Sau đó lại tiếp tục lặng lẽ viết phần của mình, đến khi Tân Thịnh xem bài nàng vẫn chưa dừng b.út.

Nàng học chữ đơn giản, chỉ là chữ Nhất, nhưng dẫu đơn giản đến mấy cũng có thể liếc mắt nhận ra người viết có dụng tâm hay không.

Trên tờ giấy này chi chít những chữ Nhất, lúc đầu viết vừa thô vừa dài, đại khái là để tiết kiệm giấy nên có thể thấy rất nhiều góc xó xỉnh cũng được tận dụng để viết vào, những chữ Nhất viết về sau trông rất tinh tế tú lệ.

Tân Thịnh tự nhiên cũng không tiếc lời khen ngợi Quách Ngọc Nương một phen:

“Biểu muội viết chữ này rất tốt, ta thấy phụ thân vẫn là coi thường biểu muội rồi, đáng lẽ nên viết cho biểu muội thêm vài chữ nữa mới phải. Từ ngày mai trở đi mỗi ngày biểu muội học ba chữ nhé, cũng viết Thiên, Địa, Nhân luôn.”

Quách Ngọc Nương được khen đến mức khuôn mặt nhỏ ửng hồng, lúc này nàng nhìn lại ba chữ Thiên, Địa, Nhân kia liền không thấy sợ hãi nữa, cảm thấy cũng chẳng khó khăn đến thế.

Tân Nguyệt nhìn chữ của Quách Ngọc Nương cũng không thể không thừa nhận, chữ Nhất này về sau viết thực sự ra dáng ra hình, nên nàng cũng sáp lại khen Quách Ngọc Nương.

Chỉ là cái radar cuốn vương của nàng nhịn không được lại vang lên, nàng thầm nghĩ nếu hôm nay cố ý không viết chữ cho đẹp, chẳng lẽ cuối cùng lại thua kém cả một đứa trẻ năm tuổi sao?

Thế thì mất mặt quá.

May mà may mà, Tân Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nắm tay Quách Ngọc Nương hỏi:

“Biểu muội, viết lâu như vậy muội không mỏi tay sao? Cổ tay tỷ mỏi nhừ rồi đây này.”

Quách Ngọc Nương gật đầu nói:

“Tay phải có chút tê tê.”

Nói xong nàng lại áp sát vào Tân Nguyệt, dùng đôi tay nhỏ bé giúp Tân Nguyệt xoa bóp cánh tay.

Làm Tân Nguyệt cảm động vô cùng, đây là tiểu khả ái tâm lý biết bao!

Chính là đứa nhỏ này!

Muội muội đáng yêu như vậy!

Thế mà không được người nhà họ Quách ưa thích!

Tân Nguyệt vội vàng kéo tay Quách Ngọc Nương xuống, ôm c.h.ặ.t tiểu muội muội vào lòng nói:

“Biểu muội muội thật tốt quá, tỷ thích muội nhất! Yêu muội lắm luôn!”

Quách Ngọc Nương lần đầu tiên nghe người khác nói yêu mình trực tiếp như vậy.

Nàng đương nhiên biết mẫu thân và phụ thân đều rất yêu mình, sẽ mua đồ ngon cho mình, sẽ che chở mình khi tranh cãi với những kẻ bắt nạt mình.

Nhưng chưa từng có ai nói ra chữ yêu.

Nàng tức khắc lúng túng cứng đờ trong lòng Tân Nguyệt, há hốc miệng nửa ngày cũng không nói nên lời.

Tân Nguyệt cảm nhận được muội muội tâm lý trong lòng biến thành một bức tượng nhỏ cứng nhắc mới phản ứng lại đây là cổ đại, mọi người đều sẽ không hào phóng bày tỏ tình yêu như người hiện đại.

Chỉ là từ nhỏ không khí gia đình nàng rất tốt, ba mẹ mỗi ngày hễ về nhà là ôm nhau bảo:

"Bảo bảo rất nhớ anh/em, yêu bảo bảo nhất!".

Cái từ bảo bảo này vừa gọi Tân Nguyệt, cũng vừa là cách ba mẹ gọi nhau.

Nghe nói lúc chưa có Tân Nguyệt, ba mẹ gọi nhau là bảo bảo, có Tân Nguyệt rồi thì quyết định đổi sang gọi Tân Nguyệt là bảo bảo, còn hai vợ chồng gọi nhau là ông xã bà xã.

Nhưng ba mẹ hễ gọi ông xã bà xã là lại nhịn không được cười lớn, ngăn cũng không được, cuối cùng đành để cả nhà dùng chung một xưng hô.

Bất quá vì ngữ khí gọi bảo bảo khác nhau nên hiếm khi xảy ra tình trạng thưa nhầm.

Cho nên Tân Nguyệt cũng là một người rất hay bày tỏ tình cảm của mình, không nhận được sự đáp lại của Quách Ngọc Nương nàng cũng thấu hiểu, nàng tự nhiên xoa xoa đầu nhỏ của Quách Ngọc Nương rồi buông nàng ra.

Quách Ngọc Nương được Tân Nguyệt buông ra mới thầm thở phào một hơi, gò má và vành tai đỏ rực như vỏ táo đã ăn hôm đêm trừ tịch.

Tân Thịnh gõ nhẹ vào đầu Tân Nguyệt, ra vẻ ghen tị nói:

“Muội muội trước kia toàn bảo thích nhất ca ca, đã lâu không nói rồi, giờ lại thân thiết với biểu muội nhất.”

Tân Nguyệt biết Tân Thịnh cố ý trêu mình nên cũng sáp lại kéo cánh tay hắn nói:

“Ca ca đương nhiên là ca ca muội yêu nhất, biểu muội là muội muội muội yêu nhất, Niên ca nhi là đệ đệ muội yêu nhất, mọi người đều là người muội yêu nhất!”

“Lém lỉnh!”

Tân Thịnh bật cười.

Quách Ngọc Nương cũng cười theo một hồi, rồi lấy hết can đảm nói:

“Biểu tỷ cũng là tỷ tỷ muội yêu nhất.”

Tân Nguyệt nghe vậy lại kéo Quách Ngọc Nương qua, cười bảo:

“Mấy chúng ta là tốt nhất thiên hạ!”

Cười đùa một trận xong, Tân Thịnh thu xếp chỗ sách mình đã chép xong thật cẩn thận, cho cả vào rương sách.

Tân Nguyệt và Quách Ngọc Nương mỗi người cầm bài tập của mình, Tân Thịnh dẫn hai nàng cùng đi tìm Tân Trường Bình ở thư phòng.

Tân Trường Bình mới viết xong một bài thời văn, cảm thấy mãn nguyện, đang kiểm tra xem mình có dùng từ nào phạm húy không, nếu không phạm húy thì phải chép lại một lần nữa.

Từ sau khi từ bỏ khoa cử, Tân Trường Bình đã nhiều năm chưa viết lại loại văn chương ứng thí này, vốn còn sợ cứng tay, ai ngờ khi hạ b.út thì ý tứ tuôn trào, thậm chí còn trôi chảy hơn cả hồi trước hằng ngày luyện viết.

Tân Trường Bình đột nhiên nhớ tới lời khuyên của Hà đại nhân vào kỳ thi hương lần trước.

Khi đó Tân Trường Bình một lòng cho rằng trình độ mình chưa tới, lại ba năm không chuyên tâm đọc sách viết văn nên đã từ chối ý tốt cho nghỉ phép để ôn luyện của Hà đại nhân.

Hà đại nhân lại nói:

“Trường Bình, chớ có tự làm lỡ dở, khoa cử tuyển tú tài thực chất là chọn người biết làm quan làm việc. Chẳng phải hiện giờ ngươi đang làm việc đó sao? Làm việc cũng là một loại học tập.”

Chương 19.2 - Xuyên Không Thành Con Gái Rượu Của Cả Nhà Cuồng Học Tập - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia