Đây chẳng phải là làm loạn sao!

Ngụy Tứ lại chẳng quan tâm đối phương nghĩ gì, bên anh còn cả đống việc đang chờ giải quyết, đâu có rảnh rỗi mà để ý đến sự vô lý của Ngụy Huy.

Anh đưa đũa gắp một chiếc bánh bao lớn bỏ vào bát mình, lạnh lùng dùng giấm lâu năm dìm ch-ết chiếc bánh bao, rồi vùi đầu ăn một cách ngon lành.

Đừng nói chi, vẫn phải là tay nghề của vợ anh!

Anh có ăn hàng ngày cũng không thấy ngấy.

Và không phải anh tự khoe, chứ bột này vẫn phải là do anh nhào, bột anh nhào khi nở ra thì dai ngon không gì bằng.

Ăn liền tù tì bốn cái bánh bao, Ngụy Tứ mới chậm chạp nhận ra có gì đó không đúng.

Vừa ngẩng đầu lên.

Ba người còn lại trên bàn đều không chớp mắt nhìn chằm chằm vào anh, trông rợn cả người.

Ngụy Tứ:

“Nhìn tôi làm gì?"

Câu hỏi vừa dứt lời, liền thấy Ngụy Huy đối diện với vẻ mặt đau đớn xót xa:

“Tiểu Tứ, cái này mà chú cũng ăn trôi được à?

Chú để anh nói chú thế nào cho phải đây!"

Sự khó hiểu trên mặt Ngụy Tứ càng đậm hơn, hiện tại anh nghiêm túc nghi ngờ Ngụy Huy ở nhà họ Dương đến ngốc luôn rồi.

Cười khẩy một tiếng, Ngụy Tứ hỏi ngược lại:

“Tại sao tôi lại không ăn trôi được?"

Chỉ vào số bánh bao còn lại trên bàn, Ngụy Huy hít một hơi thật sâu, lại tự nhủ trong lòng phải bình tĩnh, có chuyện gì thì nói năng hẳn hoi, nhưng nhìn thái độ hờ hững này của em trai mình, anh thực sự không nhịn nổi nữa!

Nghiến răng nghiến lợi, mắt Ngụy Huy tràn đầy sự thất vọng:

“Tiểu Tứ, trước đây anh chỉ thấy chú không hiểu chuyện, nhưng bây giờ... cái này mà chú cũng ăn trôi được?

Chú còn có lương tâm không hả?!"

Gạt bàn tay vợ mình đang kéo cánh tay mình ra, Ngụy Huy đột ngột đứng phắt dậy, lẫm liệt:

“Mẹ mình đã bao nhiêu tuổi rồi?

Chú để bà thức khuya dậy sớm ra ngoài bán bánh bao sao?"

“Còn cả vợ chú nữa, vợ chú vừa mới gả cho chú mà, nghe chị dâu chú nói không có ai tính tình tốt hơn vợ chú nữa đâu, một cô gái tốt như vậy gả cho chú xong chú lại để cô ấy mệt ch-ết mệt sống bán bánh b.a.o n.u.ô.i chú?"

Chỉ vào Ngụy Tứ, Ngụy Huy đau xót đến tận chân răng:

“Chú đúng là giỏi thật đấy, trước khi kết hôn thì không làm công việc đàng hoàng, sau khi kết hôn thì càng khá hơn, trực tiếp ăn cơm mềm luôn rồi, sao tôi lại có đứa em trai vô dụng như chú cơ chứ!"

Nếu anh ta không nói những lời khó nghe như vậy, Ngụy Tứ nói không chừng còn có tâm trạng giải thích rõ ràng mọi chuyện với anh ta.

Nhưng khổ nỗi Ngụy Huy người này không biết nói chuyện, lúc đang cơn giận nói chuyện lại càng khó nghe, Ngụy Tứ vừa nghe anh ta nói thế, lập tức chẳng còn tâm trạng giải thích gì nữa.

Dù sao người anh cả như Ngụy Huy này luôn coi thường anh, vậy thì bất kể anh nói thế nào, lọt vào tai Ngụy Huy phỏng chừng đều là ngụy biện.

Đã đều là ngụy biện, anh còn phí lời làm gì?

Chẳng đủ để gây hấn.

Nhìn đối phương với nụ cười như có như không, Ngụy Tứ đứng dậy, nhẹ nhàng đáp trả:

“Tôi ăn cơm mềm?

Đúng, tôi ăn cơm mềm của vợ tôi đấy."

Đôi mắt đào hoa của anh cười rạng rỡ:

“Vợ tôi bằng lòng để tôi ăn cơm mềm, anh cả anh có ngưỡng mộ đến mấy cũng vô dụng thôi."

“Nhưng anh cũng không tệ mà."

Nửa thân trên nghiêng về phía Ngụy Huy, Ngụy Tứ nhếch mép:

“Anh ở rể chẳng phải cũng là ăn cơm mềm sao?

Còn ăn triệt để hơn cả tôi nữa đấy."

“Nhưng tôi cứ không hiểu nổi, sao tôi ăn cơm mềm thì là sỉ nhục, là vô dụng, còn anh ăn cơm mềm trái lại lưng lại thẳng thế, vinh quang thế?"

Gạt bàn tay Ngụy Huy đang định vươn tới nắm cổ áo mình vì quá tức giận, Ngụy Tứ tự mình đứng thẳng lại rồi phủi phủi cổ áo:

“Đừng tức giận, tôi không ra gì thì anh biết rồi mà, chấp nhặt với tôi làm gì?

Bây giờ anh là nghiên cứu viên, giỏi giang không chịu nổi, đi tính toán với một tên lưu manh như tôi làm gì?"

“Nếu chê tôi làm anh mất mặt thì đừng dọn về, cắt đứt hoàn toàn quan hệ với bên này đi, đỡ phải đám bà con nghèo chúng tôi tìm anh đào mỏ rồi làm liên lụy đến Đại nghiên cứu viên Ngụy anh."

Nhìn bóng lưng Ngụy Tứ rời đi, mặt Ngụy Huy xanh mét vì giận.

Dương Mộng kéo anh ngồi lại xuống ghế, bất lực nói:

“Hôm qua tôi đã nói với anh thế nào?

Bảo anh có chuyện gì thì nói hẳn hoi với em trai anh, sao cứ không nhịn được tính khí thế, bây giờ hay rồi, quan hệ không những không hòa hoãn mà trái lại còn căng thẳng hơn."

Ngụy Huy:

“Lỗi tại anh sao?

Thằng nhóc này đã vô dụng đến mức này rồi, anh không mắng nó thì còn ai quản được nó nữa?"

“Nó còn nói anh ăn cơm mềm, nó cái..."

Đối với em trai ruột của mình, những lời mắng nhiếc cuối cùng cũng không thốt ra được.

Trong lòng vừa bực vừa nghẹn, một lúc sau nghẹn đến mức vành mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống.

Ngụy Nhiên không kịp phòng bị nhìn thấy cảnh này, một miếng bánh bao làm cô sặc lên tận cổ:

“Khụ khụ, anh cả, anh..."

Dùng tay áo lau mạnh mắt, Ngụy Huy rơi nước mắt kiểu nam nhi đại trượng phu:

“Anh không phải vì nó mắng anh ở rể mà khóc, anh là..."

Anh nghẹn ngào:

“Anh cứ hễ nghĩ đến lúc anh không biết, mẹ phải dựa vào việc thức khuya dậy sớm bán bánh bao, khép nép làm ăn với người ta để chống đỡ gia đình này... cái tâm của anh nó đau..."

Vợ anh nói không sai, những năm nay anh đã quá lơ là với gia đình, giá như anh dọn về sớm hơn một chút thì cũng không đến nỗi để mẹ phải chịu cái khổ này.

Thằng khốn Ngụy Tứ đúng là một chút cũng không biết xót thương mẹ già, trong nhà đã khó khăn đến mức này rồi mà nó vẫn có thể ở bên ngoài lêu lổng qua ngày.

Ngụy Nhiên không ngờ anh cả mình khóc là vì chuyện này, chớp chớp mắt, cô do dự lên tiếng:

“Anh cả, có câu này em không biết có nên nói hay không."

Ngụy Huy:

“Em nói đi."

Ngụy Nhiên:

“Chính là... anh cả có phải anh hiểu lầm chuyện gì rồi không?

Ôi dào, thôi đi, anh cả đi cùng em đi, vừa vặn em đi học cũng tiện đường, bên chỗ mẹ và chị dâu hai lại đang thiếu người giúp..."

Cô thực sự không nhìn nổi nữa rồi, cứ để anh cả hiểu lầm tiếp, chỉ sợ anh lại nghĩ trong nhà khó khăn đến mức phải ra ngoài đi xin ăn mất thôi.

Cái gì mà thức khuya dậy sớm, cái gì mà khép nép...

Đây là đang nói về mẹ cô sao?

Tiệm bánh bao hiện tại kinh doanh rất tốt, mẹ cô vui đến mức hận không thể sáng nào cũng là người đầu tiên bật dậy gói bánh bao.

Người có tuổi thường ngủ sớm, mẹ cô tối nào tầm bảy giờ đã đi ngủ, ba giờ sáng mở mắt ra tinh thần còn phấn chấn hơn bất kỳ ai.

Vậy nên anh cả nói mẹ dậy sớm vất vả, lời này hơi lệch... trong trường hợp bình thường buổi sáng mẹ cũng dậy sớm đi chợ rau rồi.

Còn về “thức khuya", thì lại càng nhảm nhí hơn, tối nào cơ bản cũng là chị dâu hai trộn sẵn nhân bánh bao dùng cho sáng hôm sau, bây giờ trời lạnh nhân bánh bao để một đêm cũng không hỏng.