Nheo mắt quan sát một lúc, bà vỗ đùi cái “đét":
“Tuế Tuế, sao con lại nấu cơm ở chỗ này?"
“Ôi mẹ ơi, nhầm rồi, đây không phải nhà mình, con chạy sang bếp nhà người ta nấu cơm rồi!"
Bà thầm trách thầm cô con dâu hồ đồ này, động vào bếp nhà họ Ngụy lát nữa không biết sẽ bị mụ già đanh đ-á nhà đó tính toán đến mức nào.
Càng nghĩ càng thấy phiền phức, ngọn lửa giận trong lòng không kìm được mà bốc lên.
Ba đứa nhỏ chạy theo sau, thấy bà nội mình đang đứng trước bếp nhà họ Ngụy mà la hét om sòm.
Mấy đứa nhỏ nhìn nhau.
Vẫn là Đại Bảo lớn tuổi nhất lên tiếng trước, nó nuốt nước miếng, cẩn thận kéo kéo áo Hoàng Tú Hà, nhỏ giọng nói:
“Nội ơi, có phải nội ngủ quên đến lú lẫn rồi không, đây là bếp của bà Ngụy, rõ ràng là nhà người ta mà."
Nó thực sự không hiểu bà nội mình đang lên cơn gì, tại sao lại la hét với thím nhỏ mới gả vào nhà họ Ngụy như thế.
Thật là mất mặt.
Lại còn nói thím nhà họ Ngụy chạy sang bếp người ta nấu cơm, nhưng bếp này chính là của nhà họ Ngụy mà, thím ấy cũng đâu có sang nhà ai khác đâu.
Hoàng Tú Hà đang lúc tức giận, gạt phắt bàn tay của cháu đích tôn ra, cúi đầu hỏi nó:
“Mẹ kế của các cháu không phải đang nấu cơm cho các cháu đây sao?
Sao các cháu lại nói dối?"
“Hơn nữa mẹ kế của các cháu không biết bếp nhà mình ở đâu, các cháu còn không biết sao?
Lại để cô ta nấu cơm trong bếp nhà người khác?
Để lát nữa cơm nấu xong bị người ta lấy mất thì xem các cháu ăn gì!"
Không phải chứ...
Ba đứa trẻ nhà họ Bùi nhìn nhau, đứa nhỏ nhất là Tam Nữu mếu máo:
“Nội ơi, cháu không nói dối, mẹ kế thực sự chưa xuống giường mà."
Nó giơ ngón tay mập mạp chỉ về phía thím nhỏ xinh đẹp như tiên nữ đang mỉm cười nhìn mình trong bếp:
“Đây là thím nhỏ nhà họ Ngụy, không phải mẹ kế của tụi cháu, cơm thím ấy nấu vốn dĩ không phải cho tụi cháu ăn."
Càng nói càng thấy ủy khuất, cuối cùng không nhịn được mà há miệng gào khóc thành tiếng:
“Nội ơi, ngay cả mẹ kế mà nội cũng nhận nhầm, nội già lú lẫn thật rồi!"
Trong bếp, Tô Tuế không ngờ ba cái đứa tiểu ma đầu đã hành hạ nguyên thân đến mức suy sụp tinh thần trong nguyên tác, khi đối mặt với bà nội ruột cũng “ngớ ngẩn" như vậy.
Ánh mắt Tô Tuế ý cười đậm thêm.
Nghĩ đến trong nguyên tác, ba tiểu ma đầu trong đêm tân hôn đã bị vợ chồng nhà họ Quách tiêm nhiễm một đống lý luận rằng mẹ kế không tốt, để dằn mặt mẹ kế.
Ngày hôm sau, nguyên thân dậy sớm nấu cơm nhưng tụi nó đã bàn bạc với nhau là dứt khoát không ăn một miếng nào, nếu ăn thì sẽ nhổ thẳng vào mặt nguyên thân, còn lu loa rằng ăn thấy mùi vị lạ, lưỡi bị tê, nói nguyên thân muốn đầu độc tụi nó, mẹ kế muốn g-iết con chồng.
Tình cờ là một trong số đó đang lúc thay răng, chính lúc phun cơm vào mặt nguyên thân thì dùng sức quá đà, làm chiếc răng đang lung lay văng ra ngoài, m-áu tươi đầy miệng.
Nhưng lại đổ thừa là nguyên thân không có ý tốt, cố ý làm món “cứng" để khiến tụi nó bị hóc ch-ết.
Một đứa khóc thì hai đứa kia cũng khóc theo, giọng đứa nào đứa nấy đều vô cùng ch.ói tai.
Thế là ngay ngày đầu tiên về nhà chồng, nguyên thân đã trở thành bà mẹ kế lòng lang dạ thú trong miệng những người sống trong khu tập thể này.
Nguyên thân muốn giải thích, nhưng so với việc con dâu mang tiếng xấu, Hoàng Tú Hà còn sợ ba cái “cục cưng" của mình bị người trong khu tập thể coi là những đứa trẻ hư hỏng biết nói dối.
Vì vậy bà ta cũng không giúp nguyên thân minh oan, chỉ một mực khuyên nguyên thân đừng chấp nhặt với trẻ con, nói đỡ rằng con nít nhỏ xíu thì biết cái gì, làm người lớn sao có thể so đo với trẻ con được.
Cũng nhờ ơn màn hòa giải ba phải này của Hoàng Tú Hà, nguyên thân không chỉ gánh lấy cái danh mẹ kế đen tối, mà trong khu tập thể rộng lớn này còn trở thành biểu tượng của sự “hẹp hòi".
Ai bảo cô lại đi chấp nhặt với trẻ con chứ?...
Nghĩ đoạn, Tô Tuế nhếch môi, nảy ra ý xấu, đẩy nắp nồi vốn đang đậy kín ra một khe nhỏ.
Ngay tức khắc.
Mùi thịt băm thơm nồng nàn lan tỏa ra từ khe hở đó, ba đứa nhỏ vốn đang gào khóc ngửi thấy mùi thịt thơm quyến rũ hơn cả lúc nãy, đến khóc cũng không thèm khóc nữa.
Từng đứa một chỉ vào bếp rồi hét lên với Hoàng Tú Hà ——
“Nội ơi, cháu muốn ăn thịt thím nhỏ làm!"
“Nội ơi, tại sao nội không cưới thím nhỏ nhà họ Ngụy về làm vợ cho bố?
Có phải vì nội không cưới nổi không?
Có phải nội lại đem lương của bố cho nhà ông cậu rồi không?"
“Chắc chắn là cho ông cậu rồi, nhà mình trước đây toàn ăn bánh ngô, nhưng cháu đến nhà ông cậu thấy nhà ông ấy vẫn được ăn bánh màn thầu trắng cơ, thế mà nội còn nói nhà họ khổ cực nên phải trợ cấp thêm..."
Trẻ con mà, khi đã lên cơn thì chuyện gì cũng nói ra được, chẳng biết che đậy chuyện xấu hổ của gia đình.
Cái miệng liến thoắng, ngay cả chuyện Hoàng Tú Hà tiếp tế cho nhà mẹ đẻ cũng tuồn ra sạch.
Sợ con trai trong nhà nghe thấy, lúc này Hoàng Tú Hà chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm ba đứa nhỏ này có phải là “cục cưng" nữa hay không, bà ta túm lấy từng đứa, mỗi đứa đ-ánh cho mấy phát, chẳng mấy chốc khu viện nhỏ sau nhà đã vang lên tiếng quỷ khóc sói bao của ba đứa trẻ nghịch ngợm.
Tô Tuế nén cười, thong thả tựa vào cửa bếp, hắng giọng, dùng chính những lời lẽ đầy mỉa mai mà Hoàng Tú Hà đã dùng để an ủi nguyên thân trong nguyên tác, học ngay tại chỗ bắt đầu nói kháy ——
“Ôi trời ơi, sao mới sáng sớm ra đã bắt đầu đ-ánh trẻ con thế này?
Con nít còn nhỏ chưa hiểu chuyện đâu, có gì bác cứ từ từ mà bảo chúng, sao nỡ ra tay nặng thế, nhìn tụi nhỏ kìa, khóc đến không thở nổi rồi."
“Bác Hoàng à, không phải cháu nói bác đâu, bác là người lớn sao lại đi chấp nhặt với trẻ con làm gì, như thế trông chúng ta thật thiếu bao dung, để người khác biết lại tưởng bác là bà nội mà không biết thương xót mấy đứa trẻ mồ côi mẹ này đấy."
“Không thể nào bên này con trai bác vừa cưới vợ mới, có mẹ kế mà con trai chưa làm 'bố dượng' thì bác đã làm 'bà nội kế' trước rồi sao."
Cô giả vờ như không biết lý do Hoàng Tú Hà ra tay đ-ánh đám trẻ, chỉ né nặng tìm nhẹ mà thêm dầu vào lửa...
“Tụi nhỏ chẳng qua là thèm một miếng ăn thôi mà, bác Hoàng, nhà bác điều kiện tốt thế chắc không đến nỗi tiếc chút đồ ăn cho trẻ con chứ?"
Bị cô kích bác như vậy, ba đứa nhỏ khóc càng t.h.ả.m thiết hơn.
Đầu óc Hoàng Tú Hà bị tiếng khóc làm cho ong ong, nhưng điều đó không ngăn cản bà ta nắm bắt trọng điểm.
Bà ta buông đám trẻ ra, không thể tin nổi chỉ vào Tô Tuế hỏi:
“Cô gọi tôi là gì?"