Lý Hà Hoa bất giác quay sang nhìn cậu bé. Thằng nhỏ đang thu mình trong đống củi, cúi gầm mặt, thân hình nhỏ bé co rúm lại, bất động. Dường như nó lại chìm vào thế giới tĩnh lặng của riêng mình. Lòng Lý Hà Hoa chợt quặn thắt.
Có phải thằng bé đang sợ hãi? Có phải nguyên chủ thường xuyên hành hạ, bạo hành khiến đứa trẻ bé bỏng này trở nên hoảng loạn đến vậy?
Cơn giận bùng lên trong lòng Lý Hà Hoa, nàng căm ghét nguyên chủ đến tột cùng. Trước đây, khi phải gánh chịu những oan uổng do nguyên chủ gây ra, nàng chỉ lầm bầm phàn nàn đôi câu. Nàng cho rằng mình đã mượn xác người ta, thì chịu chút tủi nhục cũng là chuyện phải lẽ, huống hồ nguyên chủ đã đi đâu về đâu nào ai hay. Vì vậy, nàng chẳng hề ôm hận.
Nhưng ngay lúc này, nàng thực sự căm thù nguyên chủ. Người phụ nữ này quá đỗi tàn nhẫn, sao có thể ra tay độc ác với một đứa trẻ, lại còn là m.á.u mủ của mình? Ả ta là dã thú sao?
Mặc dù lúc nãy rất tức giận trước những lời c.h.ử.i rủa của Trương Lâm thị, nhưng giờ cơn giận ấy đã nguôi ngoai phần nào. Bởi lẽ, dẫu nàng không còn là nguyên chủ, nhưng thân xác nàng đang mang lại là của nguyên chủ. Trong mắt người khác, nàng chính là nguyên chủ, và những tội lỗi tày trời kia đều do nàng gây ra. Thế nên Trương Lâm thị mới hiểu lầm và phản ứng gay gắt đến vậy. Hơn nữa...
Thôi bỏ đi, tranh cãi làm gì, ai biểu nàng mang số kiếp chuyên "đổ vỏ" cơ chứ.
Lý Hà Hoa nén tiếng thở dài, cố giải thích với Trương Lâm thị: "Con thực tình không có ý gì với Thư Lâm đâu. Con chỉ định nấu cơm cho thằng bé, thấy cơm rơi trên ghế nên định nhặt lên thôi."
Nhưng đáng tiếc, Trương Lâm thị vẫn một mực không tin. Liếc nhìn dáng vẻ co rúm của Thư Lâm trong góc bếp, bà càng tin chắc ả ta đang chống chế. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, bà vừa ôm lưng vừa đưa tay lôi xềnh xệch nàng ra cửa: "Cút ngay ra ngoài cho khuất mắt ta! Đừng hòng vác mặt ở nhà ta nữa. Thiết Sơn đã hưu cô rồi, đồ mặt dày, định ăn vạ ở đây hả? Cút ngay!"
Làm sao Trương Lâm thị có thể lôi nổi thân hình phục phịch của Lý Hà Hoa. Nàng sợ giằng co sẽ làm Trương Lâm thị bị thương nên đành hùa theo lực kéo của bà mà bước ra ngoài, miệng không ngừng giải thích: "Con thề là con chẳng làm gì thằng bé cả, nương tin con lần này đi."
Trương Lâm thị bỏ ngoài tai mọi lời giải thích, cứ thế lôi xềnh xệch Lý Hà Hoa ra ngoài. Vừa bước qua bậc cửa bếp, họ đụng mặt ngay Trương Thiết Sơn và Trương Thanh Sơn mới đi làm đồng về. Thấy cảnh tượng giằng co giữa mẹ mình và Lý Hà Hoa, sắc mặt Trương Thiết Sơn sa sầm, giọng gằn từng tiếng: "Chuyện gì thế này?"
Thấy hai cậu con trai về, Trương Lâm thị như tìm được chỗ dựa vững chắc, lập tức tuôn một tràng kể lể sự việc: "Thiết Sơn à, con không biết đâu, ả đàn bà độc ác này thừa lúc nương đi vắng định giở trò với Thư Lâm. May mà nương về kịp, con nhìn xem Thư Lâm bị ả dọa sợ đến mức nào kìa."
Sắc mặt Trương Thiết Sơn sầm xuống, ánh mắt tựa lưỡi d.a.o sắc lẹm xoáy sâu vào Lý Hà Hoa. Sát khí bừng bừng khiến nàng dựng tóc gáy, nàng tin chắc chỉ giây lát nữa thôi, gã đàn ông này sẽ xé xác nàng ra mất.
Lý Hà Hoa luống cuống thanh minh: "Ta chẳng làm gì Thư Lâm cả, ta chỉ nấu cơm cho nó ăn. Khi thằng bé làm rơi cơm ra ghế, ta định nhặt lên thì vô tình chạm vào tay nó, khiến nó giật mình. Nương hiểu lầm ta rồi."
Trương Lâm thị trợn mắt quát lớn: "Mày còn giỏi già mồm! Chẳng lẽ mắt tao bị mù? Tao chưa lú lẫn đến mức không nhìn ra sự thật."
Trương Thiết Sơn im lặng, dời ánh mắt khỏi Lý Hà Hoa, hướng vào gian bếp nơi Trương Thư Lâm đang thu lu trong góc tối. Nhìn cậu bé im lìm, hàng lông mày hắn khẽ nhíu lại. Rồi ánh mắt hắn dừng lại trên bát cơm trước mặt Thư Lâm, vẻ mặt khó đoán.
Trương Lâm thị đứng bên cạnh tiếp tục chì chiết: "Thiết Sơn à, con đừng có rủ lòng thương hại mà giữ ả ta lại. Ả là đồ sao chổi, lòng dạ độc ác, chứa chấp ả chỉ mang họa vào thân. Mau tống cổ ả đi!"
Trương Thanh Sơn thấy đứa cháu sợ sệt cũng nổi giận đùng đùng, hùa theo: "Ca, nương nói phải đấy, đuổi ả đi! Loại đàn bà này nhà mình dung túng không nổi đâu. Trước kia ả đ.á.n.h đập Thư Lâm như cơm bữa, giờ làm sao có chuyện ả t.ử tế được."
Trương Thiết Sơn chưa kịp lên tiếng, Lý Hà Hoa đã thấy mệt mỏi rã rời. Nàng đã ra sức giải thích hết lời, nhưng họ vẫn ngoan cố không tin, liên tục xua đuổi nàng. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ, ngoài lần đầu tiên mặt dày cầu xin Trương Thiết Sơn cho ở lại, nàng chưa từng bị ai xua đuổi tệ bạc đến vậy. Cảm giác như mình là một kẻ ác ôn bị cả thế giới ruồng bỏ, trong khi bản tâm nàng chỉ muốn mang lại chút hơi ấm cho cậu bé kia.
Bất chấp những lời an ủi tự nhủ trong lòng, Lý Hà Hoa vẫn không ngăn nổi nỗi tủi thân trào dâng. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố nén đi những giọt nước mắt chực trào. Lời đã nói, bát cơm của thằng bé cũng sờ sờ ra đó, nếu họ đã nhất mực không tin, nàng cũng chẳng còn thiết tha giải thích thêm nữa.