Chát!

Tiếng tát giòn giã cuối cùng cũng vang lên, ngay cả người anh chủ quán cơm vẫn luôn quan sát tình hình từ xa cũng cảm thấy như một tảng đ-á trong lòng cuối cùng đã rơi xuống đất.

Vẩy vẩy lòng bàn tay hơi đau nhức, Tô Tuế ngữ khí nhàn nhạt:

“Tỉnh táo lại chưa?

Tôi đã muốn đ-ánh cô từ sớm rồi, nhưng dù sao tố chất vẫn đặt ở đó, nên tôi cứ nhịn mãi."

Nhịn đến bây giờ thì sự kiên nhẫn tốt đến mấy của cô cũng không nhịn nổi nữa.

Thẩm Chỉ trợn to mắt:

“Cô dám đ-ánh tôi?!"

Tô Tuế:

“Cô đáng đ-ánh, vừa nãy cô cứ để tôi đi là được rồi, lúc đó tôi còn có thể kìm nén được ham muốn đ-ánh cô, nhưng cô không, cô cứ nhất định phải giữ tôi lại."

“Nể tình cô đã chủ động tìm đ-ánh, tôi không cho cô một cái tát thì có vẻ như không nể mặt cô rồi."

Thẩm Chỉ lúc này đã hoàn toàn không nghe lọt tai Tô Tuế đang nói gì nữa, trong miệng cứ lầm bầm đi lầm bầm lại một câu:

“Cô dám đ-ánh tôi?

Cô dám đ-ánh tôi!"

Chát.

Lại thêm một cái tát nữa.

Tao nhã thu tay về, Tô Tuế mỉm cười:

“Đ-ánh chính là cô đấy, cô có gì mà không dám tin."

“Vẫn không tin?

Vẫn không tin thì để tôi cho cô thêm cái nữa để cô có cảm giác chân thực hơn nhé, không cần cảm ơn đâu."

Chát!

Chát!

“A!

Tô Tuế tôi liều mạng với cô!

Cô dám đ-ánh tôi?!"

Bên kia đã đ-ánh nh-au rồi, bên này Dương Mộng không còn giả vờ nữa mà trực tiếp bùng nổ.

“Đ-ánh mày thì đ-ánh mày thôi, Tuế Tuế nói đúng, đ-ánh mày chẳng lẽ còn phải nể mặt ai, chọn lúc nào sao?"

Cách đó không xa, người anh đầu trọc vẫn luôn âm thầm quan sát tình hình thấy vậy thì nhăn mặt nhăn mũi:

“...

Được thôi, anh ta đã biết ngay mà, sự việc sớm muộn gì cũng biến thành thế này!"

Đừng nói nha, đồng minh mà anh ta cho vào vừa nãy nhìn có vẻ sức khỏe không tốt lắm, hạ đường huyết mặt trắng bệch, nhưng mà lúc ra tay thì cứ như không cần mạng vậy.

Là một viên mãnh tướng đấy!

Chỉ nhìn cái điệu bộ Dương Mộng túm tóc Thẩm Chỉ mà giật kia, anh đầu trọc theo bản năng xoa xoa cái đầu bóng loáng của mình.

May mà anh ta không có tóc, đ-ánh nh-au kiểu này nhìn thôi đã thấy đau rồi.

Thẩm Chỉ sau khi bị giật mất hai nắm tóc thì thật sự chịu không nổi nữa, hét lên:

“Báo cảnh sát!

Mau báo cảnh sát bắt mụ đàn bà chanh chua này lại!"

Mụ đàn bà chanh chua trong miệng cô ta tất nhiên là chỉ Dương Mộng, còn gọi người báo cảnh sát, gọi tự nhiên chính là anh đầu trọc vẫn luôn đứng đó vây xem hóng hớt kia.

Người anh nghe vậy, biểu cảm trịnh trọng:

“Đồng chí cô yên tâm, tôi vừa nãy đã báo cảnh sát rồi, cô ráng chịu thêm một lát nữa!"

Tô Tuế nhướn mày, vừa nãy đã báo cảnh sát rồi sao?

Sao cô không thấy anh này lúc nãy rảnh rỗi chạy ra ngoài báo cảnh sát bao giờ nhỉ?

Trong lòng đang thắc mắc cho đến khi nhìn thấy cái nháy mắt của người anh dành cho mình, trong ánh mắt mang theo một loại ý vị “cô hiểu mà" rất ăn ý.

Như sợ cô không nhận được ý của mình, cái đầu tròn ủng của người anh còn khẽ lắc lắc với cô, chỉ thiếu nước viết thẳng lên mặt dòng chữ ——

'Tôi không có báo cảnh sát, tôi nói vậy vừa nãy là để lừa con tiểu tam thôi, cô em tranh thủ thời gian tát được cái nào hay cái nấy đi.'

Tô Tuế im lặng, trên đời này vẫn là người tốt nhiều mà, lần trước cô đã nhìn ra người anh này là một người nhiệt tình rồi!

Thẩm Chỉ cuối cùng bị Dương Mộng đ-ánh đến mức khóc lóc bỏ chạy trối ch-ết, khóc t.h.ả.m đến mức trước khi đi ngay cả lời đe dọa cũng quên nói.

Còn Dương Mộng đã đ-ánh thắng cũng không hề vui vẻ như dự tính, sau khi nhất quyết bồi thường cho anh đầu trọc tiền bát đĩa bị va quệt rơi xuống đất vỡ tan, cô cũng khóc suốt dọc đường về nhà.

Không phải về nhà chồng, cô về nhà mẹ đẻ.

Giữa chừng còn nhiệt tình mời Tô Tuế cùng về với mình.

Nhưng nhìn cái bộ dạng này của Dương Mộng...

Tô Tuế:

“..."

Từ chối khéo thôi, cô cũng sợ sau khi chị dâu về nhà mà đi mách lẻo với gia đình, người nhà họ Dương biết chuyện gì đã xảy ra rồi không kiềm chế được tính khí mà nổi giận mắng c.h.ử.i.

Một nhà toàn người có thể diện mà gào lên mắng c.h.ử.i, hình ảnh đó quá đẹp Tô Tuế không dám nghĩ tới, đến lúc đó chỉ có một mình cô là người ngoài ở đó, ngại biết bao nhiêu.

Thấy Tô Tuế nhất quyết không đi, Dương Mộng cũng không rảnh mà ép buộc nữa, đầu óc rối bời, cô vừa lau nước mắt vừa như một hồn ma thất thểu về đến nhà.

Lúc đó vừa hay qua giờ cơm trưa một chút, cha Dương là Dương Hoành Chí vừa cầm lấy chiếc bình giữ nhiệt đang chuẩn bị xỏ giày quay lại đơn vị công tác, cửa trước mặt bị người từ bên ngoài mở ra, ông theo phản năng ngẩng đầu nhìn lên...

Giây tiếp theo.

Ông liền thấy con gái cưng của mình tóc tai bù xù, trên mặt mang theo mấy vệt đỏ rõ ràng là do cào cấu, vẻ mặt ủ rũ quần áo xộc xệch hai con mắt sưng vù như hai quả hạt đào, nhìn là biết đã xảy ra chuyện!

Dương Hoành Chí giật mình kinh hãi:

“Mộng Mộng?!"

Trong bếp Liễu Nhạn Lan nghe thấy động tĩnh liền cười ló nửa người ra:

“Mộng Mộng về rồi à, vừa hay trưa nay mẹ làm món con thích nhất..."

Lời mới nói được một nửa, sau khi nhìn rõ con gái mình đã thành ra thế nào, Liễu Nhạn Lan suýt chút nữa không cầm chắc chiếc bát đang định rửa trong tay.

Bà không thể tin nổi nhìn con gái hết lần này đến lần khác, mắt nhắm c.h.ặ.t lại rồi lại mở ra, sau khi xác định mình không hề hoa mắt không hề nhìn lầm, Liễu Nhạn Lan như phát điên lao ra khỏi bếp!

“Mộng Mộng, con sao thế này?

Mau nói với mẹ có phải ở bên ngoài bị người ta bắt nạt không?

Đây là bị người ta đ-ánh à?"

“Ai làm?

Con khoan hãy khóc, nói với cha mẹ là ai đ-ánh, mẹ hôm nay, mẹ hôm nay..."

Bà vừa nói vừa như con ruồi không đầu chạy khắp nhà tìm “vũ khí", dường như chỉ cần Dương Mộng nói ra là ai ra tay, bà hôm nay có thể khiến đối phương m-áu chảy tại chỗ luôn.

Thấy người thân, Dương Mộng không còn nhịn được nữa mà há miệng khóc thật to:

“Mẹ, em dâu con..."

Em dâu?

Liễu Nhạn Lan lạnh mặt:

“Vết thương trên người con là do cô em dâu đó đ-ánh à?

Là cái đứa mẹ nói lần trước trông như con hồ ly tinh nhỏ, cứ luôn nịnh nọt mẹ chồng con gọi là Tô gì đó ấy... là nó đ-ánh hả?!"

Dương Mộng nhấn mạnh:

“Tô Tuế, người ta tên là Tô Tuế!"

Liễu Nhạn Lan không quan tâm Tô Tuế rốt cuộc tên là gì, bà chỉ biết bất kể là ai, đ-ánh con gái bà là không được!

“Mộng Mộng con cứ ngồi đó, mẹ đi tìm nó, chuyện này mẹ chồng con biết không?

Mẹ chồng con là người biết lý lẽ, đừng để con hồ ly tinh nhỏ đó đổi trắng thay đen mà lừa gạt."

“Chỉ có con là ngốc thôi, bị bắt nạt là chỉ biết chạy về khóc, con đi tìm mẹ chồng con đòi lại công bằng đi chứ, bây giờ con hồ ly tinh nhỏ đó chắc chắn đang mách lẻo con thế nào rồi kìa."

Dương Mộng:

“Không phải."