Bà hạ thấp giọng, ghé sát tai Ngụy Tứ kể sơ qua chuyện xảy ra lúc sáng:

“Con không biết sáng nay đâu... thế nên lát nữa con cứ nói như thế này này..."

Ngoài cửa, gõ mãi mà không thấy ai ra mở, Hoàng Tú Hà lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, bà ta giơ tay định đ-ập mạnh vài cái, nào ngờ bàn tay còn chưa kịp hạ xuống thì cánh cửa trước mặt đã bị người từ bên trong kéo phăng ra!

Trong lòng mừng thầm, Hoàng Tú Hà giơ tay định đi thẳng vào vấn đề rằng mình sang “xin cơm", dù sao chuyện tương tự bà ta cũng chẳng phải làm lần đầu, ai bảo nhà bà ta đông con cháu cơ chứ, nhà họ Ngụy không có trẻ con, chăm chút cho con cháu nhà hàng xóm một chút thì đã làm sao.

Bao nhiêu năm láng giềng láng tỏi, chẳng lẽ chút lòng nhân ái đó cũng không có.

Nhưng vừa ngẩng lên, nhìn rõ người mở cửa là ai thì... những lời định nói đã ra đến cửa miệng lập tức bị bà ta nuốt ngược vào trong!

Đừng nhìn Hoàng Tú Hà sau lưng hay bình phẩm Ngụy Tứ, coi thường Ngụy Tứ là quân lưu manh.

Nhưng khi đối mặt với người thật, bà ta chưa bao giờ dám cứng giọng.

Dù sao cũng chỉ là dân thường thấp cổ bé họng, ai mà không sợ đám đầu gấu đầu mèo chứ?

Đối diện với Ngụy Tứ, những lời lẽ khó nhằn thường ngày bà ta hay dùng với Từ Lệ Phân lúc này chẳng dám thốt ra lấy một câu.

Hoàng Tú Hà đã từng thấy Ngụy Tứ ra tay đ-ánh người tàn nhẫn thế nào, bà ta có điên mới dám mang cái thân già cỗi này đến trước mặt Ngụy Tứ giở trò vô lại tìm rắc rối.

Ngước khuôn mặt già nua lên nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Hoàng Tú Hà rụt bàn tay định đ-ập cửa lại, thay vào đó là lau lau khóe mắt chẳng hề có giọt nước mắt nào.

Bà ta tỏ vẻ đáng thương nói:

“Ngụy Tứ con có nhà à?

Sáng nay mẹ không thấy con, dì còn tưởng con ra ngoài bận việc rồi chứ."

Còn bận việc gì... thì ai mà biết được, chẳng ngoài việc dẫn theo một lũ đàn em đi đòi nợ hay đ-ánh lộn, bà già hàng xóm như bà ta nửa lời cũng chẳng dám hỏi han.

Ngụy Tứ không nói gì, chỉ nhướn mày nhìn Hoàng Tú Hà.

Như hiểu được “ngôn ngữ c-ơ th-ể" của Ngụy Tứ, Hoàng Tú Hà ấp úng nói:

“Tiểu Tứ à, chuyện là thế này, nhà dì Hoàng có ba đứa nhỏ chưa lớn con cũng biết rồi đấy."

“Trẻ con mà, chúng nó háu ăn lại sợ đói, vợ con từ sáng sớm đã bắt đầu nấu cơm, cái mùi hương đó nhé, chao ôi, thơm không tả nổi, lúc đó ba đứa cháu dì đã thèm không chịu được rồi."

“Đây này, mắt thấy vào bữa rồi, nhà con mùi thơm lại càng nồng hơn, ba đứa nhỏ quấy khóc không thôi cứ đòi ăn bằng được một miếng, dì cũng hết cách rồi, đành phải vác cái mặt già này sang hỏi xem có xin được bát nào không."

Sợ Ngụy Tứ trở mặt, bà ta còn bồi thêm:

“Không xin nhiều đâu, dì biết bột mì tinh loại ngon nó đắt đỏ, dì chỉ xin một bát thôi, cho ba đứa nhỏ ăn nếm vị cho đỡ thèm thì chúng nó mới thôi quấy phá."

Ngụy Tứ cười khẩy một tiếng, chẳng thèm đáp lời, nhưng lại khiến Hoàng Tú Hà thấy ngượng chín mặt một cách kỳ lạ.

Bà ta đỏ mặt tía tai:

“Tiểu Tứ... con xem chuyện này..."

Chẳng đợi bà ta lải nhải thêm mấy câu cũ rích, Ngụy Tứ liếc nhìn về phía nhà đối diện, cũng tức là nhà Hoàng Tú Hà.

Anh lạnh lùng cười nói:

“Dì Hoàng này, sáng nay tôi tuy không có nhà, nhưng chuyện xảy ra ở nhà tôi nghe kể lại hết rồi."

“Tôi thật sự thắc mắc, sao dì lại có cái mặt dày sang đây nói mấy lời này với tôi được nhỉ?

Là do thông gia mới nhà dì cho dì dũng khí đấy à?"

Anh tự gật đầu:

“Cũng đúng, nhà họ Quách ghê gớm thật đấy, nói coi thường tôi là coi thường tôi ngay, nói chơi xỏ tôi là chơi xỏ tôi luôn, có thông gia như vậy dì Hoàng sau này tha hồ mà hưởng 'phúc' nhé."

Hoàng Tú Hà:

“..."

Bà ta chính là tranh thủ lúc Ngụy Tứ không có nhà mới dám sang đây mà!

Đâu phải dựa dẫm gì vào nhà họ Quách cho có dũng khí đâu, nhà họ Quách có cái thá gì chứ, cả một ổ vô dụng cộng lại cũng chẳng đủ cho Ngụy Tứ một tay dọn dẹp.

Chẳng dám nhìn vào biểu cảm trên mặt Ngụy Tứ, Hoàng Tú Hà ấp úng bưng cái bát định chuồn lẹ.

Chỉ có điều còn chưa kịp bước quá hai bước, cổ áo sau của bà ta đã bị Ngụy Tứ túm c.h.ặ.t lấy.

Hoàng Tú Hà bủn rủn chân tay, tưởng Ngụy Tứ vì chuyện nhà họ Quách coi thường anh, lén tráo đổi vợ của anh, nên bây giờ định đem bà ta - người thông gia được nhà họ Quách coi trọng ra để xả giận.

Bà ta sợ đến mức run cầm cập, ánh mắt đảo loạn xạ.

Tình cờ bà ta liếc thấy một người đang ngồi trong căn nhà phía sau Ngụy Tứ, một cô bé khoảng mười sáu mười bảy tuổi, trông quen quen, dường như nghĩ ra điều gì đó, Hoàng Tú Hà vội vàng tự cứu mình:

“Tiểu Tứ, con thả dì xuống đã, dì có chuyện muốn nói với con."

Ngụy Tứ:

“Thật tình cờ, tôi cũng có lời muốn nói với dì Hoàng đây."

Trời đất ơi, Hoàng Tú Hà đâu dám để anh nói trước, vạn nhất anh đe dọa bà ta bảo sau này cứ đợi đấy với nhà họ Quách thì chắc đêm bà ta chẳng dám ngủ mất.

Bà ta ra sức vùng vẫy đôi chân ngắn:

“Không phải, con cứ để dì nói hết lời đã, chuyện dì sắp nói là chuyện hệ trọng đấy."

Ngụy Tứ:

“Chuyện tôi sắp nói cũng là chuyện hệ trọng."

Hoàng Tú Hà kinh hãi:

“Chuyện dì muốn nói là về em gái con cơ!"

Vừa dứt lời, cổ áo lỏng ra, gót chân Hoàng Tú Hà cuối cùng cũng chạm đất, bà ta ôm lấy cổ ho khù khụ vài tiếng, có chút chột dạ nhìn Ngụy Tứ.

Ngụy Tứ:

“Dì Hoàng, tốt nhất là dì thực sự có chuyện hệ trọng về em gái tôi muốn nói, dì biết đấy, tính tôi không được tốt lắm, nếu dì dám giỡn mặt tôi... hừ."

Đôi mắt đào hoa vốn dĩ nhìn ai cũng có vẻ tình tứ lúc này lại lạnh lẽo thấu xương.

Hoàng Tú Hà vẫn là lần đầu tiên bị anh nhìn bằng ánh mắt như vậy, cả người không kìm được mà rùng mình một cái.

Bà ta lắp bắp:

“Không... không có giỡn đâu, dì Hoàng là hạng người nào con còn chẳng rõ sao?

Dì Hoàng đã bao giờ nói dối đâu."

“Dì thực sự biết chuyện về em gái con, là dạo trước tình cờ đi mua rau gặp bà nội con đấy, bà nội con kể cho dì nghe."

Bà nội anh?

Ngụy Tứ đã không nhớ nổi bao nhiêu lâu rồi mình không gặp đám họ hàng bên phía bố mình.

Dù sao từ nhỏ bên đó đã chẳng ưa gì anh và anh trai anh, anh có ghé qua thì người ta cũng chẳng coi ra gì, vào cửa đến ngụm nước cũng không thèm rót cho, bị ghẻ lạnh nhiều lần nên anh cũng chẳng buồn sang thăm hỏi ai nữa.

Đã lâu không liên lạc, anh không ngờ bà già đó vẫn còn khỏe mạnh như vậy, vẫn còn đi lại thoăn thoắt đi mua rau được.

Nói một câu không hiếu thuận thì đúng là sống dai thật.

Cũng chẳng trách những năm trước tinh thần bà ta sung mãn đến mức có thể nhảy lên nhảy xuống quấy nhiễu khiến gia đình anh không được yên ổn.

Chương 11 - Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia