Lúc ấy Trương Thiết Sơn không có nhà. Lý Hà Hoa đợi một lúc mới thấy hắn gánh hai thùng nước về. Nàng lẳng lặng đi theo, chờ hắn đổ nước vào lu xong mới chìa xâu tiền ra: "Nè, tiền của huynh, ta trả lại đây."

Trương Thiết Sơn liếc nhìn xâu tiền, đón lấy rồi nhét bừa vào túi áo, sau đó gánh chiếc đòn gánh bước ra ngoài tiếp tục lấy nước.

Lý Hà Hoa cũng chẳng bận tâm thái độ của hắn. Trả được nợ, lòng nhẹ bẫng, nàng trở về phòng chứa củi chợp mắt một lát. Chờ nhà họ Trương dùng xong bữa tối, nàng lại rón rén ra bếp làm bánh.

Hôm sau, Lý Hà Hoa vẫn duy trì thói quen thức dậy từ tờ mờ sáng. Nàng mang hai rổ bánh đến đúng vị trí hôm trước, vừa đặt đồ xuống đã cất tiếng rao lảnh lót.

Nhờ tiếng vang từ hôm qua, khách hàng kéo đến nườm nượp. Rất nhiều người hôm qua chậm chân, hôm nay tranh thủ ra sớm. Lại có những người mua rồi ăn thấy ngon, hôm nay quay lại ủng hộ tiếp. Dù số lượng bánh tăng gấp đôi, tốc độ bán hàng vẫn ch.óng mặt như hôm trước, chưa đến trưa, hai rổ bánh đã sạch sành sanh.

Lý Hà Hoa bỏ túi số tiền bán được, lại ghé mua nguyên liệu làm bánh cho ngày mai. Trên đường về, ngang qua một gánh kẹo hồ lô, hình ảnh đứa trẻ ở nhà chợt lóe lên trong đầu nàng. Không cầm lòng được, nàng ghé vào mua một xâu kẹo với giá hai văn, định bụng đem về làm quà cho thằng bé.

Đi được vài bước, Lý Hà Hoa lại khựng lại trước một sạp thịt lợn. Đắn đo một hồi, nàng quyết định c.ắ.n răng chi mười lăm văn mua một cân thịt ba chỉ.

Thật ra, nàng chẳng thèm thuồng gì thịt ba chỉ. Nàng mua thịt là để làm món thịt kho tàu thiết đãi người nhà họ Trương, như một lời cảm ơn vì đã cưu mang nàng. Dù sao thì, hiện tại nàng đã bị từ hôn, đâu còn là dâu con trong nhà.

Mục đích sâu xa hơn là nàng muốn ghi điểm trong mắt nhà họ Trương, mong sao những ngày tháng sống chung sắp tới sẽ yên ả, bớt ngột ngạt. Chẳng ai muốn ngày nào cũng phải đối mặt với những ánh nhìn hình viên đạn. Thôi thì "kẻ dưới mái hiên phải cúi đầu", nhún nhường đôi chút để sống yên ổn, dẫu sao nàng vẫn chưa đủ lực để ra đi.

Trời đã về chiều, bụng đói meo nhưng Lý Hà Hoa ráng nhịn, đợi hoàng hôn buông xuống mới lò dò vào bếp.

Việc đầu tiên nàng làm là tiến về phía góc bếp quen thuộc, nơi thằng nhỏ đang thu mình. Nàng khẽ khàng đặt xâu kẹo hồ lô lên đùi thằng bé, giọng cưng nựng: "Bảo bối nè, xem ta mua gì cho con đây, kẹo hồ lô đó, con nít đứa nào cũng ghiền. Nếm thử xem nào, ngon thì sau này ta mua cho hoài luôn nha?"

Đứa nhỏ vẫn bất động, chẳng vồn vã cầm lấy xâu kẹo như bao đứa trẻ khác, chỉ cúi gằm mặt.

Ánh mắt Lý Hà Hoa thoáng buồn.

Một đứa trẻ thơ ngây lẽ ra phải được tung tăng vui đùa, cớ sao lại thu mình lại, chối từ giao tiếp, khép c.h.ặ.t cánh cửa tâm hồn với thế giới bên ngoài? Rốt cuộc thằng bé đã phải chịu đựng những tổn thương khủng khiếp đến nhường nào mới trở nên như vậy?

Lý Hà Hoa thầm hiểu, đứa trẻ này đang đứng trên bờ vực của chứng tự kỷ. Nếu không kịp thời kéo thằng bé ra, nó sẽ mãi mãi giam mình trong thế giới cô độc, một kiếp người coi như bỏ đi.

Ở thời hiện đại, nàng đã chứng kiến không ít trường hợp tương tự. Lương tâm không cho phép nàng đứng nhìn một mầm non lụi tàn. Nàng muốn dùng tất cả sức lực để cứu rỗi đứa trẻ này.

Nàng chẳng phải lương y, chẳng rõ thằng bé có nghe thấu những lời nàng nói hay không, nhưng nàng vẫn muốn dùng cách của riêng mình, đó là trò chuyện thật nhiều.

"Bảo bối biết không? Hôm nay ta ra trấn bán điểm tâm, chính là cái bánh ta cho con ăn hôm qua đó. Đắt khách lắm, bán sạch bách luôn. Từ giờ ta sẽ kiếm được tiền mỗi ngày, sẽ mua cho con thật nhiều đồ ăn ngon, chịu không?"

"À, sau này nấu món gì ngon, ta cũng sẽ phần con một miếng. Con thấy tay nghề ta thế nào? Đỉnh cao đúng không? Hihi, ta có tự luyến quá không ta?"

"Hôm nay ta còn mua thịt heo về làm thịt kho tàu nữa đó. Cha con, tiểu thúc và nãi nãi đều có phần. Nhà mình lâu rồi không có chút đồ mặn nào, hèn chi con ốm nhom ốm nhách thế này. Phải tẩm bổ nhiều vào mới mau lớn, mới cao to... như cha con vậy đó."

Lý Hà Hoa thao thao bất tuyệt kể về một ngày của mình cho thằng bé nghe, nói đến khô cả họng mới đứng dậy: "Thôi ta đi nấu cơm đây, lát nữa bảo bối có thịt ăn rồi nha!"

Dù đứa nhỏ chẳng mảy may phản ứng, Lý Hà Hoa vẫn có linh cảm thằng bé đang lắng nghe nàng. Dù không đáp lời cũng chẳng sao, chỉ cần thằng bé chịu nghe là được, trò chuyện nhiều sẽ giúp ích cho nó.

Đang trong quá trình giảm cân, Lý Hà Hoa không định động đũa vào món thịt kho tàu, nàng chỉ ninh một chút cháo trắng lót dạ. Đợi cháo nhừ, nàng đem thịt rửa sạch, thái miếng vuông vức rồi bắt tay vào kho thịt.

Chương 29 - Xuyên Không Làm Nàng Trù Nương Chốn Thôn Quê - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia