Tân cô mẫu vừa xuống xe liền đau lòng kéo Tân Nguyệt vào lòng, oán trách rằng:

“ Phụ thân mẫu thân con giấu kỹ thật đấy, Nguyệt Nương sinh một trận bệnh nặng như thế mà cũng không gửi lấy một cái tin về nhà, gửi tin sớm một chút thì ta đã tự mình tới chăm sóc các con rồi, đâu cần đợi đến bây giờ phải để phụ thân con đi đón.”

Bà lại cẩn thận nhìn Tân Nguyệt từ trên xuống dưới một lượt, càng nhìn càng thấy đau lòng, đứa cháu gái này từ lúc sinh ra đến khi lớn nhường này vốn luôn có gương mặt đầy đặn tròn trịa, nào có khi nào thấy nó gầy gò đến mức này.

Tân cô mẫu không kịp đợi lát nữa mới chỉnh lý hành lý, tự mình đi tới xe đẩy tay lục lọi mấy cái rồi lôi ra một chiếc l.ồ.ng tre nhốt gà mái già.

Đây vốn là thứ chuẩn bị cho Tống thị ở cữ.

Bà cũng chẳng cần ai tiếp đãi, tự mình xách l.ồ.ng gà đi vào nhà bếp, bắt lấy một con rồi cắt tiết lấy m.á.u, lẩm bẩm bảo hôm nay phải tẩm bổ thật tốt cho cháu gái trước đã.

Sự nhanh nhẹn dứt khoát đó khiến Tân Nguyệt và biểu muội Ngọc Nương nhìn nhau ngơ ngác.

Nhà bếp sau khi nhóm lửa khói bốc lên mịt mù, thân thể Tân Nguyệt còn yếu, ngửi thấy mùi khói liền chịu không nổi mà muốn ho khan.

Thấy Hồ đại nương đang giúp cô mẫu nhóm lửa, cũng không có việc gì cần đến mình, Tân Nguyệt liền dắt biểu muội Ngọc Nương cùng nhau đi sang phòng Tống thị.

Biểu muội Quách Ngọc Nương nhỏ hơn Tân Nguyệt ba tuổi, năm nay mới tròn năm tuổi.

Vì từ nhỏ ở Quách gia không được ông bà yêu thích, thường bị các Ca biểu tỷ bắt nạt, nên dưỡng thành tính tình hoàn toàn khác biệt với Tân cô mẫu, vô cùng nhút nhát và sợ người lạ.

Quách Ngọc Nương sinh ra không bao lâu, còn chưa học được cách nói chuyện thì nhà đại cữu nàng đã dọn lên huyện thành.

Ở xa nên việc qua lại không nhiều bằng nhà nhị cữu và tiểu cữu, vì vậy nàng đối với đại cữu mẫu Tống thị không quá quen thuộc, có vẻ khá câu nệ.

Tống thị vẫy tay gọi Quách Ngọc Nương đến bên giường, Quách Ngọc Nương ngẩng đầu nhìn Tân Nguyệt một cái, rồi mới dưới ánh mắt cổ vũ của Tân Nguyệt mà buông tay biểu tỷ ra, rụt rè tiến lại hành lễ nói:

“Đại cữu mẫu an khang.”

“Ngọc Nương cũng an khang, hơn nửa năm không gặp, Ngọc Nương lại cao thêm chút rồi, càng xinh đẹp hơn.”

Tống thị giỏi kim chỉ, cũng là người thiện tâm.

Những năm trước mỗi dịp Tết về quê, nàng đều mang theo một ít vải vóc, đo ni đóng giày may áo cho đám trẻ trong nhà, mỗi đứa một bộ đồ mới.

Năm ngoái Tân cô mẫu dẫn Quách Ngọc Nương dọn về nhà ngoại, Tống thị cũng tỉ mỉ làm cho Quách Ngọc Nương một bộ.

Lúc này nàng kéo tay Quách Ngọc Nương lại gần, ôn tồn nhẹ giọng hỏi:

“Ngọc Nương, có thích y phục đại cữu mẫu làm không?”

Quách Ngọc Nương hiện đang mặc bộ váy áo bông này chính là món đồ Tống thị làm cho dịp Tết năm ngoái, lúc ấy cố ý làm rộng một chút nên mùa đông năm nay mặc vừa vặn.

“Ngọc Nương thích ạ!”

Nói đến bộ quần áo này, mắt Quách Ngọc Nương tức khắc sáng lên.

Bộ váy áo bông này được nhồi loại bông mềm xốp, mặc lên người vô cùng ấm áp mà không hề thô kệch, cổ áo và cổ tay áo đều được thêu hoa nhỏ nhiều màu để viền lại.

Tuyệt diệu nhất chính là phần vạt váy thêu một đàn bướm mấy chục con, sẽ đong đưa theo từng bước đi của Quách Ngọc Nương, đẹp vô cùng, là bộ quần áo nàng thích nhất.

Tống thị ngày thường cũng thích chưng diện cho con cái, một năm bốn mùa mỗi mùa đều làm cho con gái một bộ váy áo mới, hai chiếc hòm gỗ trong phòng Tân Nguyệt sắp không chứa nổi nữa rồi.

Những bộ làm trong hai năm gần đây còn vừa người có thể mặc, còn những bộ làm từ trước thì đã hơi chật.

Tống thị đem những món Tân Nguyệt không mặc vừa nữa cẩn thận thu dọn lại, đặt trong tủ quần áo ở chính phòng, giờ đây thật thích hợp để cho Quách Ngọc Nương mặc.

Trẻ con nhà bình dân thời này cả năm chưa chắc đã có được một bộ quần áo mới, nhà nào cũng là Ca mặc chật truyền cho đệ đệ, tỷ mặc chật truyền cho muội gái.

Quách Ngọc Nương trước kia toàn mặc đồ cũ của các biểu tỷ nhà họ Quách, nhà họ Quách chỉ là nông hộ bình thường, quần áo trẻ con đều làm bằng vải thô.

Thế hệ này nhà họ Quách lại nhiều con gái, Quách Ngọc Nương sinh ra muộn nhất, y phục trước đây nàng mặc đều xám xịt và giặt đến trắng bệch.

Quần áo Tân Thịnh mặc chật hằng năm đều được nhị thẩm và tam thẩm ở quê sốt sắng xin về cho các muội họ mặc.

Ngược lại Tân Nguyệt là bé gái duy nhất của thế hệ này ở Tân gia, quần áo nhỏ đi Tống thị trước kia cũng có gửi cho Quách Ngọc Nương.

Nhưng bà mẫu thân chồng Quách gia luôn bảo Quách Ngọc Nương còn nhỏ, người bé mặc đồ rộng quá không hợp, rồi cướp lấy mang cho đứa cháu gái lớn mà bà ta yêu quý hơn.

Vài lần như vậy khiến Tân cô mẫu tức nổ đom đóm mắt, liền về nhà ngoại bảo muội dâu đừng gửi nữa, chỉ béo cho người ngoài, vì thế hai năm nay đồ cũ của Tân Nguyệt tồn lại không ít.

Tống thị đau lòng Quách Ngọc Nương còn nhỏ đã mất cha, cũng cảm kích tấm lòng đại cô t.ử sẵn sàng tới chăm sóc mình sinh nở ở cữ, liền bảo Tân Nguyệt lấy bọc quần áo trong tủ ra.

Nàng dặn dò Tân Nguyệt rằng:

“Nguyệt Nương, đưa biểu muội con vào phòng con thử xem có vừa người không, chỗ nào không hợp thì nhớ kỹ, lúc nào rảnh ta sẽ sửa lại.”