“Khổ nỗi, con bé này thông minh đến đáng sợ.”
“Ý cô là, Lâm Trân cố ý?
Không có bằng chứng, những lời này không được nói bừa."
Vân Hoán Hoán cười ha hả:
“Xem ra danh tiếng của Lâm Trân rất tốt nhỉ, bà ta làm nghề gì?"
“Đoàn văn công."
Vân Hoán Hoán cầm túi hạt hướng dương gặm:
“Hát múa diễn xuất cái gì cũng tinh thông, lợi hại thật, người vợ kế nhà họ Vân, có bà ta, là phúc của nhà họ Vân."
Cái kiểu âm dương quái khí này, cũng không ai bằng.
Sở Từ:
...
Vân Hoán Hoán lật trong gối ra một cái ví, đếm 20 tờ mười tệ, nghĩ nghĩ, lại thêm một tờ nữa.
“Trả tiền anh, 10 tệ này là tiền lãi, anh và tôi xí xóa, tôi không nợ anh ân tình đâu."
Tiền dễ trả, ân tình khó trả, vẫn là không nợ nhau thì tốt hơn.
Nhìn xấp tiền dày, Sở Từ cảm thấy càng không ổn:
“Tiền ở đâu ra?"
Vân Hoán Hoán hiếm khi khoe mẽ đắc ý:
“Người thông minh như tôi, chỉ cần cho tôi một điểm tựa, là có thể bẩy cả trái đất lên.
Nằm cũng kiếm được tiền, có gì khó chứ?"
Sở Từ đau hết cả đầu, anh cũng chỉ mới hơn 20 tuổi, vấn đề giáo d.ụ.c trẻ nhỏ anh cũng đâu có biết, đ.á.n.h không được, mắng không xong.
“Có những lối tắt không thể đi, có những đồng tiền không thể kiếm, tôi hy vọng cô đường đường chính chính làm người, quang minh lỗi lạc làm việc..."
“Được rồi, được rồi."
Vân Hoán Hoán qua loa ứng phó, không hề để tâm.
Làm quân t.ử đường hoàng chỉ có chịu thiệt, chi bằng phóng túng bản thân còn hơn.
Sở Từ nhìn ra rồi, im lặng một hồi, sống ch-ết không chịu nhận lại số tiền này:
“Cô không cần cảm thấy nợ ân tình của tôi, những ngày này tôi dẫn người tiêu diệt một tập đoàn buôn người khổng lồ, giải cứu hơn một ngàn người bị buôn bán, lập chiến công hạng nhất."
Được thôi, cái này cũng coi như bắt nguồn từ cô, Vân Hoán Hoán an tâm nhận ân tình này xí xóa.
Sách trên tủ đầu giường chất cao như núi, ngoài những cuốn sách Sở Từ mang đến lần trước, còn thêm sách thiết kế thời trang, quản lý, kế toán, lịch sử, thơ Đường từ Tống vân vân, đủ loại, phong phú đa dạng.
Khi Sở Từ biết Vân Hoán Hoán đã đọc hết những cuốn sách này, im lặng rất lâu:
“Tiếp theo cô định làm gì?"
“Dưỡng thương, chuyển hộ khẩu, học đại học, kiếm tiền."
Sau đó, tận hưởng cuộc sống tốt đẹp.
Sở Từ ngẫm nghĩ một chút:
“Tôi để lại cho cô một số máy, sau này gặp chuyện gì khó khăn cứ đến tìm tôi, chỉ cần tôi làm được, nhất định làm cho cô."
Vân Hoán Hoán có chút phiền anh rồi, anh có ý gì vậy?
Tại sao luôn nhìn cô bằng ánh mắt như thể cô sẽ trở thành đại ma vương thế?
Cô còn chưa làm gì cả mà!
“Anh sợ tôi gặp bất công, liền báo thù xã hội?"
Sở Từ đưa cuốn Luận Ngữ qua, đôi mắt thâm trầm:
“Hy vọng cô rảnh rỗi đọc nhiều cuốn sách này, từ đó thu nạp giá trị quan hữu ích."
“Luận Ngữ" là tác phẩm kinh điển của Nho gia, bao hàm các giá trị cốt lõi của Nho gia như Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, đề xuất “Lễ nghĩa liêm sỉ" nổi tiếng.
Chú (1)
Vân Hoán Hoán tiện tay lật lật, không kìm được cười khẩy:
“Anh lo lắng rất đúng, chỉ cần tôi sống không tốt, thì ai cũng đừng hòng sống tốt.
Tôi mà không sống nổi, thì để cả thế giới chôn cùng tôi."
Mẹ kiếp, hù dọa anh ta chút thôi.
Sở Từ mặt xanh lè, tổ tông nhỏ này à, phải làm sao đây?
Cô không chút động tĩnh đã nhổ tận gốc cả nhà họ Giang, hủy hoại hy vọng của ba thế hệ nhà họ Giang, nhưng trong mắt người khác, cô vẫn là một nạn nhân đáng thương.
Cô chắc chắn đã thêm không ít “hàng lậu" vào, khổ nỗi, cô không giẫm lên vạch pháp luật, tất cả đều trong phạm vi hợp pháp, không bắt được thóp của cô.
Một số nghi vấn, chỉ có thể tin vào bằng chứng tâm lý.
Thông minh xảo trá thế này, dùng vào đường chính thì là vui vẻ cả nhà, nhưng nếu đi chệch đường, khiến người ta không khỏi toát mồ hôi hột.
Thấy anh khó chịu, Vân Hoán Hoán liền vui vẻ, cười không ngậm được mồm.
Sở Từ đặc biệt đi nghe ngóng một phen, biết Vân Hoán Hoán kiếm tiền thế nào, anh im lặng rất lâu, để lại một túi lớn đồ ăn vặt, một địa chỉ liên lạc và số điện thoại rồi rời đi.
Vân Hoán Hoán đồng ý ngon ơ trước mặt anh, mỗi tháng viết một lá thư cho anh, báo cáo tư tưởng và động thái, nhưng quay người đi là quên sạch sành sanh.
Lương tâm cái thứ này, cô có, nhưng không nhiều.
Vân Hoán Hoán cuối cùng cũng được xuất viện, Vu Tố Phân đón cô về nhà tiếp tục dưỡng thương, ngày ngày cung phụng đồ ngon vật lạ.
Mà Vân Hoán Hoán hiến kế, từng bước hướng dẫn Vu Tố Phân làm thế nào.
Dưới sự hướng dẫn của cô, Vu Tố Phân vay mượn khắp tất cả người thân bạn bè, lại đến nhà máy của chồng vay một khoản tiền, cộng thêm tiền tuất của chồng, vất vả lắm mới gom đủ tiền.
Sau đó, Vu Tố Phân liền bàn bạc ổn thỏa với văn phòng khu phố, đ.á.n.h liều một phen, tìm một nhóm thanh niên tri thức khéo tay cải biên quần áo, lại tung tin đồn lại dẫn tới một nhóm thanh niên tri thức lấy hàng.
Những thanh niên tri thức hồi thành này có cơ hội kiếm tiền, thật sự là rất liều mạng.
Quần áo tồn kho qua cải biên, biến thân thành thời trang sành điệu, vừa tung ra là cướp sạch.
Thanh niên tri thức lấy hàng nghe theo lời khuyên của Vu Tố Phân, đi huyện dưới thử nước, không ngờ các cô gái các cô vợ nhỏ ở huyện tranh nhau điên cuồng, lòng yêu cái đẹp của họ không hề thua kém các cô gái ở thành phố lớn.
Quần áo cải biên của nhà họ Vu cung không đủ cầu, thực sự không còn cách nào liền thực hiện làm ba ca, thức đêm thức hôm làm, người làm việc cũng rất tình nguyện, chế độ theo sản phẩm mà, làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít.
Mỗi ngày có 10 tệ thu nhập, khiến họ không ngủ không ăn cũng được.
Khu tập thể, ở 7 hộ gia đình, chật chội mà náo nhiệt.
Chiều tối, khói bếp lượn lờ, mùi cơm canh dần lan tỏa, kèm theo tiếng nô đùa của lũ trẻ, náo nhiệt không thôi.
Nhà họ Vu chiếm một gian phòng tai (phòng cạnh) và một gian phòng tây, Vân Hoán Hoán đặt chiếc ghế nằm dưới mái hiên nhà họ Vu ngồi, bên tay là một ấm trà xanh, lười biếng lật xem sách thiết kế thời trang, khi có cảm hứng thì xoạt xoạt phác họa bản thiết kế.
Cô một mình tự tìm niềm vui, bà cụ nhà họ Vu ngồi cách đó không xa, thỉnh thoảng nhìn cô vài cái, lại nhìn đám cháu nô đùa trong sân, tràn đầy vui mừng.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, trong nhà đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, ngày nào cũng ăn thịt, bọn trẻ cũng có quần áo mới giày mới.
“Hoán nha đầu, nên cho mắt nghỉ ngơi chút đi, nghỉ ngơi một lát, chị đi thay ấm trà nóng, lấy mấy miếng bánh đậu xanh lót dạ cho em."