Lăng Sương bị ý nghĩ đột ngột của chính mình làm cho kinh hãi. Thế nhưng không đợi nàng kịp phản ứng, một bàn tay lớn đã bất ngờ đặt lên n.g.ự.c nàng. Dám to gan làm ra hành động "ngực tập kích" trắng trợn thế này, ngoại trừ Tần Chích ra thì không có người thứ hai.

Lăng Sương ngẩng đầu lên, quả nhiên bắt gặp ánh mắt của Tần Chích. Trông hắn vẫn còn chút suy yếu, nàng định gạt tay hắn ra nhưng Tần Chích vẫn bất động như núi. Lăng Sương đành cam chịu hỏi: "Thiếu chủ có thấy chỗ nào không ổn không?"

Tần Chích lắc đầu, khẽ đáp: "Buồn ngủ."

Lăng Sương lườm hắn một cái: "Buồn ngủ thì nằm xuống mà ngủ đi."

Nào ngờ Tần Chích đột nhiên dùng lực kéo mạnh Lăng Sương vào lòng. Nàng hoàn toàn không kịp chuẩn bị tâm lý, định phản kháng nhưng sức lực của hắn lớn đến kỳ lạ. Nàng bị giam cầm c.h.ặ.t chẽ trong vòng tay hắn, hai tay áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Tần Chích.

Mặt Lăng Sương đỏ bừng lên như m.á.u, lúng túng nói: "Cái đó... Thiếu chủ, ta còn t.h.u.ố.c bột chưa mài xong, vạn nhất... ta còn phải tìm Cẩu Sư Gia có việc đại sự cần thương lượng..."

"Đừng ồn, ngủ."

Lăng Sương cạn lời. Bị ôm khít như thế này, nàng làm sao mà ngủ cho nổi! Nhưng bên tai truyền đến tiếng thở đều đặn của Tần Chích, Lăng Sương cảm thấy muốn phát điên. Nàng là một nữ nhân bình thường, trong hoàn cảnh này làm sao có thể bình tĩnh được. Hiện tại nàng chỉ thấy may mắn vì mình là nữ nhân, nếu không thì thật là quá mức khó xử.

Lăng Sương cố gắng hít thở sâu, nhưng đầu óc vẫn không ngừng tưởng tượng đủ thứ tình tiết. Không biết qua bao lâu, nàng cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Tần Chích đã không còn ở Sinh T.ử điện nữa. Phản ứng đầu tiên của Lăng Sương là kiểm tra y phục, thấy quần áo vẫn chỉnh tề mới thở phào một cái nhẹ nhõm.

Tần Chích không biết đã đi đâu, Lăng Sương tranh thủ lúc hắn vắng nhà để lười biếng một chút, liền đi sang d.ư.ợ.c lô. Sau cơn kích thích hôm qua, nàng cần điều chỉnh lại phương t.h.u.ố.c cho hắn, thêm vào vài vị d.ư.ợ.c liệu mới. Tuy nhiên, nàng không thể lấy hết cùng một lúc, vì với sự thông minh của Tôn lão, sớm muộn gì lão cũng nhìn ra bí mật của phương t.h.u.ố.c. Khi đó, nàng sẽ mất đi át chủ bài để giao dịch với lão. Vì vậy, mỗi lần nàng chỉ lấy một ít, khiến Tôn lão không tài nào đoán được mục đích thật sự.

Vừa đến cổng d.ư.ợ.c lô, Lăng Sương đã thấy người ta khênh ra hai cái xác. Là một thầy t.h.u.ố.c, dù đã quá quen với sinh t.ử ở viện y học, nàng vẫn không khỏi cảm thán. Đợi đám người mang xác đi xa, nàng mới bước vào trong.

Tôn lão đang ngồi thẫn thờ, trên người dính không ít vết m.á.u tươi, chắc hẳn là từ hai cái xác lúc nãy.

Lăng Sương tiến lại gần, thuận miệng hỏi: "Tôn lão, hai đệ t.ử vừa rồi bị làm sao vậy?"

Thần sắc Tôn lão có chút hoảng hốt, lão đáp: "Bọn họ sao... đều là t.ử sĩ trong Quỷ Cốc. Cô có biết t.ử sĩ là gì không?"

Lăng Sương lắc đầu: "Ta mới đến Quỷ Cốc nên chưa hiểu rõ lắm. Không biết t.ử sĩ mà ngài nói là...?"

Tôn lão cúi xuống nhìn bộ quần áo đẫm m.á.u của mình, trầm giọng: "Những t.ử sĩ này đều do Hữu sứ bồi dưỡng, sẵn sàng hy sinh vì Quỷ Cốc bất cứ lúc nào. Sau khi bọn họ c.h.ế.t, gia đình sẽ nhận được một khoản tiền lớn. Bọn họ dùng mạng sống để đổi lấy sự bình an cho người thân lúc tuổi già. Lâm cô nương thông minh như vậy, cô thấy vụ làm ăn này có hời không?"

Lăng Sương biết Quỷ Cốc là thế lực giang hồ, nhưng không ngờ lại có t.ử sĩ chuyên đi tìm cái c.h.ế.t. Mà một thế lực giang hồ thì cần t.ử sĩ để làm gì?

Nàng không dám hỏi nhiều, định chuyển chủ đề thì Tôn lão đột nhiên nhìn nàng, hỏi: "Lâm cô nương có biết vì sao lão Cốc chủ lại mời ta đến chữa bệnh cho Thiếu chủ không?"

Lăng Sương đáp: "Thiếu chủ là hậu nhân duy nhất, chữa khỏi cho ngài ấy thì ngài ấy mới có thể kế thừa đại nghiệp chứ."

"Nếu ta nói với cô rằng, hai người vừa rồi là c.h.ế.t dưới tay Thiếu chủ, cô có nghĩ là ta điên rồi không?"

Lăng Sương rúng động. Theo những gì nàng biết từ sách cổ, Quỷ Cốc Thiếu chủ luôn là một ẩn số. Từ khi đến đây, nàng thấy Tần Chích ngoài việc không thích gần gũi người khác ra thì dường như chẳng có bệnh trạng gì quá nghiêm trọng.

Nàng gượng cười: "Tôn lão đang đùa ta sao? Thiếu chủ dù tính tình lãnh đạm, nhưng cũng không đến mức vô duyên vô cớ g.i.ế.c người chứ?"

"Trong cốc này, không ai dám làm trái ý Thiếu chủ dù chỉ một lời. Thậm chí đi sai một bước chân cũng có thể dẫn đến họa sát thân. Hắn không phải lãnh đạm, mà là căn bản không coi bọn họ là con người. Ta hy vọng cô sớm ngày chữa khỏi chứng bạo loạn cho hắn, để hắn không còn tiếp tục sát sinh nữa."

Lăng Sương bàng hoàng nhìn Tôn lão. Gương mặt già nua của lão vô cùng bình thản, lão đã thấy quá nhiều sinh t.ử ở nơi này nhưng lực bất tòng tâm. Nàng chợt nhận ra mình dường như chẳng hiểu gì về Tần Chích, hoặc giả, những gì nàng thấy bấy lâu nay chỉ là một mặt khác của hắn.

Ngồi thêm một lát thì Nguyễn Cẩm bước tới hỏi: "Lâm cô nương hôm nay đến lấy d.ư.ợ.c liệu gì?"

Lời nói của Nguyễn Cẩm kéo Lăng Sương về thực tại. Nàng biết huynh ấy đang nhắc nhở mình không được để lộ sơ hở, nếu không kết cục của nàng rất có thể sẽ giống như những t.ử sĩ kia.

Lăng Sương vẫn còn run rẩy, nàng móc ra một đơn t.h.u.ố.c: "Những thứ ta cần đều ở đây, huynh bốc giúp ta rồi mang đến Sinh T.ử điện nhé."

Nguyễn Cẩm gật đầu, sau khi chuẩn bị xong d.ư.ợ.c liệu thì cùng Lăng Sương mang về điện. Vừa đến cổng Sinh T.ử điện, một bóng đen đột nhiên lao ra từ trong điện, đáp xuống ngay trước mặt hai người.

Lăng Sương giật b.ắ.n mình. Thấy Tần Chích đang lạnh lùng đối mặt với Nguyễn Cẩm, nàng vội vàng giải thích: "Thiếu chủ, đây là tiểu đồ đệ mới của Tôn lão. Hôm nay d.ư.ợ.c liệu hơi nhiều nên ta bảo huynh ấy mang giúp qua đây."

Nguyễn Cẩm và Tần Chích nhìn nhau chằm chằm, không khí vô cùng căng thẳng. Gương mặt Tần Chích băng giá, Lăng Sương liên tục nháy mắt ra hiệu cho Nguyễn Cẩm. Nguyễn Cẩm nghiến răng, cúi đầu nói: "Là Tôn lão sai tiểu nhân mang t.h.u.ố.c tới, vô ý mạo phạm Thiếu chủ."

Tần Chích bất ngờ nắm c.h.ặ.t lấy tay Lăng Sương, gằn giọng: "Nàng ấy là của ta."

Sắc mặt Nguyễn Cẩm trầm xuống. Sợ huynh ấy làm loạn, Lăng Sương lập tức giật lấy số d.ư.ợ.c liệu từ tay Nguyễn Cẩm, bảo: "Ta nhận được rồi, huynh về d.ư.ợ.c lô trước đi, thay ta cảm ơn Tôn lão."

Nguyễn Cẩm vẫn đứng im. Dù biết mình không phải đối thủ của Tần Chích, nhưng lúc này hắn không muốn chịu thua về khí thế.

Ánh mắt Tần Chích đã hiện lên sát khí, bàn tay phải đang âm thầm tích tụ nội lực. Lăng Sương thấy tình thế nguy cấp, vội vàng ấn gói d.ư.ợ.c liệu vào tay Tần Chích: "Gói t.h.u.ố.c này nặng quá, xin Thiếu chủ giúp ta mang vào trong điện với."

Nhờ hành động này, Nguyễn Cẩm mới cúi đầu nói: "Tiểu nhân cáo lui." rồi nhanh ch.óng rời đi.