Lúc này, một thiếu nữ trẻ tuổi nãy giờ vẫn đứng im lặng bên cạnh Ngô Phương thị khẽ ngẩng đầu lên, lí nhí khuyên can: "Nương, bớt lời đi, chúng ta về thôi."
Ngô Phương thị hừ lạnh một tiếng: "Việc gì phải về? Con ả độc ác này hại con ra nông nỗi đó, giờ nó bị quả báo, ta phải ở lại chống mắt lên mà xem cho bõ ghét chứ."
Câu nói của bà ta khiến thiếu nữ vội vàng cúi gằm mặt, đưa tay kéo vội lọn tóc rủ xuống che nửa khuôn mặt. Nhưng động tác ấy không qua được mắt Lý Hà Hoa. Nàng thoáng thấy một vết sẹo dài chạy từ gần tai đến tận gò má trên khuôn mặt thiếu nữ. Dấu vết ấy rõ ràng là do một vật sắc nhọn gây ra. Dù đã cố gắng dùng tóc che chắn, vết sẹo vẫn hiện rõ mồn một.
Lý Hà Hoa thầm kêu trời trong bụng, dự cảm chẳng lành. Vết sẹo trên mặt cô nương này, chẳng lẽ lại là "tác phẩm" của nguyên chủ? Lại một "vỏ ốc" nữa nàng phải đổ sao? Ôi trời đất ơi, nếu đúng là ả ta làm thật, thì tội ác này tày đình quá. Ở thời cổ đại, dung nhan đối với một người con gái là vô giá. Khuôn mặt bị hủy hoại thế này thì mong gì lấy được tấm chồng t.ử tế, khác nào hủy hoại cả một đời người.
Lý Hà Hoa thật sự muốn quỳ lạy nguyên chủ. Nàng chỉ hận không thể che mặt mà bỏ chạy cho khuất mắt. Nhưng vì mục tiêu dò la tung tích nhà mẹ đẻ, nàng đành c.ắ.n răng chịu trận.
Không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt thiếu nữ kia, Lý Hà Hoa chỉ biết hướng mắt về phía Ngô Phương thị, dõng dạc nói: "Ta đang trên đường về nhà mẹ đẻ đây, thì sao nào?"
Ngô Phương thị thấy Lý Hà Hoa đã bị đuổi khỏi nhà mà vẫn còn vênh váo, tức giận mắng: "Đồ đàn bà bị chồng bỏ mà còn dám lên mặt! Cô nghĩ nhà mẹ đẻ còn chứa chấp cô chắc? Nực cười! Để xem lúc đó cô lấy mặt mũi nào mà nhìn đời!"
Lý Hà Hoa nhanh trí đảo mắt, bình tĩnh đáp trả: "Sao nhà ta lại không chứa ta? Ta đang về nhà cho bà xem đây!"
Ngô Phương thị nhếch mép mỉa mai: "Thế thì cô đi đi! Nhưng đi hướng này làm gì? Nhà mẹ đẻ cô mới chuyển nhà à? Hay là không còn mặt mũi nào để vác mặt về?"
Lý Hà Hoa thầm hiểu mình đã đi sai hướng, nhưng đây lại là một cơ hội ngàn vàng.
Nàng giả vờ như bị nói trúng tim đen, tức giận quát: "Ta đang về nhà mẹ đẻ đây, sao lại không dám về! Ai bảo bà ta đi sai hướng! Chẳng lẽ nhà ta ở đâu ta lại không biết!"
Ngô Phương thị tưởng mình đã nắm thóp được Lý Hà Hoa, cười nhạo: "Ta mà không biết à? Nhà mẹ đẻ cô ở thôn Lý Gia, rõ ràng là hướng Đông, cô lại cắm đầu chạy về hướng Tây, thế mà bảo là về nhà? Cô đang về cái nhà nào thế? Không phải là không dám vác mặt về sao!"
Tuyệt vời! Hóa ra nhà mẹ đẻ nguyên chủ ở hướng Đông, tên là thôn Lý Gia.
Mục đích đã đạt được, Lý Hà Hoa vui thầm trong bụng, chẳng thèm đôi co với mụ đàn bà này nữa. Nàng khoác tay nải lên vai, quay ngoắt bước về hướng Đông, mặc kệ những lời xỉa xói của Ngô Phương thị văng vẳng phía sau. Ngô Phương thị tức tối giậm chân bình bịch.
Lý Hà Hoa sải bước nhanh về phía Đông, chẳng mấy chốc đã ra khỏi thôn. Cứ men theo con đường đất mà đi, gặp ai cũng dừng lại hỏi thăm đường đến thôn Lý Gia. May mắn thay, đường cũng không xa lắm, nhờ sự chỉ dẫn nhiệt tình của người đi đường, nàng nhanh ch.óng tìm thấy thôn Lý Gia.
Đứng trước cổng làng, Lý Hà Hoa đưa tay áo quệt ngang trán lau những giọt mồ hôi lấm tấm. Nàng tự trấn an bản thân một phen rồi dứt khoát bước vào thôn.
Vừa bước vào thôn đã chạm mặt người quen. Đó là một phụ nữ trạc tuổi tứ tuần. Thấy Lý Hà Hoa, nét mặt bà ta thoáng lộ vẻ không vừa ý, nhưng vì tình làng nghĩa xóm, bà ta vẫn gượng gạo cất lời chào: "Ô kìa, Hà Hoa về thăm nhà đấy à."
Lý Hà Hoa mỉm cười gật đầu đáp lễ, nhưng không hé răng nửa lời vì chẳng biết xưng hô thế nào cho phải phép.
May mắn là người phụ nữ kia không hề nhận ra sự khác thường trong thái độ của nàng, chỉ nhạt giọng nói thêm: "Vậy cô mau về đi." Nói rồi, bà ta phẩy tay định bước đi.
Lý Hà Hoa làm sao biết đường về nhà, vội vàng níu lấy tay người phụ nữ, nở nụ cười giả lả: "Thím ơi, ghé nhà cháu chơi chút đi."
Người phụ nữ giật mình kinh ngạc, tưởng như vừa nghe lầm.
Lý Hà Hoa cũng ý thức được cách nói chuyện của mình khác xa với nguyên chủ, nhưng tình thế cấp bách, nàng nào màng tới. Ai bảo nàng không biết nhà nguyên chủ ở phương nao cơ chứ. Vậy nên, Lý Hà Hoa làm bộ vồn vã, nắm c.h.ặ.t cánh tay người phụ nữ kéo đi, miệng liến thoắng: "Đi mà thím, lâu rồi không gặp, về nhà cháu hàn huyên dăm câu ba điều. Lần này cháu bị hưu về nhà, từ nay chắc ở hẳn nhà mẹ đẻ luôn rồi."
Lý Hà Hoa cố tình tung hê chuyện mình bị hưu, đ.á.n.h trúng tâm lý thích hóng chuyện của phụ nữ. Quả nhiên, người phụ nữ nghe đến câu cuối, thái độ vùng vằng liền dịu hẳn, nửa muốn đi nửa muốn ở, cứ thế bị Lý Hà Hoa kéo theo. Thấy Lý Hà Hoa đi nhầm đường, bà ta còn sốt sắng chỉnh lại hướng: "Cái con bé này, đến nhà mình mà cũng đi nhầm được."