huynh... có còn tính không?"

Hắn cúi đầu nhìn ta, trầm mặc một lát, rồi gật đầu. Ta thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, nhưng bàn tay đang siết c.h.ặ.t ống tay áo hắn vẫn không chịu buông.

"Vậy thì tốt! Nhũ mẫu nói nữ nhi đến tuổi cập kê là phải gả chồng, huynh mau cưới muội đi, muội không muốn thành gái ế đâu."

Lời vừa dứt, ta lại sực nhớ ra điều gì đó, liền ngửa mặt nhìn hắn.

"Muội không thích cái tên Xương Bồ. Gả cho huynh rồi, huynh có thể đặt cho muội một cái tên khác được không? Muội cũng muốn được gọi là Bảo Châu."

Hai chữ "Bảo Châu" vừa thốt ra, ánh mắt Tiêu Dã chợt trầm xuống, trong đó cất giấu điều gì đó mà ta không thể đọc hiểu.

Hồi lâu sau, hắn mới lên tiếng.

"Xương Bồ cũng rất tốt! Bồ vi nhẫn như tơ, cũng giống như muội... rất ngoan cường."

03

Nhưng ta vừa định nói không tốt, thì Quý Bảo Châu và mẹ ta đã từ gian trong bước ra.

Thấy ta cứ chằm chằm nhìn chiếc áo lông hồ ly trên người nàng ta, Quý Bảo Châu khẽ cười nhạo một tiếng: "Quý Xương Bồ, muội nay tuổi tuy chưa lớn, nhưng tâm tư cũng không ít đâu."

Nói rồi, nàng ta khoác tay mẹ, thanh âm không cao không thấp:

“Mẹ, không phải con muốn nói, nhưng nhị muội ngày thường quá vô phép tắc."

"Giờ lại toàn học theo thói lả lơi của đám thiếp thất chốn lầu xanh, chắc chắn là do nhũ mẫu dạy hư rồi. Người đường đường là đích nữ Hầu phủ, sao lại có thể có loại con gái như thế này được chứ?"

Đầu ta "ong" lên một tiếng, m/áu dồn hết lên mặt.

"Không phải! Nhũ mẫu là muốn tốt cho ta!"

Lời còn chưa dứt, mẹ đã đột ngột xoay người, vung tay t/át ta một cái điếng người.

"Giỏi lắm, bây giờ lại dám nói mẹ ruột không bằng một nhũ mẫu sao?"

"Cái đồ sói mắt trắng đáng phải xuống địa ngục nhà ngươi, cũng xứng được xem như châu như báu sao? Ngỗ nghịch mẹ cha, ghen tị với đích tỷ, đến cái tên của tỷ tỷ mà ngươi cũng dám nhòm ngó!"

Bà thở hổn hển, lớn giọng gọi người: "Người đâu! Lôi con tiện tì đó ra ngoài, đ/ánh! Đ/ánh chet tươi cho ta!"

Ta nghe thấy tiếng nhũ mẫu gào khóc bên ngoài. Thanh âm ấy giống như một con d/ao cùn, từng nhát từng nhát c/ứa vào tim ta.

Nhưng nhìn sắc mặt của mẹ và tỷ tỷ, ta biết có cầu xin họ cũng vô dụng. Ta đành chuyển sự hy vọng cuối cùng về phía Tiêu Dã.

Ta ngước mặt lên, nước mắt giàn giụa, nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn.

"Ca ca... Tiêu Dã, huynh nói một câu đi... huynh nói giúp muội một câu đi..."

"Muội không cần gì nữa cả, chỉ cần nhũ mẫu đừng chet... muội cầu xin huynh..."

Lời vừa dứt, Tiêu Dã liền ngồi xổm xuống, đỡ ta dậy, thuận tay nhét cho ta một miếng ngọc bình an. Hắn né tránh ánh mắt ta, giọng cực kỳ nhỏ.

"Xương Bồ, cái này muội cầm lấy trước, cũng giống nhau cả thôi."

"Đại tiểu thư sợ lạnh, áo lông hồ ly và noãn ngọc cứ nhường cho nàng ấy dùng trước. Sau này ta sẽ bù cho muội, muội đừng làm loạn nữa."

Hắn ngập ngừng một lát, giọng điệu có chút bất đắc dĩ.

"Mẹ muội dạy dỗ hạ nhân, ta là người ngoài, không tiện can thiệp."

"Đợi đến khi nào muội học được cách uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, người bên cạnh muội cũng sẽ không vì muội mà phải mất m/ạng nữa."

Chương 1 - Xương Bồ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia