"Cái gì? 15 lượng bạc á?" Cả nhà họ Lý đồng thanh thốt lên đầy kinh ngạc.
"Thiết Sơn à, con tính toán kiểu gì mà đắt thế? Mớ đồ này may ra đáng giá hai lượng bạc, sao con đòi tới 15 lượng?" Mẹ Hà Hoa lấy can đảm hỏi lại.
Trương Thiết Sơn nhướn mày: "Nếu các người thấy giá trị đồ đạc không đúng, vậy ta tính luôn khoản tiền tiết kiệm nhà ta bị mất nhé. Theo lời mẹ ta, số tiền bị cướp ước chừng hơn chục lượng bạc. Ta hỏi các người, số tiền đó đã đi đâu về đâu?"
Nhà họ Lý nghẹn họng, những lời định cãi lại bỗng chốc tan biến.
Trương Thiết Sơn lắc đầu ngán ngẩm, thong thả bước về góc nhà, nhặt lấy chiếc rìu dựng sẵn ở đó. Hắn xoay xoay chiếc rìu trong tay, rồi thong dong bước lại gần: "Thế nào? Suy nghĩ kỹ chưa? Ta không rảnh rỗi đôi co với các người đâu. Nếu chưa quyết, thì đừng trách ta ra tay tàn độc."
Lý Trường Phúc và Lý Trường Thọ sợ xanh mặt, vội vã túm ống tay áo mẹ, ra hiệu bảo bà đưa tiền. Bọn họ làm sao dám chống lại tên sát tinh này, sức lực có gộp lại cũng chỉ như trứng chọi đá.
Mẹ Hà Hoa mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt hoảng sợ dán c.h.ặ.t vào chiếc rìu trên tay Trương Thiết Sơn, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Thấy hắn ngày càng tiến lại gần, bà vội vã lên tiếng: "Ta đưa, ta đưa, ta đi lấy tiền ngay đây."
Mẹ Hà Hoa tất tả bước vào phòng, một lát sau trở ra, tay nắm c.h.ặ.t một chiếc khăn bọc tiền. Bà ta dè dặt đưa chiếc khăn ra, đôi bàn tay run rẩy tố cáo nỗi xót xa tột độ.
Trương Thiết Sơn giật lấy chiếc khăn, mở ra xem xét. Bên trong là vài thỏi bạc lẻ. Hắn ước lượng qua, chừng mười hai, mười ba lượng, vẫn chưa đủ mười lăm lượng như đã định.
Mẹ Hà Hoa vội vàng phân bua: "Trong nhà thật sự không còn bạc nào nữa, đây là tất cả số tiền dành dụm rồi. Thiết Sơn à, nể tình hai nhà từng kết sui gia, chuyện này coi như xí xóa ở đây nhé."
Trương Thiết Sơn im lặng, chậm rãi cất bạc vào túi áo, rồi lạnh lùng đáp: "Cũng được, thiếu thì ta cũng chẳng đòi thêm. Nhưng thay vì tiền, ta sẽ lấy lại số đồ đạc này bù vào. Thanh Sơn, Tiểu Nhị, đập hết cho ta!"
Nhận lệnh, Trương Thanh Sơn và La Nhị lập tức túm lấy những cây cuốc dựng trong góc, vung tay đập phá không thương tiếc. Tiếng loảng xoảng, chát chúa vang lên liên hồi khắp căn nhà, kinh động đến cả xóm làng, khiến bao người hiếu kỳ kéo đến xem.
"Trương Thiết Sơn, ngươi làm trò gì vậy! Dừng tay lại ngay! Chẳng phải đã nói là xong rồi sao?" Mẹ Hà Hoa gào thét trong tuyệt vọng.
Vợ Lý Trường Phúc cũng hoảng loạn hò hét: "Ái chà ơi, dừng lại mau... các người mau dừng tay lại..."
Bất chấp sự can ngăn, Trương Thanh Sơn và La Nhị vẫn ra sức đập phá. Lý Trường Phúc tức giận đến đỏ au đôi mắt: "Các người thật quá đáng!" Nói rồi, hắn định lao tới ăn thua đủ với Trương Thanh Sơn. Lý Trường Thọ thấy thế cũng hùa theo, lao vào cản La Nhị.
Trương Thiết Sơn ánh mắt sắc như d.a.o, vung chân tung một cú cước uy lực. Trong nháy mắt, Lý Trường Phúc và Lý Trường Thọ bị đá ngã sõng soài xuống đất, đau đớn kêu la, không thể gượng dậy nổi. Cảnh tượng đó khiến mẹ Hà Hoa và vợ Lý Trường Phúc hồn xiêu phách lạc, la hét thất thanh.
Nhìn đồ đạc tan hoang, con trai bị đ.á.n.h gục, mẹ Hà Hoa ôm mặt khóc nức nở, ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp: "Trời ơi là trời, tôi khổ quá đi mất! Nhà họ Trương ăn h.i.ế.p người quá đáng. Hưu con gái tôi rồi mà còn đến tận nhà cướp bóc, cướp tiền xong lại đập phá nhà cửa. Làng nước ơi, ai phân xử cho tôi với, còn đâu là luật lệ nữa! Ôi trời ơi..."
Vợ Lý Trường Phúc cũng bắt chước mẹ chồng, đ.ấ.m đất khóc lóc t.h.ả.m thiết, van xin dân làng đòi lại công bằng. Khốn nỗi, cả làng ai lạ gì bản tính của nhà họ Lý, chẳng một ai đứng ra bênh vực cho họ.
Nhân lúc hai người phụ nữ nhà họ Lý mải khóc lóc ỉ ôi, đồ đạc trong nhà đã bị đập phá tan tành. Trương Thiết Sơn giơ tay ra hiệu dừng lại, dõng dạc tuyên bố: "Đây là cái giá các người phải trả vì dám ức h.i.ế.p gia đình ta lúc ta vắng nhà. Nếu không phục, cứ đến tìm ta tính sổ." Nói xong, hắn quay lưng, dẫn theo Trương Thanh Sơn và La Nhị hiên ngang bước ra khỏi cổng nhà họ Lý.
Đám đông tò mò vây quanh cổng tự động dạt ra nhường đường, trầm trồ nhìn ba người rời khỏi thôn.
Trên đường về, Trương Thanh Sơn vẫn chưa hết hả hê: "Ca, hôm nay sảng khoái thật! Nhìn cái bộ dạng rúm ró của nhà họ Lý mà hả hê. Bọn họ lúc trước hống hách bao nhiêu thì giờ t.h.ả.m hại bấy nhiêu."
Trương Thiết Sơn im lặng, gương mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào.
Trương Thanh Sơn vẫn thao thao bất tuyệt: "Thế là êm xuôi! Tiền lấy lại được rồi, nhà mình có đồng ra đồng vào, thiếu gì sắm nấy. Ca ơi, đệ thèm thịt quá, thèm món thịt kho tàu cơ. Bữa trước ả kia làm ngon hết sẩy..."