Tân Nguyệt trong lòng tức khắc căng thẳng, mọi ngày Tống thị đều sẽ dậy sớm chờ cùng cả nhà dùng cơm.
Nàng vội vàng chạy tới bên giường nắm lấy tay Tống thị, hỏi:
“Mẫu thân, người có chỗ nào không khỏe sao?”
Tống thị vốn đang cau mày chịu đựng cơn đau, thấy dọa tới con gái liền vội vàng thả lỏng biểu tình, trấn an nói:
“Mẫu thân không sao, Nguyệt Nương đừng sợ, chỉ là bắt đầu đau từng cơn thôi, đệ đệ muội muội của con chắc là nôn nóng muốn ra ngoài gặp các con rồi.”
Tân Nguyệt ở hiện đại cũng chỉ mới trải qua một mối tình đầu ngây ngô thời đi học, đối với việc sinh con hoàn toàn không biết gì cả, vừa nghe lời này sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hỏi:
“Vậy có phải cần nhanh ch.óng mời bà đỡ tới không ạ?”
Tống thị đã sinh hai lần nên có chút kinh nghiệm, nàng biết hiện tại chỉ là vừa mới bắt đầu đau từng cơn, còn lâu mới đến lúc sinh, vội vàng giữ c.h.ặ.t Tân Nguyệt nói:
“Nguyệt Nương đừng vội, hiện tại vừa mới bắt đầu, còn chưa đến lúc sinh đâu.”
Tân Nguyệt bấy giờ mới sực nhớ ra, tỷ đại cùng phòng hồi trước lúc ngồi lê đôi mách có phàn nàn rằng, tỷ ấy lúc sinh con đau từng cơn suốt hai ngày mà chưa vỡ nước ối, đến ngày thứ ba mới sinh được, chứ không phải cứ bắt đầu đau là sẽ sinh ngay.
Nàng bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, lấy khăn lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm vì đau trên trán Tống thị, nói:
“Vậy mẫu thân cứ nằm trên giường đi, con bưng đồ ăn tới cho người dùng tại giường.”
Tống thị gật đầu, hiện tại nàng quả thực không còn sức lực để xuống giường ăn cơm.
Thực ra nàng cũng chẳng có tâm trạng ăn uống, chỉ là sợ đến lúc chuyển dạ lại không có sức sinh thì không tốt, nên đành lót gối của Tân Trường Bình sau lưng, tìm tư thế thoải mái mà chống chọi ăn một ít.
Tân cô mẫu bưng đồ ăn vào, vừa nhìn sắc mặt Tống thị là hiểu ngay.
Bà đã sinh nở một lần, lại từng chứng kiến tỷ muội dâu trong nhà sinh đẻ nhiều lần nên kinh nghiệm rất phong phú.
Sợ làm trẻ con hoảng sợ, bà đặt đồ ăn xuống rồi xua Tân Nguyệt đi:
“Nguyệt Nương con đi giúp bưng thức ăn đi, mẫu thân để cô mẫu lo, yên tâm đi.”
Lúc Tân Trường Bình cuống quýt định đi mời bà đỡ, cũng chính Tân cô mẫu đã ngăn lại. Bà bình tĩnh nói:
“Đại đệ muội thế này thì còn vài canh giờ nữa mới sinh, giờ mời bà đỡ tới người ta cũng không thể ngồi đợi mãi được. Cứ ăn cơm trước đã, lát nữa múc nước cho đệ muội tắm gội một lượt, khi sinh con xong là phải kiêng tắm gội cả tháng đấy.”
Tân Trường Bình tuy nghe lời Tân cô mẫu nhưng trong lòng vẫn bồn chồn không yên, lùa vội mấy miếng cơm rồi hớt hải chạy xuống bếp đun nước ấm.
Tân cô mẫu thấy vậy buồn cười, nàng lại nhớ tới lúc mình sinh nở, phu quân Quách đại lang cũng quan tâm quá hóa quẩn, cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, nghĩ tới đó lòng nàng lại có chút chua xót.
Bà nén lòng khuyên Tống thị:
“Đệ muội nhất định phải ăn nhiều một chút, lát nữa sinh con mới có sức.”
Tống thị gượng ăn không ít đồ ăn, đến khi thực sự nuốt không trôi mới thôi.
Tân Thịnh và Tân Nguyệt thấy mẫu thân ngừng ăn cũng liền buông đũa.
Tân Nguyệt giúp dọn dẹp bát đĩa xuống bếp, cất bàn để lấy chỗ trống, còn Tân Thịnh ra kho bưng chiếc bồn tắm gỗ lớn vào.
Tân Trường Bình đun nước xong liền xách từng thùng vào phòng.
Thấy nước đã đủ, Tân cô mẫu liền đuổi mọi người ra ngoài.
Bà dịch chậu than sưởi ấm tới cạnh bồn tắm rồi mới giúp Tống thị cởi đồ, đỡ nàng ngồi vào bồn, cẩn thận tắm rửa sạch sẽ, miệng không quên trấn an:
“Đại đệ muội, muội đã sinh Thịnh ca nhi và Nguyệt Nương rồi, lần này nhất định cũng thuận buồm xuôi gió, bình an sinh hạ tiểu chất nhi cho tỷ.”
Tống thị mỉm cười gật đầu:
“Vâng, đa tạ đại tỷ, chờ hài t.ử sinh ra còn phải phiền hà đại tỷ nhiều.”
Tân cô mẫu xua tay:
“Chăm sóc cháu mình thì phiền hà gì, muội biết tỷ thích nhất là trẻ con mà, tiếc là chỉ sinh được mỗi mình Ngọc Nương.”
Nói đoạn, Tân cô mẫu không khỏi nhớ tới vong phu Quách đại lang.
Nàng vô cùng áy náy vì không thể sinh cho ông một mụn con trai, giờ ông đi sớm, hương hỏa đứt đoạn, chẳng biết mấy đứa cháu bên nhà họ Quách được hưởng ruộng đất của ông có giữ lời hứa hằng năm cúng giỗ cho ông không.
Tống thị thấy biểu tình thương cảm của cô mẫu, biết bà đang buồn bực chuyện cũ, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng sinh nở của mình, Tân cô mẫu vội làm ra vẻ kiêu ngạo để dỗ dành Tống thị.
Nàng khoe khéo:
“Muội biết đấy, tỷ từ nhỏ đã thạo việc chăm trẻ, mấy huynh muội phu quân của muội đều một tay tỷ nuôi lớn, đến lúc đó cứ yên tâm ở cữ, tỷ bảo đảm sẽ nuôi tiểu chất nhi trắng trẻo mập mạp!”
Tống thị nghe Tân cô mẫu nhắc tới “tiểu chất nhi” hai lần, nhịn không được cười nói:
“Đại tỷ cứ mong cháu trai, vạn nhất là cháu gái thì nó nghe thấy sẽ buồn lòng vì cô mẫu không chào đón nó mất.”
Tân cô mẫu kêu oan:
“Cháu gái tỷ cũng thích chứ, Nguyệt Nương xinh đẹp thông minh thế này, như tiểu tiên đồng vậy, ai mà không thương cho được.”
Sợ Tống thị cảm lạnh, Tân cô mẫu nhanh ch.óng lau khô người, thay quần áo sạch rồi đỡ nàng ngồi cạnh chậu than, vừa dùng khăn thấm nước vừa hong tóc cho mau khô.
Sau khi thu xếp ổn thỏa, bà mới đỡ Tống thị lên giường nằm.
Cửa vừa mở, Tân Trường Bình đang sốt ruột đợi ngoài cửa liền vọt vào, hỏi han thê t.ử:
“Nương t.ử, nàng thấy thế nào rồi, bụng còn đau lắm không?”
Tống thị lắc đầu:
“Lúc đau lúc không, giờ lại hết đau rồi.”
Tân Trường Bình bấy giờ mới yên tâm đôi chút, gọi Tân Thịnh vào cùng khiêng bồn tắm ra ngoài.
Tân cô mẫu thấy Tân Nguyệt cứ ló đầu nhìn ở cửa, liền gọi vào bảo:
“Nguyệt Nương vào trò chuyện với mẫu thân đi, lát nữa dẫn biểu muội về phòng ngủ, tối nay con tự trông biểu muội, cô mẫu tối nay phải ở bên này canh chừng mẫu thân con.”
Tân Nguyệt sà tới cạnh giường ngồi lên chiếc ghế nhỏ nắm lấy tay Tống thị.
Tống thị đưa tay nhẹ nhàng vuốt mặt con gái, trấn an:
“Nguyệt Nương chớ lo, mẫu thân không sao đâu, chẳng bao lâu nữa con sẽ có đệ đệ hoặc muội muội, Nguyệt Nương chắc chắn sẽ là một người tỷ tỷ tốt.”
Thực ra Tống thị mới ngoài ba mươi, chỉ hơn Tân Nguyệt ở hiện đại chưa tới mười tuổi, bằng tuổi mấy tỷ đồng nghiệp hay rủ nàng đi hóng hớt ở công ty, nhưng bà thực sự là một người mẫu thân dịu dàng và đầy trách nhiệm.
Vì quy tắc nam nữ có biệt, dù là phụ thân ruột cũng không thể quá thân cận với con gái tám tuổi, nên suốt trận bệnh của Tân Nguyệt, đêm nào Tống thị cũng dậy sau mỗi hai canh giờ để lau người hạ sốt cho nàng.
Có đôi khi Tân Nguyệt mơ màng bị bóng đè, nhớ tới cái c.h.ế.t của mình ở hiện đại, phụ thân mẫu thân chắc sẽ đau lòng lắm, nên thường nửa đêm gặp ác mộng mà khóc nức nở.
Tống thị luôn là người đầu tiên xông tới ôm lấy nàng, lau khô nước mắm, dịu dàng gọi:
“Nguyệt Nương đừng sợ, mẫu thân ở đây, mẫu thân bảo vệ Nguyệt Nương.”
Tân Nguyệt tuy chưa thể coi bà như mẫu thân ruột nhưng cũng vô cùng luyến lưu, nên thực sự rất sợ hãi. Nàng sớm nghe nói phụ nữ cổ đại sinh đẻ như bước qua cửa quỷ, nên thầm cầu nguyện chư thần Phật phù hộ cho Tống thị bình an vô sự.
Tân cô mẫu bảo Tân Trường Bình nhân lúc trời chưa quá muộn sang nhà bà đỡ đầu ngõ báo một tiếng để bà chuẩn bị tinh thần.
Tân Trường Bình chạy một mạch đi rồi về báo:
“Vương bà t.ử nói cũng trong mấy ngày này thôi, đồ đạc bà đã chuẩn bị xong cả rồi, bà dặn nhà mình đừng để bếp tắt nước ấm, ngộ nhỡ phát động gấp lại đun không kịp.”
Tân cô mẫu gật đầu:
“Vương bà t.ử chu đáo đấy, vậy đại đệ đêm nay đừng ngủ say, cứ cách một canh giờ lại xuống bếp thêm củi thêm nước vào nồi.”
Tân Trường Bình gật đầu, lại bên giường nói với Tống thị:
“Nương t.ử đừng sợ, ta cũng đã bàn với Tô đại phu rồi, lúc nàng sinh sẽ mời ông ấy tới túc trực, có tình huống gì ông ấy cũng có thể chỉ dẫn Vương bà t.ử xử lý.”
Nói rồi ông ra hòm lấy một chiếc hộp gỗ, mở ra bảo:
“Lần trước đi phủ thành kiếm được một củ nhân sâm tốt, nhờ Tô đại phu xem hộ bảo đã được hơn hai mươi năm, đến lúc đó nếu nàng đuối sức thì cắt một lát mà ngậm.”
Tống thị thấy phu quân lặng lẽ chuẩn bị chu đáo như vậy, trong lòng vô cùng cảm động, quay mặt đi lén lau nước mắt.
Tân Nguyệt ngồi cạnh giường bỗng thấy mình hơi thừa thãi, như cái bóng đèn sáng trưng, thấy phụ thân đã chuẩn bị hoàn hảo nàng cũng vơi bớt lo, liền dẫn biểu muội Quách Ngọc Nương về phòng ngủ để không gây thêm phiền toái.
Tân cô mẫu cũng lấy cớ dọn dẹp nhà bếp để ra ngoài, nhường không gian riêng cho hai vợ chồng.
Khi Tân Trường Bình ôm chăn gối sang phòng Tân Thịnh ngủ tạm, Tân cô mẫu mới mang nệm sang phòng chính nằm cạnh Tống thị.
Đứa nhỏ trong bụng Tống thị cũng rất hiểu chuyện, không quấy phá lúc nửa đêm.
Tân Nguyệt ngủ không sâu, đêm tỉnh giấc vài lần chỉ nghe thấy tiếng phụ thân ra vào bếp đun nước.
Sáng sớm khi mặt trời lên, gà trống nhảy lên bàn đá ngoài sân gáy vang, cả nhà mới cùng tỉnh giấc.
Tống thị đêm qua bị đau tỉnh mấy lần nhưng vì chưa vỡ ối nên vẫn c.ắ.n răng đựng.
Nay trời đã sáng, Tân cô mẫu gọi Tân Trường Bình dậy trông chừng Tống thị, còn mình xuống bếp nấu cơm.
Ăn sáng xong, dường như biết mọi chuyện đã thuận lợi, đứa nhỏ trong bụng mới chính thức tuyên cáo muốn ra ngoài.
Tống thị ôm bụng nhíu mày kêu:
“Vỡ nước ối rồi, hài t.ử sắp ra rồi.”
Tân Thịnh lập tức nói:
“Chân cẳng con nhanh, con đi gọi bà đỡ trước, rồi sang hẻm Liễu Ấm mời Tô đại phu!”