41.
Thái hậu rời đi, chỉ còn lại ta và Liễu Thừa An bốn mắt nhìn nhau.
Ta tiếp tục cúi đầu dùng bữa, không thèm để ý đến hắn.
Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, không ngừng gắp thức ăn vào bát, tất cả đều là những món ta thích.
Bỗng nhiên, ta có cảm giác như chúng ta đã quay trở về những ngày cùng nhau nấu cơm sống qua ngày năm ấy.
Phần lớn thời gian đều là hắn ngồi nhìn ta ăn, gắp thức ăn cho ta, rót nước cho ta. Chờ ta ăn no, hắn lại xoa bụng giúp ta...
Giống hệt như lúc này...
"Chậc... lệch sang bên trái một chút..."
Khoan đã!
Trình Tịnh Di!
Sao ngươi lại dễ dàng bị hắn dỗ dành như vậy?
Khí tiết của ngươi đâu?
Quyết tâm phải đ.ấ.m tên tra nam này một quyền của ngươi đâu rồi?
Ta vừa giơ tay định đẩy hắn ra thì đã bị hắn nắm lấy bàn tay, giữ c.h.ặ.t trong lòng bàn tay mình.
Ta khựng lại một chút.
Cuối cùng cũng không rút tay về.
Được rồi.
Thật ra... ta vẫn muốn nghe hắn giải thích chuyện năm đó.
"Tịnh Di, năm ấy ta không cố ý lừa gạt nàng. Chỉ là ta sợ sau khi biết ta là Thái t.ử, nàng sẽ giống những người khác, đối với ta chỉ còn cung kính, rồi dần dần xa cách ta. Ta thật sự quá yêu nàng, ta không dám đ.á.n.h cược. Ta vốn định từ từ ám chỉ để nàng tự đoán ra.
"Sau đó ta đến phủ nàng, phụ mẫu nàng hẳn cũng đã nhận ra thân phận của ta. Ta cứ ngỡ họ sẽ nói cho nàng biết, nên ta cũng không tự mình nhắc đến nữa.
"Hôm ấy, ở trà lâu, ta đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa nàng và Thế t.ử phu nhân phủ Trung Nghĩa hầu. Nàng nói mình không muốn vào cung, sợ mất đi tự do, sợ những thủ đoạn hại người trong hậu cung, càng sợ bậc đế vương bạc tình.
"Khi ấy ta đã thề với lòng, ta sẽ thay đổi tất cả những điều đó, để nàng cam tâm tình nguyện gả cho ta. Ta để lại thư cho nàng, mong nàng chờ ta, nhưng cũng không muốn vì mình mà làm lỡ dở cả đời nàng.
"Ba năm qua, nghe nói nàng mở cửa hàng, ta liền ban chiếu sửa đổi luật lệ, cho phép Hoàng hậu cũng có thể kinh thương. Nàng nói muốn được tự do, ta liền sửa đổi cung quy, cho phép Hoàng hậu được tự do hồi phủ thăm thân, không còn bị hạn chế nữa.
"Ta... còn làm rất nhiều chuyện khác."
Ta nhìn vào đôi mắt hắn, lặng im không nói.
Hắn khẽ hỏi:
"Nàng... có thể tha thứ cho ta được không? Nàng... có nguyện ý trở thành Hoàng hậu của ta không?"
Ta muốn rút tay về, nhưng hắn nắm quá c.h.ặ.t.
Đây là lần đầu tiên ta nhận ra, sức lực của hắn dường như lớn hơn ta.
Nếu không thì vì sao ta lại không rút tay ra được?
"Liễu Thừa An, cho ta thêm chút thời gian suy nghĩ rồi sẽ trả lời chàng."
"Được. Vậy để ta tiễn nàng xuất cung."
Hắn cứ thế nắm tay ta suốt dọc đường, đưa ta ra khỏi hoàng cung, đỡ ta lên xe ngựa...
Rồi chính hắn cũng theo lên xe.
42.
"Liễu Thừa An! Chàng còn mặc long bào đấy! Theo ta xuất cung làm gì?" Ta cạn lời đến cực điểm. "Chàng còn ngại mình chưa đủ phô trương sao?"
Hắn vô tội nhìn ta.
"Ta chỉ muốn được ở bên Tịnh Di thêm một lát. Chỉ cần thêm một khắc thôi, ta cũng đã thấy vui rồi. Không ngờ nàng lại nhẫn tâm như vậy, ngay cả chút vui vẻ ấy cũng không muốn cho ta."
Ta vẫn không hề d.a.o động.
"Đừng tưởng ta sẽ mắc bẫy khổ nhục kế của chàng. Mau xuống xe đi. Ta còn phải đến Quốc T.ử Giám đón đệ đệ tan học, nếu chậm sẽ không kịp."
"Trẫm cũng đã lâu chưa đến Quốc T.ử Giám, hay là cùng đi vậy."
Hắn mặt dày bám theo, ta thật sự chẳng còn cách nào khác.
Nhìn lại canh giờ, quả thực đã không còn sớm, ta đành bảo xa phu lập tức đ.á.n.h xe đến Quốc T.ử Giám.
43.
Trước cổng Quốc T.ử Giám, phần lớn học sinh đều đã lên xe hồi phủ.
Chỉ còn lại đoàn người của Thế t.ử phủ Đoan Vương bị phu t.ử phạt ở lại, cùng với Trình Thiệu An vẫn đang đứng chờ tỷ tỷ đến đón.
Vừa thấy đám người của Thế t.ử phủ Đoan Vương đi tới, Trình Thiệu An lập tức định tránh sang một bên để khỏi sinh chuyện.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Liễu Thừa Hỗ, Thế t.ử phủ Đoan Vương, lên tiếng gọi hắn lại.
"Này, tên đứng phía trước kia, đứng lại."
Trình Thiệu An đành dừng bước, quay người lại, đứng ngay ngắn trước mặt Liễu Thừa Hỗ.
Liễu Thừa Hỗ nhìn hắn một lượt, không nhận ra là ai.
Tên tùy tùng bên cạnh lập tức nói:
"Thế t.ử điện hạ, đây là Trình Thiệu An, Thế t.ử phủ Kiêu Dũng hầu. Cô mẫu của hắn là phu nhân của Lý thừa tướng. Hắn với Lý Thụy Phong, kẻ hôm nay tố cáo chúng ta, là anh em họ.
"Nếu chúng ta không chỉnh được Lý Thụy Phong, chi bằng..."
Vừa nghe thấy tên kẻ đối đầu, Liễu Thừa Hỗ lập tức nổi giận.
"Đã có quan hệ họ hàng với họ Lý thì còn có thể là thứ tốt đẹp gì? Nếu bổn thế t.ử bị phạt vì biểu ca của ngươi, vậy hôm nay ngươi thay bổn thế t.ử chép phạt đi."
Trình Thiệu An khẽ nhíu mày, thẳng thừng từ chối.
Việc đó lập tức khiến Liễu Thừa Hỗ nổi giận.
Một đám người xông tới, hung hăng đ.á.n.h hắn một trận.
Trình Thiệu An cũng không phải không biết đ.á.n.h nhau.
Chỉ là thứ nhất, đám giám thị ở Quốc T.ử Giám vốn rất thích nịnh bợ quyền quý. Gia thế nhà hắn không bằng phủ Đoan Vương, nếu làm lớn chuyện rồi đưa đến chỗ giám thị, hắn cũng chẳng chiếm được lợi.
Thứ hai, hắn không muốn gây thêm phiền phức cho gia đình.
Đợi cả đám người bỏ đi, Trình Thiệu An mới chậm rãi chống người đứng dậy khỏi mặt đất, lặng lẽ quay về chỗ ban nãy vẫn đứng đợi tỷ tỷ, tiếp tục yên lặng chờ đợi.