Quách Đại Quý:
“Tôi có thể nghĩ ra cách gì chứ?
Cho nên tôi đã nói sớm là đứa trẻ này đến không đúng lúc rồi."
“Nhà họ Bùi là cái loại gia đình như vậy lúc đầu chúng ta đã cược sai rồi, lẽ ra không nên dây dưa vào mới phải.
Con gái nếu chưa m.a.n.g t.h.a.i thì chúng ta còn có thể xông đến tận cửa mà đòi ly hôn."
Tiện thể đòi nhà họ Bùi một mẻ lợi ích lớn, dù sao con gái cưng của ông ta gả đến nhà họ Bùi bị hành hạ thành ra thế này, lần này lại suýt chút nữa mất mạng.
Nói cho cùng cũng là nhà họ Bùi có lỗi với họ.
Nhưng bây giờ có con rồi nhà họ Bùi bên đó chẳng sao, bên này bọn họ lại bị bó chân bó tay rồi.
“Chậc."
Buồn bã ấn ấn cái đầu đang giật giật từng cơn đau, Quách Đại Quý lầm bầm một câu:
“Nhà họ Bùi nếu không có nhiều con cái như thế thì tốt rồi."
“Đặc biệt là Bùi Nham, anh ta nếu không có con thì tốt rồi."
Tiền Phượng Anh lườm một cái:
“Ông nói cái này chẳng phải là lời thừa thãi sao?
Cái gì chẳng phải là vật dĩ hy vi quý (vật hiếm thì quý) chứ."
“Bùi Nham nếu không có con thì cái t.h.a.i trong bụng Tiểu Uyển nhà mình chính là cục vàng, Tiểu Uyển làm sao đến mức phải sống những ngày tháng ấm ức nữa?"
Nhưng ngặt nỗi Bùi Nham lại có ba đứa con.
Tiền Phượng Anh đau đầu:
“Anh ta có ba đứa con đấy, chúng ta dù có liều mạng g-iết ch-ết một đứa thì vẫn còn hai đứa nữa, làm sao mà chơi lại được?
Không thắng nổi đâu."
G-iết ch-ết một đứa?
Quách Đại Quý cúi đầu suy nghĩ một lát, bỗng nhiên đứng bật dậy, phấn khích nói:
“Đúng rồi, g-iết ch-ết một đứa!"
“Không đúng."
Ông ta vừa nói vừa chắp tay sau lưng đi một vòng quanh phòng bệnh, dưới ánh mắt kinh ngạc của hai mẹ con Tiền Phượng Anh và Quách Uyển, ông ta đ-ấm mạnh vào tường một cái:
“Không đúng, phải g-iết cả ba đứa cùng một lúc!"
Quách Uyển bịt miệng:
“Bố bố điên rồi à?"
Cô ta trước đây không hề biết bố cô ta lại thương cô ta đến mức này, vì để cô ta sống tốt mà đến cả việc liều mạng như vậy cũng dám làm.
“Không điên."
Quách Đại Quý phẩy tay:
“Bố không có ý đó, không định thật sự g-iết ch-ết ba cái đứa nhóc đó đâu."
“Chỉ là làm bộ làm tịch thôi."
“Làm bộ làm tịch?"
Tiền Phượng Anh đầy dấu hỏi trong đầu:
“Làm bộ làm tịch làm gì?
Bọn nó không ch-ết thì vẫn là vật ngáng đường cho con gái mình sao?"
Cái bộ dạng này làm ra thì có tác dụng gì?
Bà ta đoán:
“Hay là ông muốn dọa cho ba cái đứa nhóc đó thành ngớ ngẩn luôn?
Đến lúc đó chỉ còn lại mỗi cháu ngoại mình là lanh lợi, địa vị lập tức tăng vọt lên ngay."
Quách Đại Quý lắc đầu.
Quách Uyển đầu óc linh hoạt hơn một chút, cô ta đoán:
“Bố, ý của bố là làm bộ làm tịch muốn hại bọn nó, sau đó để con ra tay cứu bọn nó sao?"
“Nhưng mà..."
Cô ta ngập ngừng:
“Ba đứa nó toàn là lũ sói mắt trắng, con cứu bọn nó thì có tác dụng gì, vạn nhất một sơ suất nhỏ làm chính mình bị thương thì lại hỏng bét rồi."
Lúc cô ta chưa m.a.n.g t.h.a.i nếu lâm vào đường cùng thử chiêu này còn được, bây giờ cô ta dù sao cũng phải lo lắng cho cái sinh mạng nhỏ bé trong bụng này.
Quách Đại Quý lại gật đầu rồi lại lắc đầu, tỏ vẻ bí hiểm nói:
“Tiểu Uyển đoán đúng một nửa rồi, bố có cách này hai mẹ con nghe xem..."
Những toan tính bên phía nhà họ Quách theo việc Quách Uyển nằm viện thì tạm thời gác lại không nhắc tới nữa, từ giờ đến lúc Quách Uyển dưỡng sức xuất viện còn không ít ngày đâu.
Tất nhiên, nói thật lòng thì ở khu đại tạp viện cũng chẳng có mấy người thật sự quan tâm Quách Uyển đang ở đâu cả.
Người duy nhất có vẻ khá quan tâm, vẫn luôn gặng hỏi lại là Bùi Hồng.
Cô ta không phải là sau này mới nhận ra cái tốt của Quách Uyển khi người không có mặt ở đó, mà là Quách Uyển không ở đây, ba đứa cháu trai cháu gái của cô ta không có ai trông nom, trước đây lúc anh hai cô ta chưa tái hôn cô ta còn không thấy thế nào.
Bây giờ được Quách Uyển tiếp quản chăm sóc một thời gian, Quách Uyển vừa buông tay, cô ta giúp đỡ trông nom vài ngày, chỉ mới vài ngày ngắn ngủi thôi... mà đã gần như phát điên rồi!
Trước đây cô ta sao không cảm thấy ba cái đứa nhóc này phiền phức và khó bảo đến vậy nhỉ?
Được chiều chuộng đến mức vô pháp vô thiên rồi, chỉ cần có chút không vừa ý là có thể gào thét khóc lóc om sòm, phiền ch-ết đi được!
Giống như bây giờ, cô ta chẳng còn chút kiên nhẫn nào mà vẫn phải c.ắ.n răng dỗ dành, nhìn thấy Ngụy Huy đi làm về ở phía đối diện, Bùi Hồng mệt mỏi đến mức ngay cả một nụ cười cũng không nặn ra nổi.
Ngụy Huy chưa từng thấy cảnh tượng này, không nhịn được mà hỏi một câu:
“Tiểu Hồng cô bị làm sao thế này..."
Bùi Hồng nhếch môi:
“Chị dâu hai của tôi chẳng phải là bị bệnh sao, trong nhà không có ai trông trẻ nên tôi giúp trông vài ngày."
Bóp trán, nghe tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết bộ ba ở bên cạnh, Bùi Hồng hận không thể thò tay bịt miệng ba cái con quỷ nhỏ đó lại để bọn nó im lặng.
Nhận ra “sát khí" trong mắt cô ta, Ngụy Huy cười hà hà vừa định bỏ đi, nào ngờ Bùi Hồng oán khí lớn đến mức nói chuyện ngay cả não cũng không thèm dùng, đột nhiên nói với anh một câu ——
“Vẫn là nhà anh Ngụy Huy thanh tĩnh, không có trẻ con quấy rầy, một ngày có thể rảnh rang biết bao nhiêu."
Ngụy Huy:
“..."
Đây mà cũng là lời con người nói sao?
Chẳng trách bao nhiêu năm trôi qua danh tiếng của Bùi Hồng ở khu vực này ngày càng tệ.
Không phải anh thích nói xấu người khác, chứ cái kiểu nói chuyện như Bùi Hồng, có ai có thể khen cô ta một câu tốt mới là lạ.
Cười khan hai tiếng, Ngụy Huy trực tiếp không ngoảnh đầu lại mà đi vào trong nhà.
Từ Lệ Phân thấy anh về còn đặc biệt rướn cổ nhìn về phía sau anh tìm kiếm:
“Chẳng phải bảo con đi đón vợ con về sao?
Sao lại chỉ có mình con lủi thủi về thế này?"
Ngụy Huy:
“Mẹ vợ con bị bệnh rồi, Mộng Mộng nói ở lại nhà mẹ đẻ vài ngày."
“Không phải chứ."
Từ Lệ Phân kinh ngạc:
“Mẹ vợ con bị bệnh sao lúc trước con không biết?"
Nhắc đến chuyện này Ngụy Huy cũng thấy bất lực:
“Mộng Mộng lúc trước không nói với con, cô ấy nói sợ con biết rồi nói cho mẹ nghe mẹ lại lo lắng."
“Còn nói nếu không phải tại con cứ lải nhải đòi sang đón cô ấy, thì cô ấy đến giờ vẫn không chịu hé nửa lời với con đâu."
Nhắc đến chuyện này anh cũng thấy phiền lòng, cứ như thể anh là người ngoài vậy, chuyện lớn như thế mà cũng bắt đầu giấu giếm anh rồi.
Tô Tuế thì dừng cây b.út đang làm bài tập lại, lông mi rủ xuống che đi sự suy tư trong mắt.
Kể từ lần trước cùng Dương Mộng chia tay ở nhà hàng cổ nhà họ Tống, Dương Mộng vẫn chưa quay về, không có tin tức gì cũng chẳng thấy trở mặt cãi nhau với Ngụy Huy.
Mỗi lần Ngụy Huy đến nhà họ Dương, người nhà họ Dương vẫn nhiệt tình thân thiết đến mức khiến Ngụy Huy cho đến giờ vẫn chưa nhận ra có điều gì bất thường.
Phản ứng như vậy... nghĩ thế nào cũng thấy thật bất thường, đặc biệt là không phù hợp với tính cách của chị dâu cô - Dương Mộng.
Một cách khó hiểu, Tô Tuế cảm thấy tình hình hiện tại rất giống như sự yên tĩnh trước cơn bão, cô cứ luôn cảm thấy lờ mờ dường như sắp có chuyện gì đó xảy ra vậy.