Tôi thầm mắng một tiếng không xong, lập tức không chút do dự quay người chạy sâu vào trong rừng.
Phía sau mơ hồ truyền đến tiếng vỗ cánh tần số cao, tôi không dám quay đầu lại, chỉ biết cắm đầu chạy.
Cổ chân đau nhói, nhưng tôi không dám dừng lại. Tôi thở hổn hển, nước mắt nước mũi lem luốc đầy mặt.
Tôi hối hận vô cùng, có lẽ mình không nên rời khỏi tổ của con nhện kia... ít nhất anh trông rất đẹp mắt... bị quái vật xinh đẹp g.i.ế.c c.h.ế.t vẫn tốt hơn là bị thứ xấu xí đó ăn thịt...
Tư duy của tôi rối loạn, thậm chí bắt đầu cầu nguyện rằng kẻ ăn thịt mình là Nhện Mặt Người.
Không biết mình đã chạy bao lâu, tôi đã tê liệt rồi, chỉ còn lại hai chân vẫn đang chạy theo bản năng, nhưng thứ kia vẫn bám theo tôi như hình với bóng.
Tiếng "vù vù" ngày càng gần, tôi cảm giác nó sắp chạm vào lưng mình. Một cái chân côn trùng đầy lông lá điểm vào cổ tôi, như muốn xuyên qua cổ họng tôi.
"Xoẹt…"
Có thứ gì đó bị đ.â.m xuyên, nhưng đó không phải là cổ tôi.
Chất lỏng ấm nóng b.ắ.n đầy lên người tôi, chất sền sệt màu đỏ chảy quanh co, dính vào giày của tôi.
Cái chân côn trùng đang đặt trên cổ tôi trượt xuống vô lực, tôi nghe thấy tiếng con quái vật đập xuống đất nặng nề, tôi biết mình an toàn rồi, nó đã c.h.ế.t.
......Thế nhưng, ai đã g.i.ế.c nó?
Tôi cứng người đứng trong vũng m.á.u đặc quánh, có một phỏng đoán gần như theo bản năng.
Một đôi tay tái nhợt chậm rãi vươn xuống từ trên cây, giống như loài rắn chậm rãi trườn qua eo tôi, hai bàn tay to với mạch m.á.u rõ mồn một đan xen nhau trước người tôi như rắn c.ắ.n đuôi, siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, tôi run rẩy như cầy sấy, không dám phản kháng.
Nhện Mặt Người treo ngược trên cây âu yếm vùi mặt vào hõm cổ tôi, hơi thở phun ra từng đợt trên làn da trần trụi của tôi.
"......Tìm được cô rồi..."
6.
"Máu, bẩn quá... đi rửa sạch có được không."
Nhện Mặt Người nhẹ nhàng ngửi tôi, thấy tôi c.h.ế.t lặng đứng im bất động, anh còn tốt bụng gợi ý tôi có thể đi tắm rửa.
Tôi vẫn chìm đắm trong nỗi sợ hãi khi nhìn thấy người côn trùng ban nãy, liếc mắt thấy Nhện Mặt Người đang dán c.h.ặ.t lấy mình lộ ra nửa khuôn mặt xinh đẹp, nhưng giây tiếp theo anh quay lại, dùng bốn con mắt khiến tôi thấy kinh hồn bạt vía kia nhìn chằm chằm vào tôi.
Khoảnh khắc này, tôi cuối cùng cũng nhận ra nơi này không còn là thế giới cũ nữa rồi.
Có lẽ, tôi vĩnh viễn không bao giờ trở về được nữa.
Con người khi phải đối mặt với những sự việc gây chấn động quá lớn sẽ theo bản năng mà khép mình lại.
Những chuyện về sau tôi chỉ thấy mơ hồ không chân thực, giống như bị nhốt trong cái vỏ, nhìn ra bên ngoài qua lớp kính.
Nhện Mặt Người ôm tôi trở lại con sông đáng sợ đó, anh tỉ mỉ tắm rửa cho tôi, gột sạch mùi m.á.u tanh trên cơ thể tôi.
Trong rừng rậm ven sông thỉnh thoảng lại vang lên tiếng động xào xạc, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy những đôi mắt sáng lên rồi vụt tắt.
Tôi không biết đó là sinh vật gì, chỉ theo bản năng níu lấy một chiếc chân của con nhện đang tận tâm tắm rửa cho mình.
"Ngoan... tôi ở... đây." Nhện Mặt Người tỉ mỉ chà rửa vết m.á.u dính sau gáy tôi, vừa ấp úng dỗ dành: "Đừng sợ... bé cưng..."
Tôi dần thả lỏng hơn chút ít, nhưng vẫn không chịu buông tay. Cho đến khi tắm xong, anh muốn đưa tôi về hang ổ, tôi vẫn túm c.h.ặ.t lấy một chiếc chân nhện của anh.
"Ngoan nào... tôi sẽ không... chạy." Anh rủ mắt nhìn tôi, bốn con mắt đều lộ ra vẻ bất lực.
"Bế em về... được không?"
Anh cúi người xuống, như đang hỏi ý kiến của tôi, nhưng một tay đã luồn qua khoeo chân, tay kia ôm lấy lưng tôi bế bổng lên.
Nhện Mặt Người luôn u ám ấy ôm c.h.ặ.t lấy tôi, nhảy nhót vui vẻ đứng dậy từ dưới sông, tám chiếc chân hớn hở gõ lên những hòn đá dưới lòng sông, giống như con người đang nhảy chân sáo.
Tôi rúc trong lòng anh, ý thức dần trở nên tỉnh táo.
Nếu đây là dị giới, thì con nhện này rõ ràng không có ý định uy h.i.ế.p tôi. Trông anh còn rất mạnh, ít nhất việc g.i.ế.c c.h.ế.t người côn trùng kia đối với anh cũng chẳng khó khăn gì.
Nếu... nửa đời sau của mình chỉ có thể sống ở đây, thì hoặc là tự mình tiến hóa ra nanh độc và ngoại cốt xương, hoặc là tìm một chỗ dựa mạnh mẽ.
Nhưng rõ ràng, viễn tưởng về việc biến đổi gen trong vài tháng để mọc nanh độc và ngoại cốt xương là không mấy thực tế.
Vậy nên... phải làm thế nào mới khiến anh cam tâm tình nguyện bảo hộ mình mãi mãi đây? Tôi ngước mắt nhìn anh đang vui vẻ ngân nga hát, lặng lẽ suy tính.
7.
"Tộc đàn ư? Sau khi trưởng thành, nhện con... phải... rời đi..." Chúng tôi đang ngồi trên đống tơ nhện mềm mại trong hang để ăn tối, đây là lần đầu tiên tôi hỏi về những chuyện liên quan đến anh.
"Nhưng chúng anh... rất coi trọng... quan hệ huyết thống... cả đời... chỉ có thể có một bạn lữ... chỉ cần đẻ trứng cùng nhau... thì phải mãi mãi ở bên nhau... không được vứt bỏ đối phương..."
Anh rít lên, đồng thời hai tay không ngừng khua khoắt, gặp những từ không biết mô tả thế nào thì sốt ruột đến mức tám cái chân như muốn giơ lên khua theo.
Tôi nhìn vẻ ngơ ngác của anh, nhịn không được bật cười "phì" một tiếng, trong lòng lại đang suy tính, vậy điều kiện để có được sự bảo hộ vĩnh viễn là... đẻ... trứng sao?
Tôi không nhịn được mà nhíu mày, cảm thấy hơi ghê tởm.
Không thể tưởng tượng nổi cảnh mình đẻ ra một đống trứng côn trùng.
Nhện Mặt Người đã ăn no, anh đi tới ngồi cạnh tôi, như thể bị nghiện mà dán c.h.ặ.t lấy người tôi, còn quấn một sợi tơ nhện lên cổ tay hai chúng tôi như đang đùa nghịch, vòng này qua vòng khác.
"Nhưng mà tụi anh... là... giống đực đẻ trứng..."
Anh như nhìn thấu tâm tư của tôi, vừa nghịch ngón tay tôi vừa dỗ dành nói, tôi giật mình, cười gượng gạo.
"Ha ha, cái đó nghe kỳ diệu thật..."
Tôi giật giật sợi tơ nhện đang buộc c.h.ặ.t cổ tay chúng tôi, muốn đi tới góc xa hơn để ngủ.
"Ngủ trước đi, cũng muộn rồi..."
Nhưng sợi tơ kia nhìn thì mảnh khảnh mà lại dai đến lạ thường, dù tôi có dùng sức thế nào cũng không đứt nổi. Tôi hơi lúng túng, theo bản năng muốn tìm sự giúp đỡ của anh, nhưng lại quên mất đây là do anh buộc cho mình.
Anh nhìn bóng lưng tôi đầy dính nháp, khi tôi quay đầu lại thì anh lại rủ hàng mi xuống, che giấu tất cả cảm xúc. Giống như một loài thú dữ đang chực chờ vồ mồi, lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối.
Sự u ám thoáng qua ấy, khi tôi nhìn kỹ lại thì đã biến thành ánh mắt ôn nhu vô hại.
"Sao thế?"
"Cái này..." Tôi cứ cho là mình nhìn lầm, chỉ vào sợi tơ trên cổ tay, ra hiệu anh cởi ra.
Anh hơi khó xử nhíu mày: "Cởi ra...