Có người định mở miệng giúp nói vài câu về Hoàng Tú Hà, nhưng Tô Tuế lại lắc đầu tiếp tục:
“Nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, giống như thím Hoàng vừa nói, thím ấy xông lên hàng đầu giúp nhà mình chính là có ơn với nhà mình.”
“Nói đi cũng phải nói lại, thím Hoàng và mẹ cháu làm hàng xóm đối cửa bao nhiêu năm nay rồi, là chị em tốt suốt nửa đời người, hèn chi nhà cháu có nạn thím Hoàng là người đầu tiên xông ra.”
Mặc dù Hoàng Tú Hà cảm thấy những lời này nghe có chút ch.ói tai, dù sao bà ta và Từ Lệ Phấn làm gì có chuyện chị em tốt gì, nhưng xét cho cùng Tô Tuế nói chuyện nghe vẫn lọt tai hơn Từ Lệ Phấn, thế nên bà ta cũng không ngắt lời mà trái lại còn liên tục gật đầu theo.
Đang gật đầu thì nghe Tô Tuế nói tiếp...
“Thế nên vừa hay trong nồi còn lại ba khúc xương ống lớn, hôm nay cháu sẽ tự quyết định đưa hết cho thím Hoàng.
Những khúc xương ống lớn này nhiều thịt lắm, cũng đỡ để ba đứa nhỏ trong nhà thím ăn không đủ.”
“Nhờ có thím Hoàng hôm nay tiên phong xông lên hàng đầu, theo lý mà nói cháu nên múc cho thím Hoàng nhiều hơn một chút để tránh thím Hoàng lại nói chúng cháu lấy oán báo ân, nhưng thực sự là không còn đủ nữa rồi, thím Hoàng thím cứ chịu khó một chút, đừng có bắt lỗi nhé.”
Hoàng Tú Hà không ngờ Tô Tuế lại biết điều như vậy, lúc này trong đầu bà ta toàn là ba khúc xương ống đầy thịt trong nồi kia.
Đâu còn tâm trí đâu mà bắt với chả lỗi.
Nghe Tô Tuế nói định đưa hết ba khúc cho mình, bà ta cười đến mức sái cả quai hàm:
“Chịu khó, chịu khó, chẳng có gì mà không chịu khó được cả.”
“Không bắt lỗi đâu, mẹ cháu là người như thế nào chẳng lẽ thím không biết?
Bà ấy chính là khẩu xà tâm phật, thực ra so với ai cũng trọng tình trọng nghĩa hơn hết, bao nhiêu năm nay dù là tiền bạc hay vật chất, cho dù là một cái kim một chút tình cảm, bà ấy cũng không bao giờ nợ nần ai cả.”
Từ Lệ Phấn đây là lần đầu tiên nghe thấy lời tốt đẹp về mình từ miệng Hoàng Tú Hà.
Nhưng nghĩ đến việc cái này là dùng ba khúc xương ống để đổi lấy, bà lại thấy lời tốt đẹp này... thà không có còn hơn!
Bên kia Tô Tuế tiếp tục mỉm cười tâng bốc Hoàng Tú Hà:
“Thím Hoàng hào sảng quá, nói như vậy hôm nay giúp nhà cháu thím chính là người đóng vai trò dẫn đầu sao?”
Thấy Tô Tuế vừa nói vừa vớt xương ống, đầu óc Hoàng Tú Hà đã không còn hoạt động được nữa, chỉ biết vô thức phụ họa theo:
“Đúng vậy, thím ở gần đây mà, vừa thấy không ổn là thím xông ra ngay.”
“Nói thế thì đúng là thím dẫn đầu rồi, không còn cách nào khác, giống như cháu nói đấy, thím và mẹ cháu là hàng xóm cũ bao nhiêu năm rồi, thím có thể giương mắt nhìn nhà cháu bị đ-ập phá sao?”
“Đấy, thím là người đầu tiên dẫn đầu xông ra ngăn cản đấy... hít hà, thơm quá, cháu múc thêm cho thím ít thịt nữa đi, dưa chua cũng lấy nhé, hôm nay thím bỏ sức nhiều lắm đấy.”
“Đợi chút đừng có múc vào cái bát này vội, để thím gọi chị Hồng nhà cháu mang cái chậu nhỏ ra chứ không thì đựng không hết đâu...”
Bà ta còn đang bám vào cửa sổ bếp mà chỉ tay năm ngón ở đó, một cái hộp cơm bằng nhôm không biết từ đâu bay tới đ-ập trúng vào sau gáy bà ta!
Hoàng Tú Hà:
“Ối cha mẹ ơi, cái thằng con rùa nào đ-ánh tôi thế?!”
Vừa dứt lời, đằng sau có ba bốn cái hộp cơm nhôm hướng thẳng vào sau gáy bà ta mà đ-ập ‘pành pành pành’!
Nhất thời, Hoàng Tú Hà cứ như một con chuột chạy qua đường, cả hậu viện ai ai cũng đòi đ-ánh...
“Lại còn là bà dẫn đầu xông lên đầu tiên sao?
Tôi khinh!”
“Lúc đó là ai nhìn thấy con gái riêng của Ngụy Hữu Tài mang theo một đám người hùng hổ xông vào, sợ hãi đến mức không nói một lời quay đầu lủi vào trong nhà trốn biệt tích hả?”
“Sau này nếu không phải mấy ông bà hàng xóm chúng tôi đều ra giúp đỡ, có Thụy Quân dẫn đầu, bà chắc là làm con rùa rụt cổ trốn cho đến tận lúc Lệ Phấn về luôn quá!”
Vương Thụy Quân, con trai cả của thím Vương, lúc Ngụy Xuân Tuyết định ném gạch đ-ập kính nhà Từ Lệ Phấn chính là anh ta nhanh tay nhanh mắt ra tay ngăn cản một chút nên gạch mới bay lệch hướng.
Có thể nói chuyện mọi người hôm nay giúp nhà Từ Lệ Phấn rốt cuộc là ai dẫn đầu, ai bỏ sức nhiều nhất, những người có mặt đều hiểu rõ như lòng bàn tay.
Hoàng Tú Hà định ở trước mặt mọi người mà tranh công, những ông bà hàng xóm cũ này tự nhiên cũng không đời nào để lại mặt mũi cho bà ta.
Thím Vương giọng lớn nhất, sức đ-ập hộp cơm vào người Hoàng Tú Hà cũng mạnh nhất.
Đ-ập mạnh vào cái đầu ch.ó của Hoàng Tú Hà hai cái, bà nhổ một bãi nước bọt:
“Vì mấy khúc xương ống mà bà đến cái mặt già cũng không cần nữa rồi.”
“Đừng nói chuyện hôm nay không phải bà dẫn đầu xông lên đầu tiên, cứ cho là sau này có nhiều người đến giúp hơn rồi, cũng chẳng thấy bà nói lấy hai câu tốt đẹp cho nhà Lệ Phấn cả.”
Bên cạnh có người cũng tức giận không kém, bà ấy là người đứng gần bếp nhà họ Ngụy nhất.
Nói cách khác nếu không có Hoàng Tú Hà chen ngang thì Tô Tuế tiếp theo là phải múc canh múc thịt cho bà ấy rồi.
Vốn dĩ bà ấy đã tính toán trong lòng với biểu hiện ‘anh dũng’ ngày hôm nay của mình dù thế nào cũng có thể kiếm được một khúc xương ống lớn.
Ai ngờ chỉ cách có một bước chân, suýt chút nữa bị cái đồ già không biết xấu hổ như Hoàng Tú Hà nẫng tay trên mất.
Bà thím này tức đến mức đ-ập cái hộp cơm nhôm móp cả lại:
“Còn nói lời tốt đẹp ư?
Bà ta không mỉa mai con trai con gái Lệ Phấn đến ch-ết thì thôi đã là phúc đức rồi!”
“Lúc giúp đỡ thì chẳng thấy Hoàng Tú Hà bà đâu, lúc mắng Ngụy Xuân Tuyết thì bà co vòi lại rụt cổ ra sau đám đông, cuối cùng đợi người ta đi rồi bà lại hăng hái hẳn lên.”
“Lúc thì thêu dệt Ngụy Tứ và Ngụy Xuân Tuyết có tư tình, lúc thì lại cười trên nỗi đau của người khác đào bới xem Ngụy Nhiên ở chỗ Ngụy Hữu Tài sống t.h.ả.m hại như thế nào.”
“Nghe thấy cô bé nói suýt chút nữa gả cho người lớn tuổi, Hoàng Tú Hà kia cười đến nỗi tôi không biết mọi người có nhìn thấy không chứ tôi thì nhìn thấy rõ mồn một, cười đến mức hở cả lợi ra kia kìa.”
Bà thím này nói xong, người nhổ nước bọt vào Hoàng Tú Hà càng nhiều hơn.
Đó là ba khúc xương ống đấy, thịt rơi xuống từ đó coi như liên quan đến ‘lợi ích’ của từng người còn lại.
Suýt chút nữa đã bị Hoàng Tú Hà vác cái mặt già sang lừa trắng trợn rồi!
Có người giơ hộp cơm lên định đ-ánh tiếp:
“Đúng là vô liêm sỉ!
Còn dám nhận bừa với chị Lệ Phấn là chị em tốt suốt nửa đời người, sao lại không muốn thấy người ta sống tốt như thế chứ, cái hạng này gọi là chị em tốt gì?
Kẻ thù cũng chỉ đến thế thôi.”
“Bà ta quên mất trước kia lúc người khác thêu dệt con gái bà ta thì bà ta đã tức giận đến mức nào rồi, hận không thể liều mạng với người ta, thế mà đến lượt con cái nhà người khác bà ta lại thành kẻ không tích đức cho cái miệng rồi!”
Hoàng Tú Hà từ khi bắt đầu sống ở khu tập thể này chưa từng bị nhiều người vây công như vậy bao giờ.
Bà ta là hạng người điển hình bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.
Từ trước đến nay không hợp với Từ Lệ Phấn cũng là vì tuổi tác tương đương nhau mọi người đều thích đem hai người ra so sánh.
Hơn nữa Từ Lệ Phấn giống như lời bà ta vừa khen, là hạng người khẩu xà tâm phật, bà ta có trêu chọc Từ Lệ Phấn thế nào đi chăng nữa thì Từ Lệ Phấn cũng không nhỏ mọn đến mức làm gì được bà ta.