Từ Lệ Phân trực tiếp hắt thẳng một ly nước vào mặt Ngụy Hữu Tài, cả người run lên vì giận:
“Ngụy Hữu Tài, có người làm cha nào lại đi đặt điều cho con trai ruột của mình như ông không?"
“Ông không biết chuyện này nghiêm trọng đến mức nào có phải không?
Hủy hoại con trai thì ông mới vui lòng có phải không?"
Ngụy Hữu Tài lau mặt, cũng lớn giọng đáp lại:
“Rốt cuộc là tôi không biết chuyện này nghiêm trọng đến mức nào, hay là cái thằng súc sinh này coi trời bằng vung không biết chuyện nghiêm trọng đến mức nào?!"
“Từ Lệ Phân tôi nói cho bà biết bà bớt ở đây làm càn đi, hôm nay tôi đã dám đưa chuyện này ra ánh sáng thì có nghĩa là bên tôi có bằng chứng."
“Bà tự dạy dỗ con trai thành cái hạng gì trong lòng bà không biết sao?
Cái thằng súc sinh này ở bên ngoài không học điều tốt thì có thể làm ra chuyện gì trong lòng bà không rõ sao?"
Ông ta cứ một câu “thằng súc sinh", hai câu “thằng súc sinh", nghe thật ch.ói tai.
Ánh mắt Ngụy Tứ trở nên hung hiểm, từng chữ như rít qua kẽ răng:
“Ngụy Hữu Tài, ông thử nói thêm một câu nữa xem?"
Bị ánh mắt của con trai áp chế, Ngụy Hữu Tài có chút chột dạ nghẹn lại.
Ông ta tằng hắng một cái, thay đổi thái độ:
“Tiểu Tứ, bố không phải nhất quyết muốn gây khó dễ cho con, nhưng con xem chuyện này con làm, bố đã biết rồi ngộ nhỡ người khác cũng biết thì con làm gì còn kết quả tốt?"
“Chuyện này con làm không được kín kẽ cho lắm."
Ngụy Tứ:
“Ông đe dọa tôi?"
“Không phải đe dọa."
Biết rõ tính cách của đứa con trai thứ hai này, Ngụy Hữu Tài cũng sợ cái thằng liều mạng này không vừa ý lại lật bàn động thủ.
Lúc đó mình bị trầy da tróc vảy thì không đáng, truyền ra ngoài lại mất mặt.
Người ngoài mà biết cái thằng làm cha như ông bị con trai đ-ánh thì không biết sẽ cười nhạo ông đến mức nào.
Nuốt nước bọt một cái, Ngụy Hữu Tài giả vờ giả vịt nói:
“Bố chẳng phải lo lắng cho con sao, sợ con không biết nặng nhẹ nên hôm nay mới đặc biệt bảo em gái con gọi các con đến để nói về chuyện này."
“Đây không phải chuyện nhỏ, nếu bị tố cáo hoặc bị điều tra ra thì con sẽ bị liên lụy mà đi tù đấy."
Cũng chẳng cần Ngụy Tứ trả lời, ông ta biết Ngụy Tứ không đời nào thừa nhận, chỉ tự mình độc thoại tiếp.
“Cũng may là bố biết chuyện này trước, bố có thể giúp con dìm chuyện này xuống, con là con trai của bố, dù cha con ta bình thường có xa cách đến đâu bố cũng không thể trơ mắt nhìn con gặp chuyện được."
Câu này nghe còn có chút mùi người.
Ngay khi Tô Tuế sắp vì câu “mùi người" này mà thay đổi cái nhìn về Ngụy Hữu Tài, thì bên kia Ngụy Hữu Tài lại bẻ lái——
Ngụy Hữu Tài:
“Chỉ là..."
Trong lòng có cảm giác quả nhiên là vậy, Ngụy Tứ cười như không cười nhìn ông ta:
“Chỉ là cái gì?"
Ngụy Hữu Tài:
“Chỉ là phía bố cũng có một chuyện, đúng lúc là Tiểu Tứ có thể giúp được việc."
Tô Tuế:
“..."
Xúi quẩy!
Nhổ vào!
Là cô quá ngây thơ khi suýt chút nữa lầm tưởng lương tâm của lão Ngụy Hữu Tài này chưa bị ch.ó tha hết.
Cái hạng gì đâu không, nắm được cái thóp rồi chạy đến đây mặc cả với Ngụy Tứ?
Cô chỉ muốn đứng dậy kéo Ngụy Tứ đi ngay lập tức, không ngờ Ngụy Tứ lại nắm ngược lấy tay cô, ánh mắt trầm mặc hỏi Ngụy Hữu Tài:
“Ông muốn tôi giúp ông chuyện gì?"
Nghe con trai hỏi vậy, niềm vui lóe lên trong mắt Ngụy Hữu Tài, đã hỏi được thì tức là có hy vọng.
Ông ta xoa xoa tay:
“Cũng không phải chuyện gì lớn, chẳng phải bạn bè con nhiều sao?
Bố muốn con dắt mấy đứa bạn đó đi dọa dẫm một người giúp bố."
“Chuyện nhỏ đơn giản thôi, không cần thực sự động thủ, chuyện phạm pháp chúng ta không làm, chỉ qua đó lộ diện nói vài câu thôi."
Ông ta biết tình cảm giữa mình và Ngụy Tứ không tốt, lúc này nếu cứ một mực đưa ra yêu cầu thì Ngụy Tứ chưa chắc đã sảng khoái đồng ý.
Nghĩ đoạn, ông ta hứa hẹn:
“Tiểu Tứ con yên tâm, chỉ cần con giúp bố việc này, ngày mai bố sẽ nhờ quan hệ giúp con xóa sạch chuyện của con."
Dứt lời, ông ta vẫn giữ cái vẻ mặt cười đầy ẩn ý đó, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình.
Ông ta đợi Ngụy Tứ đồng ý, ông ta cũng có lòng tin Ngụy Tứ nhất định sẽ đồng ý cuộc trao đổi của ông ta.
Trong phút chốc, không gian rộng lớn vậy mà không có một ai lên tiếng, tất cả mọi người đều đang đợi, chỉ là thứ họ đợi không giống nhau mà thôi.
Như Ngụy Hữu Tài, đợi là sự thỏa hiệp của Ngụy Tứ để ông ta sai khiến.
Như Tô Tuế và Từ Lệ Phân, đợi là Ngụy Tứ trở mặt, cái bát trong tay Từ Lệ Phân đã cầm sẵn rồi, chỉ cần con trai vừa trở mặt là giây tiếp theo cái bát trong tay bà có thể đ-ập thẳng vào cái bản mặt đáng ghét của Ngụy Hữu Tài.
Cho ông ta cười, bà sẽ đ-ập lệch mặt ông ta để cả đời này ông ta không cười nổi nữa!
Còn như đám người Ngô Vi, họ đợi là Ngụy Tứ với cái tính khí thối tha đó sẽ không đồng ý lời đe dọa của Ngụy Hữu Tài, rồi sau đó cha con trở mặt, lúc đó cha con tranh chấp thì người đắc lợi đương nhiên là những “con chuột" đang nấp một bên như họ rồi.
Tất cả mọi người đều đang đợi, tâm tư khác nhau, tâm trạng khác nhau, trong chốc lát bầu không khí cả căn phòng có chút quỷ dị im lặng.
Mãi lâu sau, một tiếng cười khẽ đột ngột phá tan sự tĩnh lặng trên bàn ăn.
Tất cả mọi người vô thức nhìn theo tiếng động, thì thấy Ngụy Tứ nhìn Ngụy Hữu Tài cười rất vui vẻ.
Anh trông rất tuấn tú, cười lên như thế này đừng nói là khiến căn phòng bừng sáng, ít nhất là khiến người ta vừa nhìn thấy đã vô thức nở nụ cười theo.
Nhưng khi phản ứng lại, không ít người mồ hôi lạnh sau lưng vã ra như tắm.
Tô Tuế mới gả qua đây nên không biết tính cách Ngụy Tứ thế nào, nhưng hạng người như Ngụy Xuân Lâm, Ngụy Xuân Tuyết đã từng thấy Ngụy Tứ cười như vậy rồi.
Có một lần hai chị em họ tự cho rằng mình đã chiếm được tổ ấm, cánh đã cứng cáp, để nh.ụ.c m.ạ Ngụy Tứ - “con ch.ó mất nhà" bị Ngụy Hữu Tài ruồng bỏ, họ đã chọn sẵn thời điểm rồi tập hợp một đám người đi tìm Ngụy Tứ gây hấn.
Trước mặt bạn bè của Ngụy Tứ, họ dùng hết lời lẽ châm chọc mỉa mai, hận không thể xé nát da mặt Ngụy Tứ ném xuống đất mà giẫm đạp.
Tốt nhất là mỗi người giẫm một cái để Ngụy Tứ mất hết mặt mũi trước mặt bạn bè, sống thành một trò cười.
Cũng chẳng phải rảnh rỗi sinh nông nỗi gì, mà là vì chỉ cần Ngụy Tứ gục ngã, đám con riêng con kế này sẽ mạnh hơn Ngụy Tứ - đứa con ruột.
Tài nguyên của Ngụy Hữu Tài sẽ càng nghiêng về phía họ hơn.
Và khi đó, sau khi nghe xong những lời mỉa mai của họ...
Ngụy Tứ cũng cười như thế này.
Cười xong đến nửa lời cũng chẳng thèm nói với họ, trực tiếp động thủ luôn.
Họ còn chưa kịp nhìn rõ Ngụy Tứ đã làm gì, thì tên du thủ du thực đứng chắn trước mặt để đẩy Ngụy Tứ đã bị anh quật ngã xuống đất.