Tô Tuế đang hộ tống cô em chồng đi về phía nhà Ngụy Hữu Tài nghe vậy thì sững lại một chút, không hiểu lời này của cô em chồng là từ đâu mà ra.
Liếc nhìn người anh cả đang lầm lũi đi phía trước, Ngụy Nhiên bóp vạt áo:
“Thì là em lớn lên dưới mí mắt của bà nội và bố em, không giống như anh cả và anh hai."
“Bà nội bây giờ bị bệnh anh cả anh hai không quan tâm là chuyện bình thường, nhưng em không những không quan tâm mà còn muốn sang đó để rạch ròi quan hệ..."
Giọng Ngụy Nhiên ngày càng thấp xuống, Tô Tuế đã hiểu ý của cô gái nhỏ, nhưng không biết nên khai sáng cho Ngụy Nhiên thế nào trong chuyện này.
Suy cho cùng, trong mối quan hệ bà cháu giữa bà cụ nhà họ Ngụy và ba anh em Ngụy Huy, cô chỉ là người ngoài.
Bao nhiêu năm qua họ bà cháu cư xử với nhau thế nào, có thù oán và khúc mắc gì cô hoàn toàn không biết.
Đã không biết thì không có tư cách nói này nói nọ, càng không có tư cách nói những lời thiên vị theo ý mình để khai sáng cho Ngụy Nhiên, cho cô sự an ủi tâm lý.
Tô Tuế suy nghĩ một lát, chỉ hỏi Ngụy Nhiên một câu:
“Vậy Tiểu Nhiên, làm như vậy em có thấy hổ thẹn với lương tâm không?"
Ngụy Nhiên ngẩn người, suốt dọc đường không nói lời nào, cho đến khi ba người sắp đi đến dưới lầu nhà Ngụy Hữu Tài, cô bỗng nhiên đứng thẳng chiếc lưng vốn hơi khom suốt dọc đường lên.
Rất nghiêm túc đáp:
“Em không thấy hổ thẹn với lương tâm."
Tô Tuế khoáng đạt vỗ vai cô một cái, mỉm cười nói:
“Nếu em đã nói mình không hổ thẹn với lương tâm rồi, vậy còn nghĩ nhiều như vậy làm gì?"
“Lo lắng nhiều như vậy vừa không thay đổi được quyết định, cũng không thay đổi được kết quả, vậy thì nghĩ đến nó làm gì?"
“Nếu cứ quan tâm đến ánh mắt và cách nhìn của người khác, thì ngày tháng chẳng cần sống nữa, sống thế nào cũng không tránh khỏi bị người ta nói này nói nọ đâu."
Cô vỗ vỗ đầu Ngụy Nhiên ôn tồn nói:
“Tiểu Nhiên, nghe chị dâu nói một câu, đừng sống trong miệng của người khác, làm người làm việc chỉ cần bản thân mình không hổ thẹn với lương tâm và không vi phạm pháp luật đạo đức... như vậy đã là rất tốt rồi."
Hai người đang nói chuyện, không ai để ý thấy Ngụy Huy đang đi phía trước chuẩn bị lên lầu, bước chân khựng lại một cái rất khó nhận ra.
Đừng sống trong miệng người khác sao?
Anh thở dài một tiếng, điểm này cho đến tận bây giờ anh vẫn chưa thể nhìn thấu được....
“Tiểu Huy và Tiểu Nhiên về rồi đấy à?
Ôi chao bao nhiêu năm không gặp Tiểu Nhiên đã lớn thế này rồi sao?"
Cửa nhà họ Ngụy không đóng, ba người vừa ló đầu ở cửa đã có người họ hàng được cho là có nhãn lực tốt nhìn thấy họ.
Một câu chào hỏi cũ kỹ hét lên, cả nhà họ Ngụy giống như hang chuột vậy, chỉ trong vài hơi thở, đã vù vù chạy ra một đống người.
Không có lấy một người nào mà Ngụy Huy và Ngụy Nhiên thấy quen mặt cả.
Nhưng ai nấy đều cực kỳ nhiệt tình, kéo Ngụy Huy và Ngụy Nhiên huyên thuyên làm quen.
“Tiểu Huy bây giờ đã lớn thế này rồi, lúc cháu mới sinh ra bác còn bế cháu đấy!"
“Đúng thế, nghe nói Tiểu Huy bây giờ có tiền đồ lắm, giỏi thật đấy, ở trong nhà máy làm... làm viên gì đó, tóm lại là oai lắm!"
Thời buổi này chỉ cần chức danh có dính đến chữ “viên" là người ta theo bản năng nghĩ ngay đến bát đại viên, nhất thời không khí càng thêm hào hứng.
Có người đẩy đứa cháu nhỏ của mình đến trước mặt Ngụy Huy chào hỏi, chào xong liền trố mắt nhìn Ngụy Huy, cho đến khi Ngụy Huy bị nhìn đến mức da đầu tê dại phải móc từ trong túi ra một hào nhét vào tay đứa trẻ.
Đối phương mới hài lòng tiếp tục khen ngợi Ngụy Huy.
Người bên cạnh thấy đây là vớ được lợi lộc rồi, người có con thì chen chúc dắt con lại gần Ngụy Huy, người không có con thì nói con dâu mình m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Lời ra tiếng vào vây quanh Ngụy Huy đòi tiền lì xì cho cái đứa cháu “đang mang", cái đứa còn chưa từng gặp mặt kia.
Ngụy Nhiên nhìn thấy cảnh này mà sống lưng lạnh toát, đây là đám người từ đâu đến vậy?
Trước đây cô thường nghe Ngụy Xuân Tuyết chê bai họ hàng bên phía mẹ đẻ của Ngô Vi, sau lưng nói đám người đó chỉ biết lợi dụng chứ chẳng nhờ vả được gì.
Lúc đó cô còn chưa hiểu lợi dụng là gì, hay nói đúng hơn là cho đến trước ngày hôm nay, cô vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa của việc “đến lợi dụng".
Cô cứ ngỡ cái gọi là “đến lợi dụng" là có những người họ hàng có cuộc sống không tốt, xách đồ đến tận cửa than nghèo kể khổ muốn tìm kiếm sự giúp đỡ.
Hoặc là đến tận cửa khóc lóc kể lể chuyện gia đình mình khó khăn thế nào, muốn nhờ người họ hàng có khả năng giúp đỡ một tay.
Dù sao trong nhận thức của cô, con người tối thiểu là phải biết giữ thể diện, có nghèo cũng phải có khí phách, dù có phải c.ắ.n răng đến nhà họ hàng tìm kiếm sự giúp đỡ thì cũng phải cảm thấy ngại ngùng chứ.
Nhưng chẳng có ai nói cho cô biết thì ra việc lợi dụng thật sự là một chút mặt mũi cũng không cần, giống như lũ châu chấu thấy chút vị ngọt là lao vào đâu!
Cái thứ quái quỷ gì thế này!
Ngụy Nhiên sợ hãi liên tục lùi bước nói nhỏ với Tô Tuế:
“Chị dâu hai, nếu em sớm biết nhà bố em loạn lạc thế này, tuyệt đối sẽ không đòi chị đi cùng em về đây đâu."
Cái chuyện quái gì thế này chứ!
Rõ ràng tin tức cô nghe được lúc trước chỉ là bà nội cô bị bệnh, họ hàng ở quê lên thăm thôi.
Ngay cả người đặc biệt đến trường tìm cô ban ngày cũng không nói trong nhà có nhiều người thế này, chỉ nói bà cụ bị bệnh tuy có họ hàng ở bên cạnh nhưng suy cho cùng vẫn là nhớ cháu trai cháu gái, nhớ đến phát khóc.
Chỉ nói có bấy nhiêu thôi, một chút thông tin rò rỉ nào khác cũng không cho cô và anh cả biết.
Kết quả là tối nay họ quay về, không có sự chuẩn bị nào mà được tặng một bất ngờ lớn thế này sao?
Ngụy Nhiên kinh hoàng nhìn quanh một lượt, rốt cuộc là đã có bao nhiêu người đến đây vậy?
Có người sau đó mới phát hiện ra hai chị em dâu Ngụy Nhiên, đầu tiên là cười nói làm quen với Ngụy Nhiên, sau đó khi nhìn thấy Tô Tuế trông thế nào, ai nấy đều hận không thể thò tay nhào một cái lên mặt Tô Tuế!
“Ôi chao, đây là con gái nhà ai mà sao trông xinh đẹp thế này?
Bà già này sống từng này tuổi rồi mà chưa thấy cô gái nào xinh đẹp thế này bao giờ!"
Bà cụ đang nói chuyện là người có giọng nói rất to, bà vừa cất lời lập tức thu hút thêm nhiều người nhìn về phía Tô Tuế.
Có người tặc lưỡi:
“Đây là tiên nữ nhà ai rơi xuống trước mặt chúng ta vậy?
Bao nhiêu tuổi rồi?
Có nơi có chốn chưa?"
Đây vẫn còn là những người biết nói chuyện trong đám đông này, có những người không biết nói chuyện trực tiếp kéo con trai mình đẩy đến trước mặt Tô Tuế.
“Cô bé cô xem đây là con trai tôi, ở chỗ chúng tôi đây là chàng trai trẻ tuổi đứng hàng đầu hàng thứ đấy, bao nhiêu người giới thiệu đối tượng cho nó mà nó chẳng thèm để ý, tôi thấy cô là vừa hay đấy, mọi người xem kìa, đứng cùng con trai tôi trông xứng đôi biết bao!"
Tô Tuế nhìn lên nhìn xuống chàng trai trẻ tuổi tốt lành trong miệng đối phương một lượt, hay lắm, Thổ Hành Tôn thời hiện đại!