Thế nhưng, một con người sao có thể thay đổi tâm tính ch.óng vánh đến thế?
Đang mải suy nghĩ, Trương Thiết Sơn chợt nghe tiếng bước chân. Lý Hà Hoa từ trong bếp bước ra. Hắn vội vàng nấp vào góc khuất, ả bước qua mà không hề hay biết, rồi lén lút rời khỏi nhà họ Trương.
Trương Thiết Sơn do dự giây lát, cuối cùng quyết định đi theo ả. Ả cắm cúi đi thẳng đến thôn Liên Hoa, rồi bước vào một căn nhà quen thuộc. Hắn nhận ra ngay, đó là nhà của người phụ nữ đã đến tìm ả nấu cỗ vài ngày trước.
Thì ra ả đã dọn đến đây ở.
.......................................
Lý Hà Hoa hoàn toàn không hay biết mình đã bị bám đuôi. Trở về nhà Tào Tứ muội, nàng vừa xắn tay áo chuẩn bị mẻ bánh ngày mai, vừa nhẩm tính xem sắp tới sẽ đi đâu về đâu.
Giải pháp tối ưu nhất là thuê một căn nhà trên trấn, vừa tiện làm bánh, vừa dễ mở quán ăn vặt sau này. Nhưng ngặt nỗi, túi tiền của nàng hiện tại quá eo hẹp.
Người duy nhất nàng có thể cậy nhờ lúc này chỉ có Tào Tứ muội. Nhưng nhà tỷ ấy cũng chỉ là gia đình nông dân bình thường, không dư dả gì. Số tiền thuê nhà đối với họ là cả một gia tài, nàng làm sao mặt dày mở lời được, họ đã giúp nàng quá nhiều rồi.
Đường vay mượn đã bị chặn đứng, cách duy nhất là phải kiếm tiền thật nhanh, tích cóp đủ tiền thuê nhà rồi mới tính tiếp. Có chỗ ở ổn định, nàng mới yên tâm kiếm tiền.
Hiện tại, mỗi ngày bán điểm tâm, nàng bỏ túi khoảng năm mươi văn. Tính ra, một tháng nàng thu về khoảng một ngàn rưỡi văn, chừng hai tháng là đủ tiền thuê nhà trên trấn trong nửa năm. Tốc độ kiếm tiền này đối với một người nông dân đã là rất nhanh, nhưng với nàng, vẫn chưa đủ. Nàng không thể cứ mặt dày ăn chực nằm chờ ở nhà Tào Tứ muội hai tháng ròng rã được.
Nàng phải tăng tốc độ kiếm tiền.
Lúc mới bắt đầu, vì thiếu vốn và điều kiện hạn hẹp, nàng chỉ làm bánh đậu đỏ và bánh trứng gà. Dù khách hàng rất ưa chuộng, nhưng nếu chỉ bán quanh đi quẩn lại hai món này, họ sẽ ch.óng chán, mất đi sự mới mẻ. Hơn nữa, cũng có nhiều người không hảo hai món này. Vì vậy, nàng phải bổ sung thêm các món mới, đa dạng hóa lựa chọn cho khách hàng. Bán được nhiều món hơn, doanh thu tự khắc tăng lên, tiền cũng vào túi nhiều hơn.
Sau một hồi đắn đo, Lý Hà Hoa quyết định thử sức với hai món bánh mới: Bánh táo gai và bánh nướng hạt sen. Hai món này vừa dễ làm, lại thơm ngon, nguyên liệu dễ kiếm, rất phù hợp với tình hình hiện tại.
Ngoài việc đa dạng hóa mặt hàng, nàng còn nảy ra một sáng kiến khác: Thuê người phụ bán. Một mình nàng sức lực có hạn, chỉ loanh quanh bán ở một chỗ. Trấn thì rộng, đâu phải ai cũng có dịp ghé ngang sạp của nàng. Nếu có thêm người phụ giúp, chia nhau bán ở hai đầu trấn, bánh của nàng sẽ đến tay nhiều người hơn, doanh thu cũng sẽ tăng theo.
Nghĩ đi nghĩ lại, người duy nhất nàng quen biết và tin tưởng lúc này chỉ có gia đình Tào Tứ muội. Nàng quyết định mời Tào Tứ muội cùng bán bánh, coi như một cách báo đáp ân tình.
Phụ nữ nông thôn ngoài việc đồng áng vào mùa vụ, thời gian rảnh rỗi chỉ quanh quẩn với việc nhà, chẳng mấy khi có cơ hội kiếm tiền. Một số người khéo tay có thể thêu thùa đem lên trấn bán, nhưng số này rất hiếm, bởi nghề thêu đòi hỏi kỹ thuật cao. Đa phần phụ nữ chỉ thạo khâu vá, còn thêu thùa thì chịu.
Tào Tứ muội cũng như bao phụ nữ nông thôn khác, ngoài việc làm nông, bà chỉ biết quanh quẩn xó bếp. Thi thoảng mang vài quả trứng gà lên trấn bán kiếm vài đồng lẻ, chứ chẳng có thu nhập gì thêm. Lý Hà Hoa muốn trao cơ hội này cho Tào Tứ muội, giúp bà có thêm đồng ra đồng vào. Đồng thời, nàng cũng có thêm người phụ giúp, sau này có bận đi nấu cỗ thì sạp bánh cũng không bị bỏ trống.
Quyết định xong xuôi, Lý Hà Hoa làm dư thêm hai rổ bánh, định bụng sẽ bàn chuyện với Tào Tứ muội trong bữa tối.
Tào Tứ muội nghe xong, đứng hình mất vài giây vì quá đỗi bất ngờ. Bà không thể tin được vận may này lại rơi xuống đầu mình. Từng chứng kiến Lý Hà Hoa bán bánh, bà biết sạp bánh của nàng đông khách cỡ nào. Đây là mối làm ăn chắc chắn sinh lời, bà từng ao ước giá như mình cũng biết làm bánh để kiếm thêm thu nhập phụ giúp gia đình.
Không ngờ điều ước thành sự thật, Lý Hà Hoa lại chủ động rủ bà cùng bán bánh. Dù tiền công không bằng Lý Hà Hoa, nhưng chỉ cần mỗi ngày có thêm vài đồng lẻ, đối với phụ nữ nông thôn đã là một điều xa xỉ.
Tào Tứ muội thầm cảm tạ trời đất đã xui khiến bà giúp đỡ Lý Hà Hoa. Đây chính là quả ngọt mà bà nhận được.
Thấy gia đình Tào Tứ muội hân hoan, Lý Hà Hoa cũng vui lây, nàng hồ hởi nói: "Đại tỷ à, tỷ phụ em bán bánh, em sẽ tính tiền công cho tỷ, cứ bốn chiếc bánh là một văn tiền. Nếu tỷ bán hết hai rổ, mỗi ngày tỷ bỏ túi sương sương mười văn. Nếu đắt hàng hơn, tiền công cũng tăng theo, tỷ thấy sao?"