Hoàng Tú Hà cũng không ngờ cuối cùng người bị kẹt ở giữa, không phải là con người lại là chính mình.
Thực sự nhịn không nổi, bà ta chống nạnh mắng c.h.ử.i khắp hậu viện —— bảo bây giờ biết oán trách bà ta rồi, lúc nãy khi bà ta hỏi cặn kẽ sao không thấy có ai đ-ánh trống lảng không cho bà ta hỏi?
Chẳng phải là đều muốn nghe bát quái, chẳng qua bà ta là người thiếu kiên nhẫn nhất nên bà ta mới ra mặt thôi sao?
Tại sao bây giờ đều oán trách bà ta?
Chẳng ai thèm đoái hoài đến Hoàng Tú Hà, thím Vương trước khi về tiền viện còn nhổ một bãi nước bọt thật mạnh về phía Hoàng Tú Hà.
Mọi người mang theo vẻ áy náy an ủi Ngụy Nhiên xong rồi lần lượt tản đi, để lại một mình Hoàng Tú Hà không ai thèm để ý nhảy dựng lên khắp sân.
Hoàng Tú Hà:
“Lệ Phấn, chị xem tôi nói có đúng không?
Tôi cũng không muốn làm khó Tiểu Nhiên mà, có ai biết tình hình thực tế là như thế này đâu?”
“Nếu tôi mà biết sớm thì tôi cũng chẳng hỏi cặn kẽ làm gì, Tiểu Nhiên dù sao cũng là tôi nhìn nó lớn lên, lúc nó mới đẻ tôi còn bế nó nữa đấy.”
Tô Tuế khẽ cười, lắc đầu xoay người đi vào nhà.
Chỉ tay vào Tô Tuế, Hoàng Tú Hà tức đến mức não ong ong:
“Lệ Phấn, cái đứa con dâu này của chị được lắm đấy nhé, nói chuyện thì chọc tức người ta mà không nói chuyện lại càng chọc tức người ta hơn!”
“Tôi nói cho chị biết, cái hạng con dâu như thế này nếu chị không dập tắt cái ngọn lửa hung hăng của nó xuống thì sau này ngay cả bà mẹ chồng như chị nó cũng chẳng coi ra gì đâu.”
Đáp lại bà ta là tiếng ‘pạch’ một cái Từ Lệ Phấn đóng c.h.ặ.t cửa nhà cùng với một câu nói từ khe cửa ném ra ——
“Hoàng Tú Hà, bà cũng đừng có tự tâng bốc mình tốt đẹp như thế, còn dám nói là từ nhỏ nhìn Tiểu Nhiên nhà tôi lớn lên nếu biết sớm thế này thì không hỏi cặn kẽ nữa, hừ, nói như thể A Tứ nhà tôi không phải bà nhìn nó lớn lên không bằng, tóm lại là đối với A Tứ nhà tôi bà vừa nãy cũng chẳng tích chút đức nào cho cái miệng cả!”
Nếu là trước đây, bà và Hoàng Tú Hà không hợp nhau, cãi vã vài câu rồi cũng qua thôi.
Nhưng lời Hoàng Tú Hà nói hôm nay mà còn là lời con người sao?
Con trai con dâu bà vừa mới kết hôn, ngày tháng đang tốt đẹp, Hoàng Tú Hà ngay trước mặt đôi vợ chồng trẻ đã dám bịa đặt con trai bà có ý đồ khác với Ngụy Xuân Tuyết.
Những lời đó bà nghe mà còn thấy bẩn tai, vậy mà Hoàng Tú Hà cũng thêu dệt ra được, cũng không biết ghê tởm là gì.
Cái cục tức này Từ Lệ Phấn thế nào cũng không nuốt trôi được.
Nếu không phải Tiểu Nhiên thấy tình thế không ổn quả quyết đứng ra, bất chấp danh tiếng không cần nữa để giải thích rõ ràng sự việc, có phải đến ngày hôm sau vùng này sẽ đồn đại con trai con dâu bà bằng mặt không bằng lòng, lòng dạ con trai bà đều đặt hết lên người đứa con gái riêng của chồng cũ không?
Từ Lệ Phấn giận quá:
“Cái bà Hoàng Tú Hà này thật là quá quắt!
Sau này các con đừng gọi bà ta là thím Hoàng nữa, bà ta có chút dáng vẻ bề trên nào đâu?”
Nói xong, Từ Lệ Phấn lại thấy chưa hả giận, đổi giọng:
“Không đúng, sau này nhìn thấy bà ta đều đừng có thèm để ý, cho bà ta mặt mũi quá rồi.”
Ngụy Nhiên đi tới đỡ bà ngồi xuống, vỗ vỗ lưng vuốt giận cho bà:
“Mẹ, mẹ cũng biết thím Hoàng là người như thế nào mà, mọi người là hàng xóm láng giềng chung sống bao nhiêu năm rồi, đâu cần phải nổi trận lôi đình như thế.”
Từ Lệ Phấn:
“Gọi bà ta là Hoàng Tú Hà!”
Ngụy Nhiên bất lực:
“Được rồi, Hoàng Tú Hà, mẹ cũng biết Hoàng Tú Hà là người như thế nào, tức giận với hạng người đó, tức đến mức có mệnh hệ gì thì thật không đáng.”
Đạo lý ai cũng hiểu, nhưng người ta lúc đang cơn nóng giận thì muốn nén cũng chẳng nén nổi.
Lão thái thái tức đến mức nước mắt chảy ra:
“Mẹ chẳng phải là tức bà ta ép con đến mức danh tiếng bị hủy hoại sao?
Vừa nãy mẹ ngắt lời không cho con nói tiếp, con còn tranh nói với mẹ nữa...
Cứ đợi đấy, sau này bên ngoài chẳng biết còn đồn thổi khó nghe đến mức nào.”
“Sau này con gả đi kiểu gì?”
“Đều do cái bà già mồm mép hại cả, suốt ngày chuyện nhà mình còn lo chưa xong còn nhảy cẫng lên xen vào chuyện nhà người khác...”
“Thôi mà.”
Ngụy Nhiên đây là lần đầu tiên dỗ dành mẹ mình, vừa thấy buồn cười vừa thấy luống cuống chân tay, “Người ta thích đồn gì thì đồn, dù sao cũng còn hơn là họ đồn anh hai con tơ tưởng Ngụy Xuân Tuyết.”
Cái đó mới thực sự là kinh tởm.
“Hơn nữa con nói cũng là sự thật, cho dù hôm nay con không nói ra, với tính cách của Ngụy Xuân Tuyết cô ta thấy con sống tốt sớm muộn gì cũng đem chuyện này phơi bày ra thôi.”
“Thay vì để cô ta bôi nhọ con sau lưng, chi bằng hôm nay con nói rõ ràng sự thật ra, con cũng đâu có làm chuyện gì sai, cây ngay không sợ ch-ết đứng.”
“Nói hay lắm!”
Tô Tuế ở bên cạnh nhiệt liệt vỗ tay.
Từ Lệ Phấn vừa giận vừa bất lực:
“Nói hay thì có ích gì?
Mẹ xem cái con bé này sau này gả đi kiểu gì!”
“Suốt ngày lầm lì chẳng nói chẳng rằng, đến lúc then chốt lại quyết đoán thế.”
Trong lòng bà lo lắng, nhưng không ngờ lời vừa dứt, con gái và con dâu bà đã đồng thanh —— “Vậy thì không gả nữa!”
Ngụy Nhiên:
“Mẹ, vốn dĩ con đã bị bố dọa cho ám ảnh chuyện lấy chồng rồi, mẹ đừng có nói chuyện gả chồng với con nữa.”
Tô Tuế:
“Đúng đấy mẹ, Tiểu Nhiên mới bao nhiêu tuổi chứ?
Đợi đến lúc em ấy gả đi thì chẳng biết đã trôi qua bao nhiêu năm rồi, hơn nữa cho dù Tiểu Nhiên không gả đi thì chị dâu như con đây cũng nuôi nổi!”
“Con nuôi em ấy cả đời cũng được!”
Dứt lời, cả phòng đều kinh ngạc.
Mà cùng lúc đó, bên ngoài cửa nhà Từ Lệ Phấn, cũng có một người sau khi nghe thấy câu tuyên bố hùng hồn này của Tô Tuế... tâm thần chấn động.
Trong nhà.
Từ Lệ Phấn đưa tay vỗ nhẹ con dâu một cái:
“Nói cái gì thế, sao có thể để chị dâu nuôi em chồng cả đời được.”
“Biết là quan hệ chị dâu em chồng các con tốt, nhưng tốt đến mấy cũng không được làm càn như vậy.”
Tô Tuế mặt nghiêm túc:
“Mẹ, con không có làm càn đâu, con nói thật đấy.”
“Nhiệm vụ chính của Tiểu Nhiên bây giờ là thi đại học, những chuyện khác không cần phải nghĩ ngợi gì cả, thi đỗ thì con và anh hai em ấy sẽ nuôi em ấy ăn học, thi không đỗ thì chúng ta hoặc là ôn thi lại, hoặc là xem bản thân Tiểu Nhiên nghĩ thế nào, con và anh hai đều tôn trọng ý kiến của em ấy.”
“Chuyện kết hôn cũng vậy, gặp được người tâm đầu ý hợp thì thuận theo tự nhiên bước vào hôn nhân, nhưng nếu không gặp được hoặc gặp muộn một chút, chúng ta cũng sẽ không thúc ép em ấy.”
“Càng không cần bận tâm danh tiếng tốt xấu có ảnh hưởng đến việc cưới gả hay không, người nào mà bị ảnh hưởng bởi cái đó thì chẳng phải là duyên lành gì, em ấy có không gả cả đời thì con và anh hai cũng sẽ không ép em ấy.”
Cứ nghĩ đến việc trước đây Ngụy Hữu Tài ép Ngụy Nhiên đi xem mắt liên tục, đối tượng xem mắt toàn là những hạng người dưa vẹo táo có mòn như thế, đã gây ra ám ảnh tâm lý lớn đến mức nào cho cô gái nhỏ.
Khó khăn lắm mới bắt đầu lại cuộc sống mới.