“Thẩm Chỉ, tôi không đùa với cô đâu."

“Cô biết đấy, chồng tôi là kẻ lông bông, cô đã xem thường kẻ lông bông như vậy, thì chắc cũng nghĩ tới được... tôi có thể gả cho kẻ lông bông thì chứng tỏ tôi cũng chẳng phải hạng tốt lành gì."

“Dẹp ngay cái bộ dạng lừa bịp đó đi, muốn tìm tôi hợp tác?

Trước hết hãy cho tôi thấy sự thành khẩn của cô, cô là người thông minh, chắc hiểu ý tôi."

Một tràng lời nói thốt ra, rõ ràng là đe dọa nhưng lại cho Thẩm Chỉ hy vọng có thể hợp tác, Tô Tuế không tin Thẩm Chỉ không c.ắ.n câu mà ‘nhả’ ra những chuyện cô muốn biết.

Những lời cô muốn hỏi, chưa có lời nào là không hỏi ra được.

Hoặc là không đi dự hẹn, đã dự hẹn rồi, Tô Tuế không định ra về tay trắng, ít nhất cô phải tìm hiểu xem quan hệ giữa Ngụy Huy và Thẩm Chỉ đã tiến triển đến mức nào.

Thẩm Chỉ người này nhìn qua là biết không phải hạng vừa, không nắm bắt thêm tình hình cô sợ quả ‘bom hẹn giờ’ này ngày nào đó bất chấp tất cả mà nổ tung rồi lại làm vạ lây đến cô.

Chẳng phải bây giờ đã vạ lây đến cô rồi sao, đã bắt đầu tự tiện tìm tới cô muốn lợi dụng cô rồi, lời lẽ còn là có chuẩn bị mà đến, dùng việc có thể sắp xếp công việc cho chồng cô làm mồi nhử, dụ dỗ cô đ-âm sau lưng Dương Mộng.

Nực cười thật.

Tô Tuế có điên mới đi làm mưu đồ với loại b.o.m hẹn giờ không yên ổn như thế này.

Trong ánh mắt phức tạp của Thẩm Chỉ, Tô Tuế thong thả uống một ngụm trà, trông vô cùng nhàn nhã.

Nhưng tất cả những ai nghe thấy cuộc đối thoại này đều biết, bất kể lần gặp mặt này là do ai dày công chuẩn bị, mời ai dự hẹn, thì từ khoảnh khắc này trở đi, mọi quyền chủ động đã nằm trong tay Tô Tuế.

Tách trà đặt xuống mặt bàn phát ra tiếng lạch cạch giòn tan.

Tô Tuế:

“Nói đi, anh chồng tôi đã nói với cô như thế nào."

Thẩm Chỉ mím môi, sắc mặt khó coi.

Im lặng nửa ngày Tô Tuế hiểu ra:

“Không nói được?

Vậy nghĩa là anh chồng tôi chẳng nói gì với cô cả."

“Không phải!"

Giọng điệu Thẩm Chỉ cấp thiết như thể muốn chứng minh điều gì đó, “Anh ấy khen tôi đơn thuần, anh ấy vì cứu tôi mà suýt nữa bị đ-âm, anh ấy nói nếu quen tôi sớm hơn..."

Tô Tuế thấy thật hoang đường:

“Quen cô sớm hơn thì sao?

Cưới cô?"

Bàn tay đặt trên đùi không tự chủ được mà nắm c.h.ặ.t, Thẩm Chỉ nghiến răng:

“Quen tôi sớm hơn thì đã sớm có một người em gái tốt như tôi rồi."

“Phì."

Tô Tuế bình thường không cười phá lên đâu, trừ phi không nhịn được.

Uổng công nãy giờ cô còn tưởng Ngụy Huy đã tỏ tình với Thẩm Chỉ hoặc đưa ra ám chỉ thân mật nào đó khiến Thẩm Chỉ bất chấp muốn thượng vị.

Kết quả chỉ có vậy?

Tô Tuế nghĩ trong lòng như thế, và cũng nói ra miệng như thế luôn:

“Chỉ có vậy?

Chỉ có vậy thôi sao?"

Thẩm Chỉ:

“Chỉ có vậy mà còn chưa đủ sao?

Nếu cô gặp nguy hiểm có ai sẽ liều mạng cứu cô không?"

“Tại sao anh ấy lại nói muốn nhận tôi làm em gái?

Chẳng phải vì anh ấy nhân phẩm tốt, anh ấy có trách nhiệm, anh ấy đã có vợ nên không thể cho tôi một danh phận sao."

Tô Tuế đ-âm trúng tim đen:

“Là không thể cho cô một danh phận hay là không muốn cho cô một danh phận?"

Câu hỏi này thốt ra, ngay cả Dương Mộng nãy giờ vẫn đang nghe lén với tâm trạng thăng trầm như ngồi tàu lượn siêu tốc cũng không nhịn được mà nín cười đến mức bả vai run bần bật.

Còn Thẩm Chỉ thì giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, giọng cô ta lập tức cao v.út lên:

“Cô thì hiểu cái gì?!"

“Dựa vào cái gì mà cô sỉ nhục tình yêu của tôi?

Cô bắt tôi nói thật, tôi đã nói thật hết với cô rồi, là muốn cô thấy thành ý của tôi để cùng hợp tác, chứ không phải để cô tới đây cười nhạo tôi!"

Tô Tuế:

“Tôi đồng ý hợp tác với cô từ khi nào vậy?"

Cô nhận thấy Thẩm Chỉ người này cực kỳ giỏi bổ não.

Nhưng cũng đúng thôi, Thẩm Chỉ nếu không giỏi bổ não thì cũng không thể tự tẩy não mình để rồi tự mình gục ngã trước Ngụy Huy, chỉ vì một lần Ngụy Huy anh hùng cứu mỹ nhân mà e là đã nghĩ sẵn tên đứa con sau này của mình và Ngụy Huy rồi.

Nghĩ thì thôi đi, còn biến thành hành động để đi phá hoại gia đình người khác.

Người bình thường không ai làm ra được chuyện này.

Tô Tuế từng chữ một:

“Thứ nhất, tôi chưa bao giờ hứa sẽ hợp tác với cô, thứ hai, tôi thấy chúng ta có bệnh thì phải chữa, đặc biệt là chứng đơn phương lộ rõ như cô."

“Đơn phương đương nhiên là được, nhưng làm ảnh hưởng đến người khác thì không tốt, anh chồng tôi đã có gia đình, cô cũng nói rồi đấy, anh ấy chưa bao giờ nói thích cô hay muốn cùng cô xây dựng gia đình mới, vậy nên..."

Nhìn Thẩm Chỉ, cô đứng dậy nói:

“Biết giữ thể diện một chút, đừng để tôi nghe thấy chuyện tình yêu tình báo gì nữa, cũng đừng để tôi biết cô còn dở trò xấu gì ngấm ngầm muốn hại chị dâu tôi."

“Tôi sẽ sai người canh chừng cô đấy."

Đối phó với loại người lụy tình này, Tô Tuế hoàn toàn không ngại nói thêm vài lời hung ác.

Cô sợ không dọa cho người ta sợ hãi thì cái kẻ đại lụy tình này lại làm ra chuyện gì cực đoan, phòng không nổi đâu.

Bản thân cực đoan thì thôi, vạn nhất đi tìm người làm hại Dương Mộng chỉ để ép Dương Mộng ly hôn với Ngụy Huy...

Khả năng như vậy Tô Tuế chỉ cần nghĩ thôi đã thấy đau đầu.

Thấy Tô Tuế định đi, Thẩm Chỉ cuống cuồng muốn cản:

“Cô đừng đi!"

Tô Tuế không dừng bước.

Thẩm Chỉ:

“Sớm muộn gì Dương Mộng cũng sẽ làm hại cô thôi!

Tôi không lừa cô đâu, tin tôi đi!"

Nhờ vào câu nói này, Thẩm Chỉ cuối cùng cũng giữ được người lại.

Tô Tuế:

“Cô có ý gì?"

Câu hỏi tương tự Dương Mộng đang trốn gần đó cũng muốn hỏi.

Thẩm Chỉ căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y, cô ta giống như một con bạc sau khi nhận thấy dù mình có tung ra tất cả tiền cược trong tay cũng không giữ nổi người, bắt đầu điên cuồng lật bài ngửa với Tô Tuế.

“Dương Mộng và anh Ngụy Huy kết hôn năm năm rồi mà chưa có con, chuyện này cô biết chứ?"

Tô Tuế gật đầu:

“Thì sao nào?"

Giơ tay nắm lấy cổ tay đối phương, trong ánh mắt Thẩm Chỉ mang theo vài phần điên cuồng:

“Cô ta không sinh được."

Gỡ tay mình khỏi sự kiềm chế của Thẩm Chỉ, Tô Tuế cạn lời:

“Cô đưa ra bản chẩn đoán à?

Cô nói chị dâu tôi không sinh được thì chị dâu tôi không sinh được sao?"

“Không phải."

Thẩm Chỉ sốt ruột, “Ý của tôi là cô ta không sinh được, nhưng cô thì có thể sinh, cô vừa mới kết hôn, nói không chừng sẽ sớm có tin vui thôi."

“Tuế Tuế, cô đã nghĩ xem đến lúc đó cô nên làm thế nào chưa?"

Tô Tuế rất muốn đáp lại một câu ‘cô có sao không vậy’?

Cái gì gọi là cô nên làm thế nào?

Như nhìn ra sự thắc mắc của Tô Tuế, Thẩm Chỉ cũng không úp mở nữa, nói thẳng:

“Dương Mộng năm năm không m.a.n.g t.h.a.i được, nếu cô vừa kết hôn đã mang thai, cô nghĩ với tính cách của cô ta thì cô ta có dung nạp được cô không?"